Vương Phi Cường Hãn

Lượt đọc: 1961 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 35
tiểu nữ oa kêu nàng là nương..

❊ ❊ ❊

Bắc Tiểu Lôi đột nhiên hướng tới hai người hô, dẫn đến cái nhìn lấm lét của mọi người, cũng khiến đồng tử lạnh nhạt của nam hài bảy tám tuổi không khỏi hiện lên một đạo ánh sáng. Hắn nhìn vào y phục đỏ rực của Bắc Tiểu Lôi, mắt ngọc mày ngài, thoạt nhìn giống nữ tử nhiệt huyết, trong sáng như lửa. Nàng, hẳn là sẽ không giống những người kia làm thương tổn bọn chúng chứ?

“Tỷ tỷ, ngươi thật sự muốn mua chúng ta sao?” Nam hài ngẩng đầu, đồng tử như mực thật lớn nhìn vào Bắc Tiểu Lôi.

"Ân, đúng, Bổn cô nương mua các ngươi."

Bắc Tiểu Lôi nhìn vào nam hài này, gật gật đầu. Xem vẻ mặt tiểu nam hài này lộ ra vẻ trưởng thành, thương hải, chắc hẳn tuổi còn nhỏ đã trải qua rất nhiều đau khổ. Thật ra thì nàng cũng không biết tại sao mình lại nói ra muốn mua bọn chúng, nhưng ngay khi phát giác thì đã nói ra khỏi miệng rồi.

"Tỷ tỷ, mua chúng ta thì cần phải có ba mươi lượng bạc." Tiểu hài tử ôm lấy muội muội, nghiêm túc nói.

"Ba mươi lượng bạc? Thiên, đứa nhỏ này thật sự lại rao giá trên trời?"

"Đúng là, hai đứa bé lại không thể làm việc, ba mươi lượng, căn bản không đáng giá."

"…"

Giọng điệu tiểu nam hài cứng rắn nói xong, trong đám người vây xem phát ra trận trận ý kiến bàn luận. Đơn giản là nói hài tử này tuổi còn nhỏ nhưng lại hét giá trên trời, chỉ có đồ ngốc mới lấy ba mươi lượng bạc mua hai đứa nhỏ không thể làm chuyện gì để bồi lại tiền.

Tiểu nam hài nghe được ý kiến của mọi người cũng không nói chuyện, chỉ mím môi, hai mắt mở to nghiêm túc nhìn vào Bắc Tiểu Lôi, đợi quyết định của nàng.

"Được, không thành vấn đề."

Tuy rằng ba mươi lượng bạc trước kia đối với nàng mà nói, là một con số không nhỏ. Nhưng hiện tại nàng đã làm Tiêu Dao Vương phi, đương nhiên là muốn hảo hảo sử dụng thân phận Vương phi rồi.

"Các ngươi theo ta đi Tiêu Dao Vương phủ, ta để quản gia cho ngươi bạc." Trên người chỉ mang theo bạc vụn, sớm biết như thế nghe lời Dạ Tinh Thần mang theo vài người đi cùng, đi theo phía sau nàng trả tiền cũng tốt.

"Tiêu Dao Vương gia?"

Mọi người ngẩn ra, không nghĩ đến nữ nhân này lại là người của Tiêu Dao Vương. Ngay cả tiểu nam hài cũng giật mình nhưng hắn đối với Tiêu Dao Vương phủ gì gì kia không quá rõ ràng. Nhưng mà nữ nhân này có thể là kẻ lừa đảo hay không? Huynh muội bọn họ trước kia cũng từng gặp qua phải một ít bộ mặt hiền lành ôn hòa, nhưng lòng dạ lại tối tăm như lòng của ác nhân. Hai mắt mở thật to đánh giá Bắc Tiểu Lôi, suy nghĩ xem rốt cuộc có nên đi theo nàng hay không?

"Vương phi, không cần chờ hồi phủ, lão nô ở chỗ này."

Quản gia cùng thị vệ một đường theo sau Bắc Tiểu Lôi, về sau thấy nàng đến nơi này cũng lặng lẽ đi sau, nhưng không ngờ Vương phi lại có thể muốn mua hai đứa nhỏ này, mặc dù đối với việc này thực kinh ngạc, nhưng cũng là chuyện của chủ tử, hắn cũng không thể can thiệp.

"A, nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến." Bắc Tiểu Lôi kỳ quái nhìn vào quản gia cùng thị vệ đột nhiên từ phía sau xuất hiện.

"Ngươi từ đâu đi ra đây?"

"Vương gia sợ Vương phi đi dạo phố quên mang ngân lượng, cố tình đặc biệt mệnh lệnh lão nô đến đây." Quản gia hơi khom người nói.

"Thảo nào." Bắc Tiểu Lôi gật gật đầu, bàn tay nhỏ nhắn hướng hắn vươn ra. "Cho ta ba mươi lượng bạc."

"Dạ." Quản gia đem bạc dâng lên.

Bắc Tiểu Lôi nhận lấy bạc giao cho tiểu nam hài, lông mày nhướng lên. "Tiểu tử, bạc này cho ngươi."

"Cám ơn. Hiện tại người chính là chủ nhân của hai huynh muội chúng ta." Nam hài đem bạc thu vào trong ngực, dắt theo tiểu nữ hài hướng Bắc Tiểu Lôi quỳ gối.

Ai ngờ bộ dạng tròn tròn của tiểu nữ hài ngẩng lên nhìn vào Bắc Tiểu Lôi, khóe miệng lộ ra tươi cười thật to, gọi.

"Mẫu thân—"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »