Vương Phi Cường Hãn

Lượt đọc: 1930 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 62
muốn trở về sao?..

❊ ❊ ❊

"Vương gia, Vương gia…"

Quản gia mặc một bộ áo vải xanh thẫm thở hổn hển, từ ngoài Vương phủ một đường gào vào bên trong.

Người hầu trong đình viện đều tò mò mà nhìn hắn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khiến cho quản gia trở thành một bộ dáng lo lắng thất thố như vậy.

Mặt trời ở trên bầu trời xanh biếc tỏa sáng, ánh dương quang rực rỡ sái lạc, gió mát không khí quang đãng.

"Phát sinh chuyện gì?"

Dạ Tinh Thần đứng lên, bộ trường bào trắng kéo lên, gương mặt tuấn tú ngưng trọng lại. Chẳng lẽ lại có chuyện gì xảy ra sao? Gần đây rất không yên ổn, chẳng lẽ có âm mưu gì khi bọn hắn không có ở đây đã bắt đầu rồi sao?

"Quản gia, ngươi đang ở đây gào lên cái gì? Có phải có tin tức của Nguyệt Nhi và Tinh Nhi rồi không?"

Bắc Tiểu Lôi nghe thấy tiếng quản gia, trong chốc lát đã chạy đến cạnh cửa, vẻ mặt chờ mong nhìn vào quản gia đang chạy tới. Đã qua mấy ngày rồi, Kim Ngân Tài Bảo cùng cha mẹ đều truyền về tin tức nói vẫn không phát hiện ra tung tích của hai hài tử, nàng đã sắp tức giận đến mức tính tình càng ngày càng nóng nảy, chỉ kém không đem Vương phủ hủy đi thôi.

"Hồi Vương phi, vâng, đúng vậy, vừa rồi có một tên khất cái đến trước vương phủ truyền lời, nói nội trong mấy ngày nữa tiểu thế tử cùng tiểu quận chúa sẽ trở về." Quản gia dừng lại, lồng ngực càng không ngừng phập phồng, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn cũng lộ ra vẻ mặt kích động.

"Thật sao?"

Bắc Tiểu Lôi quả thực không thể tin được tin tức mình vừa nghe, tìm lâu như vậy cuối cùng cũng có tin tức của hai tiểu hài tử trở về? Hai mắt sáng rực lấp lánh ánh sáng kích động, tựa hồ toàn bộ lo lắng, khẩn trương ở thời khắc này đều được phóng thích cả ra.

Sau khi Dạ Tinh Thần nghe được lời nói của quản gia, tuấn mi hơi nhíu lại. Hắn điều động trên dưới Ám Ảnh lâu, kể cả thế lực triều đình cũng không tra ra được tung tích bọn nhỏ ở nơi nào. Hiện tại lại được báo cho biết bọn nhỏ sắp trở về rồi? Ở bên trong rốt cuộc cất giấu chuyện không minh bạch gì mà bọn họ chưa biết đây?

"Tên tiểu khất cái kia ở nơi nào?" Vẻ mặt Dạ Tinh Thần ngưng trọng nhìn vào quản gia, hỏi.

"Uy, kẻ gây tai họa này, ngươi nghiêm mặt làm gì vậy? Chẳng lẽ chuyện hai hài tử trở về làm ngươi không cao hứng sao?" Bắc Tiểu Lôi đang vui mừng lại nhìn thấy thần sắc ngưng trọng của Dạ Tinh Thần, vui sướng trong lòng giống như bị người giội cho một gáo nước lạnh, chết tiệt, hắn mất hứng vì bọn nhỏ trở về sao? Nếu như hắn dám nói phải, nàng sẽ không buông tha cho hắn.

"Không có." Dạ Tinh Thần gật đầu, nhìn Bắc Tiểu Lôi hỏi. "Chẳng lẽ Lôi Nhi nàng không thấy lạ sao? Tại sao chúng ta tìm kiếm khắp nơi cũng không tìm được Tinh Nhi, Nguyệt Nhi, hiện tại lại đột nhiên có tin tức nói bọn nhỏ sắp trở về rồi? Nàng không cảm thấy trong chuyện này có rất nhiều chỗ đáng nghi sao?"

Bắc Tiểu Lôi sửng sốt, lời của hắn cũng không phải không có đạo lý. Thế nhưng nàng không quản được nhiều như vậy, binh đến tướng ngăn, lửa đến nước chặn. Chỉ cần bọn nhỏ có thể an an bình bình trở về, những chuyện khác nàng đều không để tâm.

"Ta không quản nhiều như vậy, Tinh Nhi và Nguyệt Nhi trở về là được rồi." Nghĩ nhiều như vậy không phải tự làm mệt chính mình sao?

"Vương gia, tiểu khất cái kia đưa xong lời nhắn đã đi rồi."

Quản gia nhanh chóng trả lời, sau khi nghe thấy lời nói của Dạ Tinh Thần cũng cảm thấy ngưng trọng. Sẽ không phải thật sự có vấn đề gì chứ?

"Thật sao?" Dạ Tinh Thần nhẹ lẩm bẩm, có lẽ đối phương đã sớm có tính toán. Như vậy chỉ có thể đợi hai đứa nhỏ trở về, xem đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì?

Bắc Tiểu Lôi mới mặc kệ vẻ thần thần bí bí đấy của Dạ Tinh Thần, nàng hiện tại chỉ biết rằng hai tiểu bảo bối sắp trở về rồi. Ống tay áo đỏ rực khẽ vung, tóc đen lay động, hướng quản gia ở một bên phân phó.

"Quản gia, gọi những người tìm kiếm Tinh Nhi, Nguyệt Nhi trở về đi."

"Vâng, Vương phi." Quản gia lui ra ngoài.

"Tốt, hiện tại ta đi tìm Tiểu Thục, Tiểu Lục, cha mẹ cùng Kim Ngân Tài Bảo nói cho họ biết tin tức bọn nhỏ sắp trở về rồi.” Bắc Tiểu Lôi phất phất tay với Dạ Tinh Thần. "Kẻ gây tai họa, sau khi bọn nhỏ trở về mà ngươi vẫn trưng ra bộ dáng chết tiệt này, xem ta trị ngươi thế nào."

Dạ Tinh Thần sửng sốt, nhìn vào bóng lưng rời đi của nàng mà nở nụ cười.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »