Vương Phi Cường Hãn

Lượt đọc: 2215 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 76
hoàng thượng, người yêu nàng ấy ư?..

❊ ❊ ❊

"Hoàng hậu nương nương giá lâm."

"Tuyết Hàm quận chúa giá lâm."

Hai cỗ kiệu hoa lệ, tinh xảo dừng ở trước phủ Tiêu Dao Vương. Sau khi màn kiệu vén lên là hoàng hậu Thượng Quan Mị cùng Tuyết Hàm quận chúa được Thái hậu sủng ái nhất. Trên dưới phủ Tiêu Dao Vương đều lấy làm kinh hãi, không nghĩ tới các nàng sẽ xuất hiện ở chỗ này.

"Tham kiến hoàng hậu, quận chúa."

Quản gia vừa nghe tin, dẫn theo một đám người hầu quỳ trên đất.

"Bình thân đi." Thượng Quan Mị hướng mọi người phất phất tay, con ngươi kiêu hãnh.

"Nghe nói vương phi bị thương, bổn cung và quận chúa đặc biệt đến thăm nàng." Lý do quang minh chính đại.

"Tình hình hiện tại của vương phi thế nào rồi?" Thượng Quan Mị vừa hỏi vừa cùng Tuyết Hàm quận chúa đi vào bên trong.

Vào trong vương phủ, đã thấy thần sắc mọi người trong vương phủ đều nặng nề, cả tòa vương phủ chìm trong bầu không khí áp lực.

"Bẩm hoàng hậu nương nương, vương phi còn chưa tỉnh lại." Quản gia trả lời, vẻ mặt lo lắng.

"Thật sự?" Cước bộ Thượng Quan Mị và Tuyết Hàm quận chúa ngừng lại, đưa mắt nhìn nhau, chẳng lẽ lần này Bắc Tiểu Lôi thật sự lành ít dữ nhiều sao?

"Sao các ngươi lại đến đây?"

Dạ Tinh Triệt nhìn thấy Thượng Quan Mị và Tuyết Hàm, tuấn mi nhíu lại. Con ngươi thâm thúy quét về phía các nàng, mang theo một tia không vui.

Thượng Quan Mị và Tuyết Hàm bị ánh nhìn lạnh lùng của hắn đảo qua cũng nhịn không được run lên.

"Tham kiến hoàng thượng."

"Đứng lên đi." Dạ Tinh Triệt không vui phất tay, đối với sự xuất hiện của các nàng rõ ràng rất bất mãn.

"Hoàng tẩu, Tuyết Hàm."

Dạ Tinh Thần ngồi ở bên giường, nhìn hai người mới xuất hiện cũng rất bất ngờ. Song hiện tại, trong mắt, trong đầu hắn chỉ có Bắc Tiểu Lôi còn đang nằm ở trên giường, chỉ thản nhiên gật đầu với hai người xem như tiếp đón.

"Vương gia, thân thể vương phi có khá hơn chút nào không?"

Thượng Quan Mị ngắm nhìn Bắc Tiểu Lôi nằm ở trên giường, thấy sắc mặt nàng màu xanh đen, thoạt nhìn cả người không có một tia sức sống. Con ngươi lại xoay chuyển qua Dạ Tinh Thần đang trông coi Bắc Tiểu Lôi, đáy mắt hiện lên một tia kinh ngạc. Không nghĩ tới Tiêu Dao Vương gia tuấn mỹ tôn quý hiện tại lại trông chật vật như vậy, khuôn mặt hơi gầy dường như rất mệt mỏi, trên cằm cũng mọc râu ria hỗn độn, một thân áo trắng đầy nếp nhăn. Hiện tại hắn giống như một kẻ lang thang.

"Đa tạ hoàng tẩu quan tâm." Dạ Tinh Thần nhàn nhạt nói, cũng không nhắc tới tình hình Bắc Tiểu Lôi trúng độc.

Tuyết Hàm nhìn Dạ Tinh Thần trước mặt suy sút đến vậy, thậm chí còn nhếch nhác. Con ngươi buồn bã, vô cùng đau lòng xiết chặt hai tay. Nam nhân lười nhác, cao quý, tao nhã mà nàng bội phục từ nhỏ đã không còn thấy nữa rồi, nam nhân lôi thôi nhếch nhác trước mắt này thật sự là hắn sao? Chỉ vì một nữ nhân lỗ mãng, hắn có thể biến chính mình trở nên chật vật như thế sao? Đáng giá sao? Từ khi vào cửa đến bây giờ, trừ bỏ tiếng chào hỏi nhàn nhạt kia, ngay một ánh mắt hắn cũng keo kiệt không cho nàng. Chẳng lẽ trong lòng của hắn chỉ có thể dung được Bắc Tiểu Lôi kia ư?

Ánh mắt nhìn sang Bắc Tiểu Lôi trên giường, nữ nhân thô tục, ngang ngược kia giờ phút này vẫn không nhúc nhích nằm ở nơi đó. Môi phiếm màu đen, sắc mặt cũng trở nên xanh đen, hai mắt nhắm nghiền, không có một tia sinh khí. Nhìn nàng ta, Tuyết Hàm lại không có nổi một chút thương hại, thậm chí có cũng chỉ là thống hận. Nếu như không có nàng ta, Thần ca ca của nàng sao có thể đến nông nỗi này. Hắn hẳn là nên phấn chấn, tôn quý lại ngạo nghễ mới đúng. Nếu như có thể, nàng chỉ mong sao nữ nhân này chết sớm một chút, tránh phải liên lụy đến Thần ca ca…

Trong phòng, bốn người đều không nói chuyện.

Bầu không khí yên ắng đến cổ quái.

Dạ Tinh Triệt thấy Thượng Quan Mị đang nhìn hắn, môi mỏng mấp máy, trong con ngươi sâu thẳm lộ ra vài phần lãnh mạc.

"Ngươi đi với trẫm." Nói xong, hắn xoay người đi ra ngoài. Cẩm bào màu đỏ tím nhẹ nhàng dao động theo gió, giống như trái tim khiến người khác không nắm bắt được.

Thượng Quan Mị lặng đi một chút, gật đầu với Dạ Tinh Thần và Tuyết Hàm, đi ra ngoài.

Đóa hoa đỏ tươi nở rộ đón ánh nắng mặt trời, lá cây đung đưa theo gió, mang đến cảm giác lành lạnh.

Đình nghỉ mát của vương phủ, ngói ngọc bích trụ đỏ.

Dạ Tinh Triệt đưa lưng về phía Thượng Quan Mị, hai tay nắm ở sau lưng, tóc đen như thác nước tung bay, áo bào đỏ tím bay lượn đón lấy cơn gió.

Thượng Quan Mị đứng ở phía sau hắn, nhìn hắn si ngốc, giống như con bướm nhỏ vĩnh viễn truy đuổi theo đóa hoa.

Hai người đều không nói chuyện, không khí tĩnh lặng trôi qua.

Thật lâu sau, Dạ Tinh Triệt mới quay người lại, ánh mắt sắc bén nhìn Thượng Quan Mị như muốn nhìn thấu nàng. Môi mỏng khẽ nhếch, lạnh lùng chất vấn.

"Ngươi tới vương phủ để làm gì?"

Ngữ khí chất vấn kia, ánh mắt hoài nghi đó khiến Thượng Quan Mị thiếu chút chảy lệ. Nàng không đáng để hắn tin cậy đến thế sao?

"Thần thiếp chính là nghe nói vương phi bị trúng độc, cho nên mới đến thăm nàng ấy." Nàng cúi thấp đầu, không muốn hắn nhìn thấy sự yếu ớt trong mắt mình.

Dạ Tinh Triệt không nói gì, chỉ tiếp tục dùng ánh mắt sắc bén đánh giá nàng, giống như đang xem xét tính chân thật trong lời nói của nàng. Nhưng nàng cúi thấp đầu nên cũng không thấy được cảm xúc trong mắt nàng. Hắn giương môi lên, mang theo ngụ ý uy hiếp nói.

"Tốt nhất là như vậy, nếu để cho trẫm biết ngươi có lòng bất chính, trẫm nhất định sẽ không tha cho ngươi."

Thượng Quan Mị bỗng ngẩng đầu lên, hai tròng mắt trừng thật lớn, không dám tin nhìn Dạ Tinh Triệt, hắn lại có thể uy hiếp nàng ư? Nàng rốt cuộc đã phạm vào lỗi gì, hắn lại đối xử với nàng như vậy? Chẳng lẽ nàng yêu hắn cũng là sai sao?

"Vì cái gì?" Câu oán giận ẩn nhẫn đã lâu như núi lửa phun trào, nàng có thể chịu đựng sự coi thường của hắn, cũng có thể tiếp nhận hậu cung ba nghìn mỹ nữ tranh sủng của hắn, thế nhưng vì cái gì hắn lại dùng thái độ đả thương người như vậy đối xử với nàng, vì cái gì?

"Hoàng thượng, thần thiếp rốt cuộc đã làm sai điều gì? Vì sao người lại đối xử với thần thiếp như vậy?" Nàng nghĩ không ra, chính mình một lòng si mê cùng chờ đợi, vì sao đổi lấy lại là thương tổn vô tận chứ? Chẳng lẽ thật sự là người yêu trước nhất định sẽ chịu bị tổn thương ư?

Dạ Tinh Triệt sửng sốt, hiển nhiên không ngờ được Thượng Quan Mị sẽ đột nhiên bộc phát. Lạnh lùng liếc qua nàng một cái, hắn không phải không biết nữ nhân này có tình ý với mình, thế nhưng hắn lại không cách nào yêu nàng, không thể yêu một nữ nhân ngoan độc vì mình mà tổn thương người khác. Hắn không hỏi qua, cũng không chứng tỏ hắn không biết. Trước kia những phi tử hắn sủng ái đều liên tiếp ốm chết hoặc phát sinh chuyện ngoài ý muốn, đều là nữ nhân này gây nên.

"Ngươi chỉ cần nhớ kỹ lời của trẫm, không nên tính toán thương tổn người trong vương phủ." Dứt lời, hắn khẽ vung ống tay áo xoay người rời đi.

"Người là sợ ta thương tổn Tiêu Dao Vương phi sao?"

Lời của Thượng Quan Mị thành công làm cho Dạ Tinh Triệt ngừng lại.

"Ta cảnh cáo ngươi, không được làm hại nàng." Dạ Tinh Triệt quay đầu, ánh mắt như mũi tên nhọn sắc bén nhìn chằm chằm Thượng Quan Mị.

"Ha ha…" Thượng Quan Mị cười lớn một trận, ánh mắt nhìn Dạ Tinh Triệt. "Hoàng thượng, người yêu nàng ấy ư?"

Con ngươi Dạ Tinh Triệt âm u, khẽ vung tay áo, bước nhanh rời đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »