Vương Phi Cường Hãn

Lượt đọc: 1927 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 58
cảm giác không tên..

❊ ❊ ❊

Bắc Tiểu Lôi thấy hoàng đế bị mình mắng vẫn còn cười ha ha, đôi mi thanh tú nhịn không được chau lại. Đôi mắt sáng ngời nhìn nụ cười của hắn mang theo nghi hoặc, hoàng đế này sẽ không phải đầu óc có bệnh chứ. Bằng không nào có ai bị mắng mà vẫn vui vẻ như vậy.

"Tiểu thư..."

Tiểu Thục, Tiểu Lục chỉ cảm thấy trái đất xoay chuyển, trong lòng căng thẳng. Tiểu thư rốt cuộc có biết người trước mặt là hoàng đế nắm giữ toàn bộ sinh tử của người khắp thiên hạ hay không, bất kính lớn như vậy, bị chặt đầu một trăm lần cũng không đủ a.

"Hoàng huynh."

Dạ Tinh Thần lộ vẻ cười yếu ớt mà đi vào, hắn thật sự là nghe không nổi nữa. Tuy rằng không giải thích được vì sao hoàng huynh không hề nổi giận, thế nhưng sự bất kính của Lôi Nhi là đủ để bị trị tội chém đầu.

"Thần, đã trở về rồi." Dạ Tinh Triệt hướng Dạ Tinh Thần gật đầu, thế nhưng lại không hiểu nguyên do, lần đầu tiên hắn nhìn thấy Dạ Tinh Thần lại sinh ra tâm tình không vui. Đôi mắt thâm thúy nhìn vào dung nhan tuấn mỹ khiến người khác mê mẩn kia, đôi mắt sáng ngời trong suốt giống như ngôi sao sáng lóng lánh, trong lòng hắn lại có một loại cảm giác chói mắt, hai tay nắm lấy ghế tựa, hắn không phát hiện hai tròng mắt mình ẩn dấu đố kỵ không rõ.

"Nam nhân họa thủy, có tin tức của Tinh Nhi, Nguyệt Nhi chưa?"

Bắc Tiểu Lôi vừa thấy Dạ Tinh Thần đã trở lại, vội vàng chạy đi lên. Hai tay nhanh chóng kéo cánh tay hắn, đôi mắt sáng ngời khẩn trương mà nhìn vào hắn.

"Không có. Ta đang muốn hỏi nàng đây, có tin tức Tinh nhi, Nguyệt Nhi chưa?"

Dạ Tinh Thần mặc cho Bắc Tiểu Lôi nắm lấy cánh tay mình, nhìn thấy ánh mắt khẩn trương của nàng, trong lòng u tối kêu hỏng rồi, xem ra nàng cũng không có tin tức của Tinh Nhi, Nguyệt Nhi. Này nên làm cái gì bây giờ? Đến tột cùng là ai bắt đi bọn nhỏ? Là ai ở trong tối ngăn trở bọn hắn đi tìm người? Hắn tựa hồ cảm giác được nơi này tồn tại một bí mật rất sâu, một khi bị vạch trần, sẽ tạo nên phong ba rất lớn.

"Ngươi cũng không có sao. Vậy đến tột cùng hai hài tử ở nơi nào?"

Bắc Tiểu Lôi vừa nghe Dạ Tinh Thần nói cũng không có tin tức liền sốt ruột. Đôi đồng tử ảm đạm xuống, không còn thần thái lúc trước.

Dạ Tinh Triệt nhìn thấy bộ dáng hai người thân thiết, vô ý mím chặt môi lại. Trong hai tròng mắt thâm thúy lộ ra mấy phần buồn bực, tại sao hắn lại có thể có loại cảm giác muốn tách hai người họ ra vậy? Ngày hôm nay thật sự là rất kỳ quái. Lắc đầu, Thần là hoàng đệ của mình, Lôi Nhi là đệ muội của mình, hai người họ ở chung một chỗ là chuyện hết sức bình thường. Hắn cố gắng thuyết phục chính mình ở trong lòng. Chính là càng nỗ lực tự thuyết phục, phản ngược lại càng cao. Tuấn mi nhăn lại, nghe thấy thanh âm Bắc Tiểu Lôi trầm xuống, hắn thế nhưng lại có loại cảm giác đau lòng, muốn dùng hết biện pháp để làm cho nàng hồi phục lại bộ dáng bừng bừng phấn chấn.

"Không cần lo lắng, tin tưởng Tinh Nhi, Nguyệt Nhi cát nhân hữu thiên tướng(1), chúng ta cũng sẽ thuận lợi tìm được bọn nhỏ." Dạ Tinh Thần an ủi Bắc Tiểu Lôi, nàng không có tinh thần như vậy, hắn cũng không quen. Hắn tình nguyện cả ngày nghe nàng gọi mình là nam nhân họa thủy, kẻ gây tai họa, cũng không muốn trông thấy bộ dáng mất đi thần thái của nàng.

"Thần, cần trẫm phái ám vệ đi tìm Tinh Nhi, Nguyệt Nhi hay không?" Dạ Tinh Triệt đối Dạ Tinh Thần nói, mâu quang lại hướng về Bắc Tiểu Lôi, tinh thần tiểu nha đầu sa sút như vậy đúng là không quen, hắn đột nhiên hoài niệm nàng đối với mình không có tôn kính mà rống to.

"Cũng tốt." Dạ Tinh Thần gật đầu, lực lượng ám vệ không kém, càng nhiều lực lượng, càng thêm hi vọng.

"Làm phiền hoàng huynh." Dạ Tinh Thần hướng Dạ Tinh Triệt gật đầu.

"Vậy trẫm trước hết hồi cung." Dạ Tinh Triệt không muốn lại nhìn thấy hai người họ thân mật ôm nhau, lại càng không muốn bản thân không khống chế được cảm xúc, tổn thương tình nghĩa huynh đệ. Hắn muốn hồi cung ngẫm lại cho tốt, đối với nữ tử Bắc Tiểu Lôi này, đến tột cùng bản thân đã tồn tại cảm giác gì?

"Cung tiễn hoàng huynh."

________________________________

(1) Cát nhân hữu thiên tướng: Người tốt sẽ có trời giúp.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »