Vương Phi Cường Hãn

Lượt đọc: 1948 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 30
nữ nhân tới cửa..

❊ ❊ ❊

Yên lặng, thực yên lặng.

Trong nhuyễn kiệu hoa lệ, Bắc Tiểu Lôi ngồi đối mặt với Dạ Tinh Thần, trừng mắt nhìn hắn, hung hăng mà nhìn chằm chằm hắn, tên nam nhân họa thủy này, nếu như hắn thực dám trèo tường, lấy tiểu lão bà, xem nàng thu thập hắn như thế nào.

Dạ Tinh Thần lười biếng dựa vào giường êm, đem cái nhìn chằm chằm của Bắc Tiểu Lôi trở thành không khí. Híp mắt lại, một bộ dáng buồn ngủ mông lung. Hiện tại nhớ tới kể từ sau khi có Bắc Tiểu Lôi ở bên người, thời gian ngủ của hắn luôn rút ngắn lại.

"Uy, ngươi là heo à, suốt ngày chỉ muốn ngủ ngủ ngủ."

Trong lòng giống như có một ngọn lửa đang thiêu đốt, Bắc Tiểu Lôi cố giữ nụ cười, nhìn vào Dạ Tinh Thần liền muốn đánh người, chết tiệt, sớm biết như thế nàng đã không cùng lão nương giận dỗi, theo hắn chạy tới cái nơi quái quỷ này.

Dạ Tinh Thần mở mắt ra, mắt sáng mông lung nhìn vào nàng, cực kỳ nghiêm túc nói.

"Yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không lấy Tuyết Hàm." Nàng ấy không phải vì chuyện này mà tức giận sao? Bản thân vốn đã không muốn thành thân cùng Tuyết Hàm, cho nên không tội gì phải tức giận.

"Ngươi dám lấy, ta liền độc chết ngươi." Bắc Tiểu Lôi trừng mắt nhìn hắn, nghĩ rằng hắn cũng không có lá gan đó.

"Tùy nàng vậy." Dạ Tinh Thần lắc lắc đầu, hung hãn như vậy, cũng không cần mình đi lo lắng cho nàng.

"Vương gia, đến phủ rồi." Cỗ kiệu hạ xuống, thị vệ bẩm báo.

Bắc Tiểu Lôi oán hận liếc hắn một cái, bàn tay một phen vén lên màn kiệu, lửa giận sôi trào, hướng Vương phủ đi đến.

"Vương gia, Vương phi đây là làm sao vậy?" Quản gia đi đến bên kiệu, nghênh đón Dạ Tinh Thần, chỉ vào bóng lưng nổi giận đùng đùng của Bắc Tiểu Lôi, hỏi.

"Đổ thùng dấm chua rồi." Dạ Tinh Thần cười.

"Hèn chi." Quản gia hiểu biết gật đầu, đột nhiên biến sắc. "Nguy rồi, xem ra Vương phi còn muốn đổ thùng dấm chua một lần nữa."

"Làm sao vậy?" Dạ Tinh Thần nhìn biểu tình quản gia, có dự cảm xấu.

"Tô tiểu thư tới, đang ở phòng khách." Quản gia cúi thấp đầu, trả lời.

"Ai bảo ngươi để nàng ta đi vào?" Dạ Tinh Thần vừa nghe đến Tô Tâm Nhu đến đây, khuôn mặt tuấn tú cũng đổi màu. Có trời mới biết Tô Tâm Nhu kia có bao nhiêu khó đối phó, cũng đã nói cho nàng ta biết bản thân mình đối với nàng ta không có hứng thú, nàng ta còn dây dưa làm phiền mình, chưa thấy qua nữ tử có da mặt dày như vậy, quả thật là không hiểu được rụt rè là gì.

"Nô tài" — Quản gia á khẩu, hắn còn không phải cho rằng Vương gia bọn hắn phải ở trong cung dùng cơm xong mới trở về sao? Tưởng rằng Tô tiểu thư chờ một lát sẽ đi.

"Nô cái gì mà nô. Còn không mau vào xem." Dạ Tinh Thần sải bước đi nhanh, ngày hôm nay Bắc Tiểu Lôi một bụng lửa giận, Tô Tâm Nhu kia đến không thể nghi ngờ là chịu bị chuốc lấy phiền nhiễu. Nhưng mà nàng ta cũng là nữ tử lợi hại, nếu như hai người phát sinh vướng mắc. Chỉ sợ mẫu hậu đối với Tiểu Lôi lại càng bất mãn, nói không chừng còn không quan tâm đến ý nguyện của mình mạnh mẽ đem Tuyết Hàm đến Vương phủ.

"Này, ngươi là từ nơi nào chạy tới?"

Quả nhiên, hai người mới vừa đến đại sảnh, đã nghe được thanh âm sang sảng của Bắc Tiểu Lôi. Vội vàng đi vào liền thấy, Bắc Tiểu Lôi đang hai tay chống eo, tức giận trừng mắt nhìn Tô Tâm Nhu đang ngồi. Mà Tô Tâm Nhu kia một bộ sa y màu xanh nhạt, nội y màu trắng, phơi bày ra bộ ngực da thịt tuyết trắng, mị nhãn như tơ, mang theo khiêu khích nhìn vào Bắc Tiểu Lôi.

"Ngươi lại từ nơi nào xuất hiện?" Tay Tô Tâm Nhu vén lên sợi tóc, phong tình vạn chủng. Mắt liếc lên Bắc Tiểu Lôi, mang theo địch ý.

"Tô tiểu thư, không biết ngươi đến trong phủ ta có chuyện gì?" Dạ Tinh Thần tiến vào, đi đến bên người Bắc Tiểu Lôi.

"Vương gia." Tô Tâm Nhu vừa nhìn thấy Dạ Tinh Thần, hai tròng mắt sáng ngời, tao nhã mà đứng lên, hướng hắn phúc thân. Ngẩng đầu, ánh mắt nóng rực theo dõi hắn. "Thiếp nghe nói Vương gia đã trở lại, đặc biệt tới thăm chàng một chút." Nói xong, ánh mắt quyến rũ hướng tới Dạ Tinh Thần, đưa thu ba(1).

"Đa tạ Tô tiểu thư quan tâm, sắc trời không còn sớm, ngươi có nên trở về phủ hay không." Dạ Tinh Thần giả bộ không thấy đôi mắt quyến rũ của nàng ta, nhìn ngoài cửa sổ nói. Bắc Tiểu Lôi thấy Tô Tâm Nhu ý vị phóng ra mị hoặc về phía Dạ Tinh Thần, lửa giận nơi đáy mắt càng cháy càng mãnh liệt, nắm chặt Dạ Tinh Thần giận dữ hỏi.

"Uy, nàng ta là ai?"

______________________________________

(1) Thu ba: mắt long lanh như sóng nước mùa thu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »