Vương Phi Cường Hãn

Lượt đọc: 1991 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 61
được rồi, đưa các ngươi trở về..

❊ ❊ ❊

Tả Hữu Tinh giống như nghe được tiếng thì thầm ôn nhu lại đau lòng của mẫu thân ở bên tai, nước mắt nhất thời rơi xuống. Trên khuôn mặt nhỏ tràn đầy nước mắt, thế nhưng nó lại vươn ra tay nhỏ che kín miệng lại không để cho mình khóc thành tiếng. Từ cái ngày mẫu thân qua đời, nó luôn tự nói với mình phải kiên cường, không thể khóc nhè, nó muốn lớn lên. Muốn có khả năng bảo hộ muội muội còn nhỏ.

Tả Hữu Nguyệt vốn hiếu kỳ mở thật to hai mắt nhìn vào hai người bọn họ, hiện tại lại nhìn thấy ca ca đang ngăn lại tiếng khóc. Cái miệng nhỏ nhắn khẽ mở, cũng bắt đầu oa oa mà khóc lên.

"Muội muốn mẫu thân, muội muốn mẫu thân…"

Tiếng khóc của Tả Hữu Nguyệt làm cho hai người Tả Quân Mạc cùng Tả Hữu Tinh càng thêm đau lòng, tiểu oa nhi còn nhỏ không thể hiểu mẫu thân của bọn chúng đã vĩnh viễn cũng không còn có thể ở bên cạnh, nàng đã đến một nơi khác, một nơi mà bọn chúng không bao giờ có thể tìm được.

Tả Hữu Tinh nghe thấy tiếng khóc muội muội, nhẹ cắn răng, dùng tay áo lau mạnh nước mắt của mình, vươn ra cánh tay vòng ở trên thân mình nhỏ nhỏ của tiểu muội, một mặt nghẹn ngào dỗ. "Không khóc nha, Nguyệt Nhi ngoan!"

"Muội muốn mẫu thân, muội muốn mẫu thân…" Tả Hữu Nguyệt không nghe theo tiếp tục gào khóc, một đôi mắt long lanh ngập nước thoạt nhìn đáng thương vô cùng, giống như một con nai con bị tách khỏi mẹ.

"Muội muốn phụ thân, muội muốn phụ thân…"

Mấy tiếng phía sau, làm cho Tả Quân Mạc biến sắc, hắn cho rằng Tả Hữu Nguyệt đang gọi nam nhân làm cho tỷ tỷ mang thai. Một đôi mắt sâu lại lạnh như băng sương, đều là vì tên nam nhân không chịu trách nhiệm kia, tỷ tỷ mới có thể còn trẻ như vậy đã phải rời khỏi thế giới này, cũng vì hắn ta, hai đứa trẻ mới có thể bơ vơ không nơi nương tựa phải lưu lạc ngoài đường.

"Không được gọi hắn ta, các ngươi không có loại cha không chịu trách nhiệm này.” Tả Quân Mạc tức giận hướng Tả Hữu Nguyệt nói, nếu để cho hắn điều tra ra tên nam nhân kia là ai, hắn nhất định sẽ không tha thứ hắn ta, nhất định phải khiến hắn ta sám hối với tỷ tỷ. "Oa, thúc thúc hư, ta muốn phụ thân…"

Tả Quân Mạc rống một tiếng, Tả Hữu Nguyệt bị hù sợ. Càng thêm khóc to hơn, ầm ĩ muốn mẫu thân cùng phụ thân yêu thương nó.

Tả Hữu Tinh vỗ nhẹ lên vai nhỏ của muội muội, ngẩng đầu lên nhìn phía Tả Quân Mạc. Vừa rồi lời nói của cậu, nó có thể nghe hiểu. Cậu nhất định cho rằng muội muội đang gọi người cha không chịu trách nhiệm của bọn chúng, cho nên mới tức giận như thế. Nhưng cậu không biết rằng huynh muội bọn họ chưa từng gặp qua người kia dù chỉ một lần, như thế nào sẽ kêu ông ta đây? Đối với người kia, chính mình cũng căm hận không kém so với cậu.

"Cậu, người muội muội muốn là Vương gia phụ thân."

"Con vừa rồi gọi ta là gì?" Tả Quân Mạc nghe thấy Tả Hữu Tinh gọi mình là cậu, gần như không thể tin được lỗ tai của mình. Đôi mắt thâm thúy nhìn nó, bản thân không khỏi kích động. Hắn không có nghe lầm chứ? Đứa nhỏ gọi hắn là cậu?

"Cậu." Tả Hữu Tinh lại gọi một tiếng, "Con biết là cậu sợ hai huynh muội bọn con đã quên mẫu thân, thế nhưng con có thể cam đoan với cậu. Mẫu thân vĩnh viễn là người mẹ vĩ đại nhất trên thế giới này, người sẽ mãi mãi sống ở trong lòng chúng con. Huynh muội chúng con cũng sẽ không bao giờ quên, cũng không bao giờ có thể quên được. Chính là muội muội còn nhỏ, nó vẫn còn cần sự quan tâm của mẫu thân, phụ thân, con cầu xin cậu đem bọn con trở lại Vương phủ…"

"Các con muốn trở về sao?" Khuôn mặt mới vừa hé ra biểu tình vui sướng lại trầm xuống.

"Dạ, bọn con muốn trở về." Tả Hữu Tinh gật gật đầu. “Nhưng bọn con sẽ thường xuyên đến thăm cậu, cậu nhớ bọn con, cũng có thể đến thăm bọn con. Con nghĩ Vương phi mẫu thân cùng Vương gia phụ thân cũng sẽ rất vui.”

Tả Quân Mạc trầm mặc, mâu quang nhìn nước mắt trên mặt Tả Hữu Nguyệt cùng Tả Hữu Tinh, hai đứa chúng đúng là còn quá nhỏ, bọn chúng vẫn còn cần có phụ mẫu chăm sóc, có lẽ là chính bản thân hắn quá nóng nảy, tâm nguyện lớn nhất của tỷ tỷ hẳn là muốn nhìn thấy hai hài tử được hạnh phúc đi. Nếu như bọn chúng thật sự yêu thích phu phụ Tiêu Dao Vương như vậy, có lẽ hắn nên đưa bọn nhỏ trở về.

"Được rồi, cậu đưa các con trở về." Chỉ cần tìm được bọn chúng, hắn bất kỳ lúc nào cũng có thể đón chúng trở về sơn trang ở vài ngày.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »