Vương Phi Cường Hãn

Lượt đọc: 1929 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 28
hắn là nam nhân của ta!..

❊ ❊ ❊

Bắc Tiểu Lôi nhếch miệng hỏi, cũng không muốn bị nữ nhân này ai oán nhìn mình. Nếu nàng thích thì trực tiếp nói, đừng khổ khổ sở sở như vậy, nhìn thực phiền.

Lời nói của Bắc Tiểu Lôi khiến mọi người sửng sốt, ngay cả Tuyết Hàm hốc mắt đang chứa lệ cũng là ngây ngốc nhìn nàng.

"Nhìn ta làm cái gì?" Bắc Tiểu Lôi liếc nàng một cái. "Ngươi thích hắn phải không, nếu không thì làm gì nhìn thẳng vào hắn như vậy?"

"Ta, ta không có." Tuyết Hàm bị lời nói của Bắc Tiểu Lôi làm khuôn mặt đỏ lên, ấp úng phản bác.

"Càn rỡ." Hy Thái hậu nhìn bộ dáng luống cuống của Tuyết Hàm cực kỳ đau lòng. Con ngươi lưu ly trừng mắt nhìn Bắc Tiểu Lôi. Thật làm càn.

Bắc Tiểu Lôi liếc bà một cái, cũng biết lão thái bà này bao che khuyết điểm. Dù sao hiện tại nàng cũng xem nàng ta không vừa mắt, quản bà sao.

"Mẫu hậu bớt giận." Dạ Tinh Thần hướng Hy Thái hậu chắp tay, thay Bắc Tiểu Lôi cầu tình.

"Con xem con tuyển một Vương phi thật là tốt." Hy Thái hậu càng xem Bắc Tiểu Lôi càng cảm thấy nàng thô lỗ không chịu nổi, ánh mắt nhìn về phía Tuyết Hàm bên cạnh, trong đầu lại lướt qua một đạo tinh quang. Nếu như Bắc Tiểu Lôi này đã nói rõ rồi, không bằng thuận theo tình thế vì Tuyết Hàm giải quyết tâm sự của nàng.

"Hơn nữa, Tuyết Hàm chúng ta có chỗ nào không tốt? Xinh đẹp mỹ lệ, ôn nhu dịu dàng, tài hoa hơn người, lại là quận chúa tôn quý, có điểm nào không xứng với con? Nàng có thể coi trọng con, là phúc khí của con. Con không nên đang ở trong phúc mà không biết hưởng." Mắt lưu ly nhìn chằm chằm Dạ Tinh Thần, xú tiểu tử đừng nghĩ rằng bà không biết tính kế hắn.

"Cô, cô cô." Tuyết Hàm nghe được Hy Thái hậu đem tâm sự của mình nói ra, hé ra khuôn mặt càng đỏ hơn. Cúi thấp đầu, chỉ kém không đưa đầu rụt vào trong cổ. Trời ạ, thật mất mặt.

"Hoàng Nhi, con nói, chẳng lẽ Tuyết Hàm không xứng với Thần Nhi sao?" Hy Thái hậu không để ý tới Tuyết Hàm thẹn thùng kêu la, chỉ vỗ vỗ tay trấn an nàng, dường như muốn nói cho nàng, chuyện của nàng bây giờ do bà làm chủ.

Dạ Tinh Triệt nhìn ánh mắt Hy Thái hậu, có thể nói không sao? Chỉ sợ một chữ không thốt ra khỏi miệng, mẫu hậu còn không làm to chuyện với mình. Bất quá hắn thật ra muốn nhìn một chút xem Bắc Tiểu Lôi sẽ làm như thế nào.

"Tuyết Hàm thông tuệ, xinh đẹp, tự nhiên là giai nhân khó cầu." Con ngươi thâm thúy mang theo ý cười nhàn nhạt, lộ ra gương mặt hòa tan biểu tình lạnh băng.

"Tốt lắm." Hy Thái hậu vỗ tay một cái, nhìn vào Tuyết Hàm cùng Dạ Tinh Thần.

"Hoàng Nhi con làm chủ, để cho Tuyết Hàm làm trắc phi của Thần Nhi đi."

"Mẫu hậu—"

Tuyết Hàm vừa nghe tự nhiên là nở nụ cười thẹn thùng, nhưng Dạ Tinh Thần lại cười không nổi. Hắn vẫn luôn tránh Tuyết Hàm, lại không ngờ tới ngày hôm nay mẫu hậu lại quyết tâm muốn đem Tuyết Hàm đẩy về phía hắn, lại còn kêu Hoàng huynh hạ chỉ tứ hôn.

"Chậm đã" — Bắc Tiểu Lôi càng nghe, lông mày càng nhíu chặt. Cái gì, lại có thể dám để Hoàng đế cho nam nhân của nàng tìm tiểu lão bà, thật quá đáng. Nàng tuyệt đối không chấp nhận cùng người hầu hạ chung một chồng, muốn cướp nam nhân của nàng, biến qua một bên. “Ta không đồng ý.” Hai tay kéo Dạ Tinh Thần qua, nhìn vào Hy Thái hậu cùng Hoàng đế. “Hắn là nam nhân của ta, trừ bỏ ta, người nào cũng không cho lấy.”

Nụ cười Tuyết Hàm cứng đờ, trái lại Hoàng đế rất hứng thú khiêu mi nhìn vào Bắc Tiểu Lôi.

"Càn rỡ, xuất giá tòng phu, ngươi có hiểu hay không? Thân là Vương phi, ngươi nên khoan dung, độ lượng, vì phu quân suy nghĩ." Hy Thái hậu vừa nghe Bắc Tiểu Lôi nổi giận, không thể ngờ lời của bà cũng dám phản bác, thật không có phép tắc.

"Hừ, ta chính là nhỏ mọn hẹp hòi, ta vốn không có khoan dung rộng lượng, thì sao?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »