Vương Phi Cường Hãn

Lượt đọc: 2249 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 65
chặng đường về..

❊ ❊ ❊

Sáng sớm một luồng sáng mặt trời chiếu xuống, không khí trong lành, xen lẫn mùi hoa yếu ớt bay vào trong phòng.

Tả Hữu Tinh, Tả Hữu Nguyệt đã sớm tỉnh dậy, hai đứa nhỏ đều mặc quần áo chỉnh tề ngồi ở mép giường chờ Tả Quân Mạc tới đón.

Tả Hữu Nguyệt dựa vào Tả Hữu Tinh, một đôi mắt to đen lúng liếng chuyển động, nó hiểu được hôm nay là có thể về trông thấy mẫu thân, cả một đêm cùng ca ca hưng phấn cơ hồ ngủ không yên, mới sáng sớm đã bò dậy. Tuy rằng mấy ngày gần đây Tả Quân Mạc đối với bọn chúng rất tốt, nhưng nó vẫn không thích ở đây, nó nhớ nụ cười sáng ngời, hào hứng của mẫu thân, cùng nụ cười tuấn mỹ, miễn cưỡng của Vương gia phụ thân. Ở trong tâm hồn bé nhỏ của nó đã đem bọn họ trở thành cha mẹ chân chính rồi.

Tả Quân Mạc từ bên ngoài đi vào, y phục hắc bào viền vàng, tóc đen vấn cao, nghiêng nghiêng một cây ngọc trâm. Ánh mặt trời vàng óng bám theo từ phía sau hắn vào phòng, trải đầy đất. Con ngươi đen khi nhìn thấy tươi cười vui vẻ của hai đứa bé thì ngẩn ra, xem ra bọn chúng thật sự muốn rời khỏi nơi này.

"Cậu." Sau khi Tả Hữu Tinh nhìn thấy Tả Quân Mạc, kính cẩn gọi một tiếng, có lẽ trong lúc đó bọn chúng còn có chút xa lạ, không thể nhận thức được loại thân tình chỉ còn hai bên này, nhưng đã nhận biết nhau thì nó vẫn muốn tuân thủ lễ tiết căn bản.

"Ừ." Tả Quân Mạc gật gật đầu, con ngươi sâu thẳm, làm cho người ta nhìn không ra tâm tư giờ phút này của hắn.

"Đi thôi."

Hắn đi đến bên giường ôm lấy Tả Hữu Nguyệt, dắt Tả Hữu Tinh đi ra ngoài.

Ra bên ngoài phủ, một cỗ xe ngựa tinh xảo đã được đậu ngay chỗ đó. Ngựa kéo xe là một con tuấn mã màu đen cao lớn. Một hắc y nam tử ngồi ở trước xe ngựa, hai tay nắm lấy dây cương. Sau khi hắn nhìn thấy Tả Quân Mạc mang theo hai hài tử đi ra liền nhảy xuống xe ngựa mở cửa xe.

Tả Quân Mạc trước ôm Tả Hữu Nguyệt vào trong xe ngựa, lại bế Tả Hữu Tinh vào trong. Sau đó hắn mới ngồi xuống.

"Đi thôi." Tả Quân Mạc phân phó một tiếng, đóng cửa xe lại.

Xe ngựa chậm rãi đi về phía trước, hai bên trái phải xe ngựa là hai hắc y nam tử cưỡi tuấn mã cao lớn đi theo.

Trong xe ngựa, ba người đều không nói chuyện. Có lẽ tối hôm qua thật sự ngủ không được ngon, Tả Hữu Nguyệt tuổi còn nhỏ đã tựa vào trong lòng Tả Quân Mạc ngủ thiếp đi, Tả Hữu Tinh thì mím môi, nhìn phong cảnh ngoài cửa xe.

Một lúc lâu sau, bọn họ đến vùng ngoại ô đế đô.

Con đường rộng lớn, hai bên là bóng cây râm mát xanh tốt, từng đóa hoa trên núi nhẹ nhàng tỏa hương, ánh mặt trời nhàn nhạt từ giữa những tán lá rậm rạp chiếu xuống, nghiêng nghiêng trên mặt đất thành những ánh sáng hình tròn loang lổ.

Đột nhiên, xe ngựa ngừng lại.

Tả Hữu Tinh sửng sốt, quay đầu nhìn về phía Tả Quân Mạc. Tả Quân Mạc nhíu mi, hắn cảm thấy được trong không khí có cỗ sát khí, xem ra là có phiền toái rồi.

Hắn nhẹ nhàng đặt Tả Hữu Nguyệt đang ngủ lên trên nệm, thần sắc nghiêm túc nhìn vào Tả Hữu Tinh dặn dò.

"Có lẽ chúng ta gặp phải phiền toái, Tinh Nhi, con ở trong xe ngựa coi chừng Nguyệt Nhi, ngàn vạn lần không được đi ra ngoài."

Đôi mắt sáng ngời của Tả Hữu Tinh xẹt qua một tia khẩn trương, sau đó lại cố gắng khôi phục bình tĩnh. Nó di chuyển thân mình, ngồi vào bên cạnh Tả Hữu Nguyệt, hướng phía Tả Quân Mạc dùng sức gật đầu.

Tả Quân Mạc nhìn thật sâu vào bọn chúng rồi mở cửa xe đi ra ngoài.

"Xảy ra chuyện gì?"

Ánh mắt sắc bén liếc ra bên ngoài, chiếu vào tầm mắt là thủ hạ của mình đang cùng một nhóm người áo đen bịt mặt giằng co.

Sau khi đầu lĩnh hắc y nhân nhìn thấy Tả Quân Mạc đi ra, gợi lên môi mỏng, lạnh giọng nói.

"Lưu lại đứa trẻ trong xe."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »