Vương Phi Cường Hãn

Lượt đọc: 2225 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 11
vương phi đại diện bổn vương!..

❊ ❊ ❊

Hùng hùng hổ hổ.

Bắc Tiểu Lôi bắt lấy Dạ Tinh Thần, hướng về hậu viện, chạy tới nơi đám người thị vệ của hắn đang tạm ở.

Dạ Tinh Thần cũng không giãy dụa, mặc cho đôi tay nhỏ mềm mại của nàng nắm chặt lấy bàn tay to của hắn.

Gió núi thổi hiu hiu, bầu không khí tươi mát. Tinh mâu Bắc Tiểu Lôi nhìn về phía trước, hồng y đón lấy gió núi bay lượn, rực rỡ mỹ lệ. Nữ nhân này là Vương phi của mình, tuy rằng thân phận nàng là sơn tặc rất có thể trở thành trò cười cho người khác, nhưng hắn vẫn tán thưởng tính thẳng thắn của nàng, không chút điệu bộ nào, sống chung với nữ tử như vậy cả người đến lỗ chân lông cũng đều hò hét vì khoan khoái dễ chịu.

"Mở cửa."

Ầm một cái, Bắc Tiểu Lôi đá văng cửa viện, yêu kiều la lên. Thân ảnh đỏ rực kéo Dạ Tinh Thần đi đến.

"Vương gia?"

Bọn thị vệ vốn nghe được động tĩnh đều đi ra, thời điểm nhìn thấy bóng dáng Dạ Tinh Thần, cơn thịnh nộ đang bùng ra trong nháy mắt dập tắt.

"Ân." Dạ Tinh Thần gật gật đầu, cười yếu ớt.

"Yêu nữ, ngươi bắt Vương gia muốn làm cái gì?" Thị vệ râu quai nón theo sau đi ra vừa thấy vẻ mặt giận dữ của Bắc Tiểu Lôi đang cầm lấy tay Dạ Tinh Thần, bỗng nhiên lớn tiếng trừng mắt hỏi.

Lông mày Bắc Tiểu Lôi dựng thẳng, dám kêu nàng là yêu nữ. Bất quá hiện tại nàng không có thời gian cùng hắn tính sổ, đợi về đến Vương phủ nhất định cho hắn đẹp mặt. Đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm hắn, chỉ ngón tay:

"Ngươi đi, đem đồ đạc thu thập lại."

"Làm cái gì?" Thị vệ râu quai nón phòng bị mà nhìn nàng, sẽ không phải là muốn làm cái gì kỳ quái với đồ đạc đi. Ở sơn trại mặc dù ngắn ngủn mấy ngày, bọn họ lại từ trong miệng những người khác biết không ít chuyện xấu của yêu nữ này.

"Rời khỏi sơn trại." Chỉ là nàng cũng muốn đi cùng, ai.

"Ngươi muốn thả chúng ta đi?" Một gã hắc y thị vệ ánh mắt lạnh lùng nhìn nàng một cái, lại trông về hướng Dạ Tinh Thần bị nàng nắm chặt.

"Vương gia, chúng ta phải về Vương phủ sao?"

"Đúng." Dạ Tinh Thần gật đầu, nhìn phía Bắc Tiểu Lôi, đối với đám người thị vệ của mình nói. "Vương phi cũng muốn theo chúng ta cùng đi."

"Vương phi?" Bọn thị vệ vô cùng ngạc nhiên mà chỉ vào Bắc Tiểu Lôi, rõ ràng không đủ sức tiếp nhận. Vương gia thật sự chấp nhận yêu nữ này sao?

"Hừ!" Bắc Tiểu Lôi hừ lạnh một tiếng, khiêu mi nhìn vào bọn họ. "Từ nay về sau bổn cô nương chính là nữ chủ của các ngươi, các ngươi tốt nhất cố gắng đừng làm ra chuyện khiến bổn vương phi mất hứng. Nếu không thì", lầm bầm— Mắt đẹp nguy hiểm đe dọa mà nheo lại. Câu nói kế tiếp, không nói cũng rõ.

"Vương gia" - Mọi người nhìn Dạ Tinh Thần mang theo cầu xin, nếu như yêu nữ này thật sự làm Vương phi, bọn họ khẳng định không có một ngày tốt lành, Vương gia như thế nào chịu đựng đây.

Dạ Tinh Thần trong lòng cười thầm, mặt ngoài lại mang một bộ dáng lười nhác như cũ. Mày kiếm thản nhiên nhếch lên, ánh mắt quét nhẹ qua từng người.

"Từ nay về sau, Vương phi đại diện Bổn vương."

Trong lòng mọi người run lên, không nghĩ tới Vương gia đã coi trọng yêu nữ này rồi. Ngay cả Bắc Tiểu Lôi cũng nhịn không được quay đầu lại liếc hắn một cái, đầu óc nam nhân này không có bị bệnh đi, lại còn nói nàng đại diện hắn. Chỉ có điều, không thể không nói, nghe được câu này, trong lòng nàng vẫn nhịn không được cao hứng. Sách, là chính bản thân hắn nói, sau này đừng nuốt lời. Nàng sẽ hảo hảo mà làm cho mọi người hiểu được sự lợi hại của nàng.

"Vương gia, thu thập xong rồi." Một thị vệ cầm lấy hành lý đi ra. Bốn gã kiệu phu đi theo phía sau, khiêng cái kiệu đi ra khỏi nơi đó. Bắc Tiểu Lôi liếc mắt nhìn hắn một cái, hắn nhưng thật thức thời nha.

"Đi thôi."

Bắc Tiểu Lôi nắm tay Dạ Tinh Thần, dẫn đầu đi ra ngoài.

Thị vệ râu quai nón ở phía sau trừng mắt nhìn nàng, thật là một nha đầu ngang ngược. Chẳng qua càng khó hiểu chính là, Vương gia cư nhiên còn thuận theo nàng? Chẳng lẽ Vương gia không thích cao lương mỹ vị, trái lại thích loại cháo loãng dưa cải hương dã này?

Không thể hiểu nổi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »