Vương Phi Cường Hãn

Lượt đọc: 1935 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 41
nam nhân họa thủy trên phố..

❊ ❊ ❊

"Uy, ngươi đến tột cùng muốn mang chúng ta đi nơi nào hả?"

Bắc Tiểu Lôi trừng mắt nhìn nam nhân đang đi phía trước, nói cái gì mà xuất phủ chơi đùa, kết quả chính là đi liên tục ở trên đường lớn sao? Như vậy, nàng thà nằm ngủ ở nhà còn có cảm giác hơn.

"Chờ một chút, mọi người sẽ biết."

Dạ Tinh Thần quay đầu lại hướng Bắc Tiểu Lôi cười cười, thần bí nói. Tả Hữu Nguyệt được ôm ở trong lòng của hắn mở lớn đôi mắt to tròn nhìn ngắm chung quanh, còn Tả Hữu Tinh được Bắc Tiểu Lôi dắt tay đi theo.

"Oa, nam nhân kia thật tuấn mỹ."

"Đúng a, cười lên nhìn đẹp quá a, đẹp đến khiến ta hít thở không thông."

"Hắn là công tử nhà ai a? Nhìn hắn một thân hoa y, khí chất cao quý, nhất định là quan lại quyền quý."

"…"

Dạ Tinh Thần mặc một bộ bạch y thắng tuyết, trên khuôn mặt tuấn mỹ đẹp không ai bằng bởi vì nở nụ cười càng thêm đẹp đến yêu nghiệt. Khiến những nữ tử trên đường lớn nhìn thấy đều đỏ mặt thẹn thùng, tim đập dồn dập, nhịn không được vụng trộm bàn luận.

Bắc Tiểu Lôi nghe được những nữ tử kia thấp giọng bàn tán, không nhịn được trợn mắt trừng Dạ Tinh Thần. Kẻ gây tai họa, nam nhân họa thủy này, chết tiệt, cái bộ dạng này bị mọi người vây xem còn có thể chơi đùa cái gì mà chơi đùa?

"Ngươi có muốn đi cùng hắn nói chuyện hay không?" Nữ tử áo hồng đẩy đẩy nữ tử váy trắng bên cạnh.

"Ta, ta sợ." Nữ tử áo trắng cúi thấp đầu, hiển nhiên là một nữ hài dịu dàng ít nói.

"Sợ cái gì mà sợ? Ngươi không đi, ta đi." Nữ tử áo hồng trừng mắt liếc nữ tử áo trắng, chầm chậm hướng Bắc Tiểu Lôi bọn họ đi tới.

Bắc Tiểu Lôi ngẩng đầu nhìn vào dáng đi của nữ tử áo hồng kia, lôi kéo Tả Hữu Tinh đứng ở nơi đó.

Nữ tử áo hồng chính là quét qua nàng một cái liếc mắt, đã đem ánh mắt rơi vào trên người Dạ Tinh Thần. Đôi tròng mắt sáng rực như ngậm đầy nước, đa tình nhìn chăm chú vào Dạ Tinh Thần, đôi môi hồng khẽ mở.

"Công tử, nô gia Hoàn Nhi, hữu lễ." Nói xong liền phúc thân, "Không biết tôn tính đại danh của công tử?"

Những người khác nghe được nữ tử áo hồng hỏi, tất cả đều giương cao cổ, vươn lỗ tai, chờ đợi Dạ Tinh Thần trả lời.

Dạ Tinh Thần miễn cưỡng liếc nàng ta một cái, sau đó cũng không có tiếp tục để ý nàng ta. Cái nhìn kia cao quý cùng xa cách, lại làm cho trái tim chúng nữ tử trực nhảy.

"Công tử..." − Nữ tử kia không buông tha, thanh âm kéo đến thật dài, người khác vừa nghe xương cốt đều mềm nhũn.

Lông mày Bắc Tiểu Lôi nhíu lại, hảo a, lại có thể có dũng khí ở trước mặt câu dẫn nam nhân của nàng, thật đúng là đem nàng thành vách tường rồi. Dắt theo Tả Hữu Tinh cất bước đến bên người Dạ Tinh Thần, đầu tiên hung hăng trừng hắn một cái, mới quay đầu lại nhìn phía nữ tử áo hồng.

"Ngươi là ai hả? Có hiểu lễ phép hay không, lại có thể không hiểu ra sao ngăn cản chúng ta?"

Nữ tử áo hồng khẽ nhíu mày, mang theo hống hách mà nhìn vào Bắc Tiểu Lôi, "Ngươi là ai?" Nhưng thật ra nhìn bộ dạng nàng cũng có vài phần tư sắc, nhưng đáng tiếc vừa mở miệng đã biết là một dã nha đầu.

"Ta là phu nhân của hắn." Tay kia của Bắc Tiểu Lôi khoác lên cánh tay của Dạ Tinh Thần, trừng nữ tử áo hồng.

"Cái gì? Vị công tử này tại sao lại có thể có phu nhân ngang ngược như ngươi?" Nữ tử áo hồng thét chói tai, rõ ràng không đủ sức tiếp nhận.

"Dám nói ta ngang ngược, ngươi muốn chết phải không?"

Bắc Tiểu Lôi đem Tả Hữu Tinh nhét vào tay còn lại của Dạ Tinh Thần, xoát một cái đem roi da từ bên hông lấy ra, hướng nữ tử áo hồng khua lên nói.

"Ngươi...!" — Nữ tử áo hồng thấy hành động của Bắc Tiểu Lôi, có chút kinh sợ, không cam lòng trừng mắt nhìn nàng một cái, mới xoay người rời đi.

"Hừ, thật là hồ ly tinh không biết xấu hổ." Bắc Tiểu Lôi thấy nữ tử kia đi rồi, lại quay người lại tiếp tục trừng Dạ Tinh Thần. "Ngươi cũng là một kẻ gây tai họa, chỉ rước lấy phiền phức cho ta."

Dạ Tinh Thần câu môi cười khẽ, ngược lại cảm thấy Bắc Tiểu Lôi như vậy thực rất đáng yêu.

"Không được nở nụ cười, ngươi muốn đem ong mật cũng bị dụ dỗ đến a?" Bắc Tiểu Lôi dắt lại Tả Hữu Tinh, bỏ qua Dạ Tinh Thần đi lên phía trước.

Dạ Tinh Thần lắc đầu, cũng đi theo.

Khi bọn họ đi rồi, có hai người nam tử trẻ tuổi từ bên cạnh trên lầu của tửu lâu đứng dậy, ánh mắt nhìn vào bóng lưng bọn họ rời đi.

"Ngươi nói có phải hai đứa bé kia là người chúng ta muốn tìm hay không?" Nam tử áo xanh đối nam tử áo lam nói.

"Có khả năng." Nam tử áo lam đáp.

Hai người vừa nhìn, có chủ ý, hai đạo thân ảnh biến mất ở trước mắt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »