Vương Phi Cường Hãn

Lượt đọc: 1960 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 63
âm mưu lại gặp âm mưu (1)..

❊ ❊ ❊

Tô phủ − Đình nghỉ mát

Mùi rượu nồng đậm được hương hoa ngoài đình che giấu, gió phất lên màn lụa trắng, trên bàn đá trong đình, rượu mạnh còn sót lại trong chén, một mảnh suy sút.

Tô Tâm Nhu ngồi ở trên ghế đá, tóc đen hỗn độn choàng trên vai thơm, bàn tay mềm bưng chén rượu tự rót cho mình, hé ra dung nhan quyến rũ buồn rầu không vui, hoàn toàn không còn vẻ kiêu ngạo như ngày trước nữa. Bên cạnh đình, nha hoàn run run rẩy rẩy đứng đó, chỉ sợ Tô Tâm Nhu uống rượu say lại làm ra trò gì, đến lúc đó người chịu tội vẫn là các nàng thôi.

"Đường muội, tại sao muội lại uống rượu một mình ở đây hả?"

Tô Diệu Đường vung vẩy chiết phiến, từ bên ngoài đi đến. Hiếm khi mới thấy biểu muội xinh đẹp động lòng người cũng có thời điểm mượn rượu tiêu sầu.

"Đường thiếu gia." Bọn nha hoàn hướng về phía Tô Diệu Đường phúc thân.

"Ừ." Tô Diệu Đường gật đầu với nha hoàn, mâu quang đột nhiên dừng ở trên người một nha hoàn có khuôn mặt lạ.

"Ồ, nha đầu nay cũng có vài phần tư sắc, ngươi là mới tới sao?" Con ngươi trêu ghẹo nhìn vào nha đầu kia.

Nha hoàn bị hắn nhìn đến hoảng hốt, cúi thấp đầu xuống.

"Hồi Đường thiếu gia, nô tỳ mới tới đây."

"Đường muội, đem nha đầu này tặng cho ta được không?" Nhìn thấy bộ dáng nha đầu tú lệ, Tô Diệu Đường lại nổi lên sắc tâm.

Nha hoàn vừa nghe thấy lời của hắn, khuôn mặt bỗng biến sắc. Trời ạ, nàng không muốn đi theo Đường thiếu gia. Tuy rằng nàng mới tới đây, nhưng nàng cũng đã nghe nói tính tình phóng đãng bừa bãi của Đường thiếu gia, đi theo hắn thì chỉ có thể bị làm nhục. Hai mắt lo lắng nhìn vào Tô Tâm Nhu, im lặng khẩn cầu nàng không cần đem nàng cho Đường thiếu gia.

Tô Tâm Nhu đang phiền lòng, từ sau ngày tham dự hôn lễ của Dạ Tinh Thần ấy, lần đầu tiên nàng bị phụ thân giáo huấn, không chỉ như thế còn bị hạ lệnh không được tự ý xuất phủ. Buồn bực, không cam lòng, tương tư lại gây ra họa, tâm tình của nàng xốc nổi không yên, cả người tựa như khối thuốc nổ, người nào đến châm ngòi thì người đó liền xui xẻo. Hiện tại Tô Diệu Đường vừa vặn đến giẫm lên khối thuốc nổ này rồi.

"Đường huynh, huynh không sợ tinh lực hết người cũng chết sao?" Nâng lên đôi mắt say khướt lại quyến rũ mê ly, Tô Tâm Nhu không chút khách khí mở miệng. Trong phủ hắn nhiều thiếp như vậy còn không nói, hiện tại lại dám đem chủ ý đánh tới trên người nha hoàn của mình à.

"Muội" — Tô Diệu Đường không nghĩ tới Tô Tâm Nhu có thể nói hắn như vậy, lộ ra khuôn mặt coi như tuấn tú bị tức đến lúc trắng lúc xanh, vừa xấu hổ vừa tức giận.

"Nếu như không có việc gì thì huynh mau trở về đi." Hiện tại Tô Tâm Nhu tâm phiền ý loạn, mới không có thời gian để ý đến Tô Diệu Đường.

Sắc mặt Tô Diệu Đường tối sầm, nhưng sau khi nhìn đến thần sắc không thoải mái của Tô Tâm Nhu, trong đầu lóe ra một ý niệm, đường muội ngốc này sẽ không phải còn đang nhớ thương Tiêu Dao Vương gia kia đi. Phi, hắn nhìn không ra Tiêu Dao Vương gia kia có điểm nào mạnh, khiến cho nhiều nữ tử đều tâm loạn vì hắn ta như vậy. Bất quá bộ dáng lớn lên của hắn có chút tuấn, nhưng lại là một văn nhược Vương gia, chỉ nhìn được lại không dùng được mà thôi.

"Ta nói đường muội a, muội vẫn còn đang phiền não vì chuyện của Tiêu Dao Vương gia kia sao?" Hắn chẳng những không đi, ngược lại ngồi xuống bên cạnh Tô Tâm Nhu.

Trong lòng Tô Tâm Nhu trầm xuống, lời của Tô Diệu Đường đâm trúng tử huyệt của nàng. Dựa vào dung mạo, gia thế của Tô Tâm Nhu nàng, người muốn leo lên với tới nàng cũng không ít, nhưng hết lần này đến lần khác Tiêu Dao Vương này lại không đem nàng để ở trong lòng, thà lấy một nữ nhân lỗ mãng không có bối cảnh cũng không chịu tiếp nhận nàng, không cam tâm, nàng rốt cuộc có điểm nào kém Bắc Tiểu Lôi kia chứ?

Ba một tiếng, nàng âm trầm nghiêm mặt đem toàn bộ bình rượu trên bàn ném xuống mặt đất. Bình rượu vỡ thành từng mảnh, rượu bắn ra chung quanh. Mùi rượu nồng đậm tràn ngập trên không trung.

Đám nha hoàn đều không kìm được lòng mà co rúm lại, đầu càng cúi thấp xuống.

"Đường muội, muội không nên tức giận a." Tô Diệu Đường cũng bị Tô Tâm Nhu dọa cho hoảng sợ, tiếp lời của hắn lại treo lên nụ cười, "Hiện tại ta có một tin tức tốt lành muốn nói cho muội biết." Nàng muốn Tiêu Dao Vương, mà hắn muốn Bắc Tiểu Lôi cay xè kia. Nếu như hai người thành công, ai cũng sẽ không chịu thiệt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »