Vương Phi Cường Hãn

Lượt đọc: 1964 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 33
dám trêu chọc bổn cô nương, ngươi chết chắc rồi!..

❊ ❊ ❊

"Ta muốn đi ra ngoài."

Bắc Tiểu Lôi đứng ở trước mặt Dạ Tinh Thần, đầu ngẩng lên thật cao, mang theo giọng điệu ra lệnh. Mái tóc đen dài mềm mại như lụa buộc cao cao, giản đơn cắm một nhánh châu sai. Vài sợi phát tán từ trán rủ xuống, đơn giản lại gọn gàng.

"Đi chỗ nào?" Dạ Tinh Thần để sách trong tay xuống, con ngươi đen sáng ngời nhìn phía nàng. Trên thực tế, hắn cho rằng nàng đã đủ khả năng nhẫn nhịn. Chờ đợi trong phủ vài ngày, cuối cùng bây giờ cũng không nhịn được muốn chạy ra bên ngoài.

"Đi dạo phố." Trước kia ở sơn trại, khó có được một lần xuống núi. Hiện tại là Vương phi rồi, không đi dạo một chút mua đủ thì thật là có lỗi với bản thân.

"Được, ta để thị vệ cùng đi với nàng." Mới đến chỗ này, chưa quen cuộc sống nơi đây. Vẫn nên để thị vệ đi theo nàng thì tốt hơn, hơn nữa cá tính của nàng không ai lưu tâm để ý liền gây họa.

"Ta không muốn." Bắc Tiểu Lôi lườm hắn một cái. “Ta mới không cần người đi theo bên cạnh cùng phía sau, phiền muốn chết.”

"Vậy—"

"Ta chỉ là tới nói cho ngươi một tiếng, cứ như vậy. Ta đi." Bắc Tiểu Lôi đánh gãy lời nói của Dạ Tinh Thần, vẫy vẫy tay, nghênh ngang rời đi.

"Cái bộ dáng này, không cần người theo sao được?" Dạ Tinh Thần nhíu mày, hướng ra ngoài hô. "Quản gia, vào đây."

"Vương gia, người có gì phân phó?" Quản gia đi đến, quần áo màu xanh, thấp lưng hỏi.

"Vương phi đi ra ngoài, ngươi phái người lặng lẽ đi theo nàng, bảo hộ an toàn của nàng." Quan trọng nhất là phải bảo vệ người khác an toàn, không nên bị hai roi rút ra đánh hỏng.

"Vâng, nô tài đi." Quản gia lui xuống.

Dạ Liêu hoàng đô, ngã tư đường ngựa xe như nước, thương phố sầm uất, một mảnh phồn hoa như gấm.

Bắc Tiểu Lôi đông nhìn tây xem, đối với rất nhiều đồ vật cảm thấy có hứng thú. Thật nên đem theo tiểu Thục, tiểu Lục, còn có Kim, Ngân, Tài, Bảo bọn họ cũng đều mang đến, để cho bọn họ cũng nhìn một cái. Tay vuốt dưới cằm, có lẽ nàng thật nên suy nghĩ để cho người đưa bọn họ đến đây.

"Uy, tiểu nha đầu, ngươi không có mắt a, dẫm lên chân Bổn công tử rồi." Đột nhiên bên cạnh truyền đến một trận thanh âm la hét hung ác.

Bắc Tiểu Lôi quay đầu nhìn lại, một nam nhân thoạt nhìn cũng không phải là thứ tốt đứng ở trước mặt nàng. Đầu tóc làm cho bóng loáng, một bộ áo bào trắng phiêu dật mặc ở trên người hắn giống như hoàng bào mặc ở trên người tên khất cái, càng nhìn càng chướng mắt. Bên người còn có mấy gia đinh bộ dạng không đứng đắn đi theo, điển hình của khuôn mẫu ác bá, ăn chơi trác táng.

Tô Diệu Đường dựa theo kế hoạch ý định trừng trị Bắc Tiểu Lôi, nhưng sao biết nha đầu này vừa quay đầu, khuôn mặt kia thật đúng là đẹp, so với người đứng đầu bảng trong lầu Ngọc Hương còn đẹp hơn. Nhất thời tâm ngứa, hận không thể đem nha đầu này cướp về trong phủ. Mắt chuột đảo qua, hắn lại càng quyết định muốn đem Bắc Tiểu Lôi rời khỏi bên người Dạ Tinh Thần. Như thế chẳng những đường muội sáng tỏ tâm nguyện, mình cũng có mỹ nhân ôm ấp, chẳng phải là nhất cử lưỡng tiện. Hắn tặc tặc cười lên, đánh lên tính toán của mình.

"Nguyên lai là tiểu nữ nhân xinh đẹp a. Xem bộ dạng nàng xinh đẹp như vậy, chỉ cần nàng đi theo Bổn thiếu gia ta thì thiếu gia ta sẽ bỏ qua cho nàng." Nói xong còn muốn đưa tay ra sờ mặt Bắc Tiểu Lôi.

"Ta phi, cái thứ gì, ngươi cũng không soi gương, lại dám chủ ý đánh Bổn cô nương, muốn chết."

Bắc Tiểu Lôi nghe được lời nói của Tô Diệu Đường thiếu chút thì ghê tởm mà phun ra, thân ảnh đỏ rực chợt lóe, cánh tay nhỏ nhắn đem roi thắt ở ngang hông khẽ vung, đánh một roi về phía Tô Diệu Đường.

Tô Diệu Đường tránh thoát không kịp, bị mạnh mẽ quăng một roi, cánh tay nhức nhối đau rát một trận. Đôi con ngươi đen tức giận trừng mắt nhìn Bắc Tiểu Lôi.

"Nha đầu chết tiệt kia, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Đừng trách thiếu gia ta không thương hương tiếc ngọc. Lên cho ta, bắt lấy con quỷ nhỏ kia."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »