Vương Phi Cường Hãn

Lượt đọc: 1937 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 66
máu tươi..

❊ ❊ ❊

Lời nói của Hắc y nhân khiến Tả Quân Mạc sửng sốt, hắn tưởng là kẻ thù của sơn trang Thất Dạ, không nghĩ tới những người áo đen này lại vì hai tiểu hài tử mà đến. Rốt cuộc là người nào sai khiến bọn hắn? Mà vì sao lại muốn đứa bé? Dường như tất cả đều tồn tại rất nhiều nghi vấn. Cũng như hắn đi điều tra về cha của hai đứa nhỏ nhưng cũng không tra ra được, những người này cùng phụ thân của hai tiểu hài tử có quan hệ không?

"Mơ tưởng." Tả Quân Mạc lạnh lùng nhìn lướt qua, trước mặc kệ bọn hắn rốt cuộc là vì sao mà đến. Chỉ cần bọn hắn đánh chủ ý lên hai người đứa nhỏ, hắn cũng sẽ không để bọn hắn được như ý nguyện. Muốn đoạt hài tử, còn phải xem bọn hắn có bổn sự kia hay không.

"Nói như vậy, chúng ta sẽ không khách khí nữa."

Sau khi thủ lĩnh Hắc y nhân nghe thấy Tả Quân Mạc phủ định không chút do dự thì hai tay vung lên. Đám người áo đen phía sau phút chốc hướng về phía Tả Quân Mạc bên này chém giết.

Hắc y nhân, người của sơn trang Thất Dạ di chuyển trong nháy mắt, cũng trong phút chốc từ trên lưng ngựa bay vút lên. Xoát xoát rút ra bảo kiếm bên hông nghênh đón đám người áo đen kia, hết thảy chém giết tàn khốc đều triển khai.

Tả Quân Mạc chắp hai tay sau lưng đứng ở trên xe ngựa, áo đen tung bay, ánh mặt trời nhỏ vụn chiếu xuống, trong đôi đồng tử thâm thúy sâu như u đầm không có bất cứ một dao động gì, giống như hình ảnh bay lượn trong đáy mắt không có quan hệ với hắn. Nhấp nhẹ môi mỏng, lạnh lùng cùng thủ lĩnh Hắc y nhân nhìn nhau.

Hắc y nhân thấy thủ hạ tựa hồ chiếm không được tiện nghi, mặt ngưng trọng lại. Con ngươi lộ ra ngoài khăn che mặt hiện lên một đạo ánh sáng khát máu, thân ảnh chợt lóe, lướt qua hai người đang chém giết, cây kiếm cầm trên tay lóe ra hàn quang sắc bén thẳng hướng Tả Quân Mạc tấn công đến.

Bắt giặc bắt kẻ cầm đầu trước, bắt người trước hết phải bắt ngựa.

Hắn trước hết hạ thủ với người này, mới có thể đoạt được hai đứa trẻ mà chủ thuê muốn.

Tả Quân Mạc cười lạnh nhìn vào Hắc y nhân vung kiếm đâm tới, thân ảnh đứng ở nơi đó không động, hệt như một cây bách tùng kiên đĩnh đứng thẳng. Cho đến khi kiếm của Hắc y nhân ở ngay trước mắt thì hắn mới vươn tay ra kẹp lấy kiếm.

Hắc y nhân sửng sốt, hiển nhiên không ngờ được hắn sẽ lấy tay kẹp kiếm. Ngay khi y còn đang sững sờ, đáy mắt Tả Quân Mạc xẹt qua một tia sáng lạnh lùng tàn độc, tay trái bay nhanh vung một chưởng về phía Hắc y nhân, đánh y bay ra ngoài.

Phốc một tiếng, trong miệng Hắc y nhân phun ra máu tươi, máu tươi ở bốn phía.

Bên kia, hai hắc y nhân của sơn trang Thất Dạ cùng nhân thủ lái xe vẫn đang vung kiếm, triền đấu với đám người áo đen che mặt bất phân. Tuy không thể thắng được đám người đó nhưng bọn chúng cũng không chiếm được tiện nghi.

Thủ lĩnh bị đánh bay ở trên mặt đất ngẩng đầu lên, lấy mu bàn tay lau đi vệt máu nơi khóe miệng, nhìn vào Tả Quân Mạc đứng ở trước xe ngựa, cũng có vài phần bội phục thân thủ của hắn. Lại nhìn về phía người của mình, thấy bọn y nhiều người như vậy mà cũng không thể bắt được ba người bên đối phương, thầm giật mình trong lòng, mấy người kia rốt cuộc có thân phận gì?

"Dừng tay." Hắc y nhân đứng lên, phất tay nói.

Nhân mã hai phe đều dừng tay lại, nhưng vẫn cảnh giới nhìn nhau.

"Vị huynh đài này, mục đích của chúng ta chỉ là hai đứa trẻ ở trên xe. Cũng không phải là muốn đối nghịch với ngươi, mong huynh đài giao bọn chúng ra, chúng ta lập tức rời khỏi." Thủ lĩnh Hắc y nhân hiểu rõ, nếu tiếp tục giao thủ cũng khó phân thắng bại. Mà bây giờ chính y vì nhất thời khinh địch nên đã bị thương, thời gian càng kéo dài thì bọn y càng bất lợi.

"Vẫn là câu nói kia, hài tử, ta sẽ không giao ra." Tả Quân Mạc lạnh lùng nhìn vào Hắc y nhân, một hơi phủ định.

"Không giao ra đứa trẻ, các ngươi cũng đừng muốn rời khỏi đây." Sắc mặt thủ lĩnh Hắc y nhân trầm xuống, xem ra nhất định phải liều một mất một còn với mấy người kia rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »