Vương Phi Cường Hãn

Lượt đọc: 1981 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 38
hoàng đế phiền toái!..

❊ ❊ ❊

"Nguyệt Nhi, Tinh Nhi, các con đã dậy chưa? Nắng đã chiếu đến mông rồi."

Bắc Tiểu Lôi đẩy cửa phòng ra, hướng tới hai tiểu bất điểm la hét. Ánh mặt trời tinh tế thừa cơ hội lén lút lẻn vào, hạ trên mặt đất, vàng óng.

Trong phòng, giường ngà voi tinh xảo, màn che màu trắng bạc tùy theo gió nhẹ rót vào mà lay động, đường cong nhàn nhạt, tuyệt đẹp, ấm áp. Thực an tĩnh, mơ hồ còn có thể nghe thấy tiếng hít thở rất nhỏ của hai tiểu hài tử.

Bắc Tiểu Lôi thả nhẹ cước bộ đi đến phía giường, bàn tay mềm mại vén màn che giường lên, chiếu vào mắt là hình ảnh Tinh Nhi bảy tám tuổi vươn cánh tay nhỏ nhắn che chở cho Nguyệt Nhi bé bỏng. Hai cái đầu nhỏ gắt gao dựa chung một chỗ. Lông mi thanh mảnh đổ bóng trên khuôn mặt xinh đẹp. Hình ảnh như vậy làm cho trái tim của Bắc Tiểu Lôi trở nên nhu hòa, hai tiểu hài tử kia hiện tại là con của nàng.

Môi anh đào giương lên, hé lộ ra nụ cười ôn nhu, con ngươi đen sáng ngời lấp lánh ánh sáng rực rỡ, không tiếp tục kêu gọi hai tiểu hài tử kia nữa, bọn chúng hẳn là mệt muốn chết rồi, cũng không biết là trên đường đi hai đứa bé rốt cuộc trở về như thế nào?

Lắc lắc đầu, nàng quyết định để cho bọn chúng ngủ thêm một chút. Nhìn thật sâu vào hai huynh muội một cái, nàng xoay người rời đi, cẩn thận đóng cửa, đem ánh sáng mặt trời một lần nữa mang ra khỏi gian phòng, thế nhưng ấm áp vẫn luôn lưu lại ở trong phòng.

Sau khi Bắc Tiểu Lôi rời đi, Tả Hữa Tinh mở ra đôi mắt to sáng ngời. Nhấp nhẹ môi, đáy mắt xẹt qua một tia ấm áp. Nhìn vào đỉnh giường xa lạ, thế nhưng nó không còn cô đơn nữa, nơi này từ nay về sau chính là nhà của nó cùng muội muội, bọn chúng có cha mẹ mới. Còn là một đôi thật xinh đẹp, cha mẹ đối với bọn chúng tốt lắm. Quay đầu nhìn phía muội muội đang ngủ say, trong đầu lướt qua thời khắc mẫu thân tạ thế đã nhắc nhở cần phải hảo hảo chiếu cố muội muội.

Như vậy hiện tại ở đây, mẫu thân, người có từng trông thấy chúng con đã có cuộc sống mới chứ? Còn có tất cả đều là nhờ người ở trên trời phù hộ cho chúng con?

Phòng ăn, mùi thức ăn thơm phức.

Dạ Tinh Thần ngồi ở bên cạnh bàn, nhìn vào Bắc Tiểu Lôi vốn đi gọi hai đứa bé dùng cơm nhưng lại một người trở về, không nhịn được hỏi:

"Nguyệt Nhi, Tinh Nhi còn đang ngủ sao?"

"Hai tiểu tử kia ngủ thật say." Bắc Tiểu Lôi câu môi, đối với huynh muội Tả Hữu Tinh là thật tâm yêu thích, "Mặc kệ chúng nó. Ta đói bụng, ta muốn động đũa." Chờ chút nữa chúng nó thức dậy, sẽ nhường phòng ăn cho chúng nó.

Dứt lời, Bắc Tiểu Lôi cầm lấy chiếc đũa hướng đồ ăn tiến công, bộ dáng ăn như hổ đói kia khiến nha hoàn hầu hạ bên cạnh nhìn thấy trợn mắt há hốc mồm. Vương phi này cũng thật là thô lỗ đi, cái bộ dáng này thật sự là không xứng với Vương gia.

"Ăn chậm một chút." Dạ Tinh Thần cười yếu ớt, đối với tướng ăn của Bắc Tiểu Lôi tập mãi thành quen. Cũng không còn cảm thấy thô lỗ, ngược lại cảm thấy nàng rất thành thật. So với những thiên kim khuê tú kia làm điệu làm bộ, hắn nhưng thật ra càng yêu thích tính cách thật này của nàng.

Bắc Tiểu Lôi liếc hắn một cái, nàng không học được những thứ làm bộ làm tịch của mấy thiên kim tiểu thư kia. Càng muốn ăn một ngụm lớn, còn cố tình tăng tốc độ dùng cơm.

"Vương gia" — Quản gia đi đến.

"Làm sao vậy?" Dạ Tinh Thần để đũa xuống hỏi.

"Trong cung gửi thư, Hoàng thượng muốn người cùng Vương phi tiến cung một chuyến." Quản gia nhìn vào Dạ Tinh Thần, cung kính hồi đáp.

"Cái gì? Lại muốn tiến cung?" Bắc Tiểu Lôi vừa nghe bất mãn mà kêu lên, nàng không muốn đi gặp lão thái bà kia cùng cái gì quận chúa kia tiếp tục tranh cãi đâu.

"Ta không đi." Thoát ra ba chữ, lại tiếp tục vùi đầu ăn từng ngụm lớn.

"Không được a, Vương phi, đây là đại tội kháng chỉ." Quản gia thiếu chút nữa bị lời nói của Bắc Tiểu Lôi dọa đến run run, này kháng chỉ cũng không phải là chuyện đùa, chẳng những chính nàng sẽ gặp họa, chỉ sợ còn làm liên lụy đến Vương gia.

"Kháng chỉ thì kháng chỉ." Bắc Tiểu Lôi mới mặc kệ, có bản lĩnh thì vị Hoàng đế kia tự mình đến cửa mà hỏi tội nàng.

"Lôi Nhi, chúng ta đi một chuyến đi, có lẽ Hoàng huynh có chuyện trọng yếu." Dạ Tinh Thần nhìn vào Bắc Tiểu Lôi khuyên nhủ. "Còn nữa chuyện chúng ta nhận nuôi Tinh Nhi, Nguyệt Nhi cũng nên báo cho Hoàng huynh một tiếng, cho Tinh Nhi bọn chúng có một thân phận chính thức, như vậy từ nay về sau mọi người mới biết bọn chúng là con của chúng ta, sẽ không còn ai có thể khi dễ chúng."

Bắc Tiểu Lôi nghe những lời này rất có đạo lý, nàng không thể lúc nào cũng canh giữ bên người hai đứa nó.

"Được rồi, đi thì đi."

Liếc mắt xem thường, trong lòng nói thầm vị Hoàng đế kia thật phiền phức.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »