Vương Phi Cường Hãn

Lượt đọc: 1943 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 20
tuấn khốc hoàng đế!..

❊ ❊ ❊

Từ Ninh cung tươi sáng và sạch sẽ.

Hy Thái hậu năm nay đã năm mươi tuổi, trên khuôn mặt được chăm sóc thích hợp kín đáo cười nhẹ. Một bộ áo dài cung đình màu đỏ thẫm, ngọc bội leng keng, ung dung cao quý.

Đứng ở phía sau là một vị nhũ mẫu có tuổi tương đương với bà, quần áo cung trang màu xanh, tóc dài hoa râm được chải thành kiểu tóc đơn giản trang nhã.

"Thái hậu, người có chuyện gì cao hứng như vậy a?" Nhìn Thái hậu liên tục ngậm nụ cười vui vẻ, nhũ mẫu nhịn không được hỏi.

"Nhũ mẫu, vừa rồi Thái An đến bẩm báo, nói là trong phủ Thần Nhi xuất hiện vị nữ tử tuyệt sắc, Thần Nhi còn tuyên bố ra bên ngoài, nàng là Tiêu Dao Vương Phi, ta có thể không vui sao?" Thái hậu ý cười càng lúc càng lớn, phải biết rằng việc này Thần Nhi rất biếng nhác, trong phủ ngay cả một thị thiếp cũng không có. Đến cả Hoàng nhi đưa thị cơ đến cũng bị hắn tống trở về, mắt nhìn một năm lại một năm trôi qua, bà chờ được bồng cháu đến tóc cũng đều bạc trắng cả rồi. Hiện tại Thần Nhi lại đột nhiên có Vương phi, có thể không cao hứng sao?

"Hoàng thượng giá lâm." Ngoài cung, thanh âm thái giám lanh lảnh truyền đến.

"Mẫu hậu." Hoàng đế Dạ Tinh Triệt một bộ long bào màu vàng cất bước đi đến, đường nét ngũ quan như được chạm khắc mà ra. Một đôi con ngươi đen như hồ sâu thăm thẳm, người khác vừa nhìn liền bị hút vào. Cái mũi đứng thẳng, môi mỏng khêu gợi, dáng người cao lớn mạnh mẽ. Tóc dài màu đen dùng kim quan buộc lên, cắm nghiêng một cành trâm ngọc.

"Hoàng nhi, đến đây." Hy Thái hậu nhìn thấy đại nhi tử, nở nụ cười từ ái.

"Việc trong triều hôm nay có bận rộn không?"

"Vẫn còn tốt." Dạ Tinh Triệt ngồi vào bên cạnh bà, nhận lấy trà cung nữ bưng lên, nhấp một ngụm. "Mẫu hậu, vừa nãy nhi thần đã tuyên chỉ cho hoàng đệ tiến cung." Ánh mắt lạnh nhạt của Dạ Tinh Triệt khi nhắc đến Dạ Tinh Thần thì đáy mắt xẹt qua một đạo ý cười ấm áp. Bên ngoài đều biết, Hoàng đế Dạ Liêu Quốc tuy lạnh lùng, nhưng đối với hoàng đệ duy nhất Tiêu Dao Vương gia lại vô cùng yêu thương.

"Thật sự?" Hy Thái hậu cười gật đầu. "Ai gia mới vừa nhắc đến hắn."

Dứt lời, nhũ mẫu phía sau cũng nở nụ cười tương tự.

"Là nói Vương phi của hoàng đệ đi" Dạ Tinh Triệt hiểu rõ gật gật đầu. "Trẫm cũng muốn nhìn một chút đến tột cùng là nữ tử như thế nào mà có thể làm cho hoàng đệ cam tâm tình nguyện đón nhận."

"Tiêu Dao Vương gia phi thường tuấn mỹ, nữ tử có thể xứng đôi với hắn khẳng định không phải dạng dong chi tục phấn(1) tầm thường." Nhũ mẫu bên cạnh Thái hậu cười nói chen vào, bà tuy là cung nữ, nhưng địa vị so với những hạ nhân khác lại bất đồng. Ở thời điểm Hy Thái hậu vẫn chỉ là tiểu thư chốn khuê phòng, bà chính là tỳ nữ thiếp thân bên cạnh người. Sau đó theo người vào cung, vẫn luôn làm bạn với người đến bây giờ. Gian khổ mấy chục năm, tình cảm của hai người càng giống như tỷ muội.

"Vậy cũng được." Hy Thái hậu gật đầu, cười nhẹ. Hai đứa con trai của bà đều là nhân trung chi long(2), có thể xứng với bọn họ sao có thể là nữ tử bình thường.

"Ai gia cũng muốn xem xem nữ tử mà Thần Nhi tự mình lựa chọn."

"Hẳn là nhanh đến rồi đi." Dạ Tinh Triệt mấp máy môi, vẻ vội vàng trong con ngươi thâm thúy cũng không ít hơn Thái hậu.

"Hoàng nhi, hiện tại Thần Nhi lập phi, ai gia trên cơ bản cũng xem như yên tâm. Thế còn con? Con chừng nào thì cho ai gia thêm một Hoàng tôn mập mạp?"

Hy Thái hậu ý cười nhẹ nhàng mà nhìn vào Dạ Tinh Triệt, trong mắt lóe lên mong chờ. Hoàng nhi tự mình chấp chính cũng vài năm rồi, nhưng tần phi hậu cung lại vẫn chưa có con. Điều này làm cho Hy Thái hậu nghĩ muốn chuẩn bị bế cháu cũng tự nhiên là lo lắng không thôi. Nói cho cùng chẳng những là thỏa mãn mong muốn ôm hoàng tôn của bà, cũng càng là sự tình liên quan đến huyết mạch hoàng gia.

"Mẫu hậu không cần phải lo lắng, đến lúc tự nhiên là sẽ có." Dạ Tinh Triệt nhướng mày, một câu vòng qua.

"Con a—"

"Tiêu Dao Vương gia giá lâm."

__________________________________

(1) Dong chi tục phấn: son phấn tầm thường. Ý chỉ những người con gái bôi son trát phấn tầm thường.

(2) Nhân trung chi long: rồng trong loài người.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »