Vương Phi Cường Hãn

Lượt đọc: 1922 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 10
vương phi quái quỷ..

❊ ❊ ❊

Bắc Tiểu Lôi trấn tĩnh tự nhiên, xem ra là sớm đối với phản ứng của Nam Thi Phượng tập mãi thành quen. Trái lại Dạ Tinh Thần nhịn không được thân thể run rẩy, tay vịn thành ghế trượt xuống. Xem ra hắn đánh giá sai rồi, một chưởng trước mắt này còn hơn tính nóng nảy của nàng lúc trước nhưng cũng lợi hại hơn nhiều. Chậc chậc, quả nhiên lại là một bạo nữ tử.

"Phượng Nhi, không nên tức giận, cẩn thận phá hư cơ thể." Bắc Phong Phi dùng đại chưởng uyên thâm nhẹ nhàng mà vỗ sống lưng Nam Thi Phượng, còn trừng mắt liếc nữ nhi một cái.

Bắc Tiểu Lôi liếc cái xem thường, không thèm để ý, dù sao lão nương phát hỏa cũng không phải là lần đầu tiên, hơn nữa, nàng tại sao phải chạy đi làm Vương phi quái quỷ? Danh hiệu Vương phi nghe thì hay lắm, nói toạc ra không phải là nữ nhân bị nuôi nhốt trong nhà cao cửa rộng sao. "Phu quân, chàng nói chúng ta có phải dạy dỗ thực thất bại hay không?" Nam Thi Phượng đột nhiên quay đầu lại nhìn Bắc Phong Phi, biểu tình nóng nảy lập tức tiêu tan đi. Bất quá trong nháy mắt, lại trở thành bộ dáng ngoan ngoãn như một con chim nhỏ nép vào người. Thấy vậy Dạ Tinh Thần nhịn không được run run, nàng thay đổi sắc mặt thực nhanh a.

"Làm sao lại thế được?" Bắc Phong Phi cũng yêu thương dịu dàng mà nhìn chăm chú vào nàng, rõ ràng là người cao lớn lại cố tình biểu cảm như vậy, thật là khiến cả người đều nổi da gà. Tiếp đó hắn quay đầu trừng mắt nhìn Bắc Tiểu Lôi lại hung ác không gì sánh được, toàn thân đều tản ra khí phách.

"Nha đầu chết tiệt kia, còn không nói xin lỗi mẹ con đi." Thật là, biết rõ tính mẹ nóng nảy, còn muốn trêu chọc nàng.

"Không." Lông mày Bắc Tiểu Lôi nhíu lại, con ngươi đen ngẩng lên thật cao, một bộ dáng không nhận lỗi. "Vương phi quái quỷ kia, ai nguyện ý thì đi mà làm. Bổn cô nương cũng không có bản lãnh đó."

"Con" — Lần này ngay cả Bắc Phong Phi cũng bị làm cho tức giận.

Lông mày Dạ Tinh Thần khẽ nhíu, tinh mâu thâm thúy hiện lên một đạo quang mang dị thường, hóa ra hắn còn không biết người khác tha thiết mơ ước vị trí Vương phi, vậy mà còn có người chẳng thèm ngó tới, cũng thật là hiếm thấy. Mâu quang liếc qua Bắc Tiểu Lôi, không thể không nói, hiện tại hắn đối với nữ nhân nóng nảy này càng lúc càng cảm thấy hứng thú. Nàng không phải là đối với vương vị Vương phi không quan tâm sao? Tốt lắm, hắn liền cứ nhận định nàng làm phi.

"Nha đầu chết tiệt, con muốn lật trời rồi. Cư nhiên ngay cả lời nói của cha cũng không nghe." Nam Thi Phượng vừa thấy nữ nhi lại có thể xem nhẹ cả lời nói của lão công thân yêu của mình, đôi mắt đẹp nhóm lên lửa giận. Cả người tỏa ra khí áp mãnh liệt, giống như được hỏa bao bọc lấy.

"Tóm lại con không muốn làm Vương phi quái quỷ đó." Đối với sự giận dữ của cha mẹ, Bắc Tiểu Lôi vẫn như cũ nhíu lại lông mày. Lầm bầm, chiêu này của bọn họ đã dùng mười mấy năm rồi. Nàng không còn kinh sợ khi thấy chuyện này. Từ trước đến nay luôn là tiếng sấm lớn, hạt mưa nhỏ.

"Con, con... con..." — Nam Thi Phượng tức giận đến phát run, con ngươi trợn lên, rít gào một tiếng.

"Con cút ra khỏi nhà cho ta."

"Ầm—"

Bầu không khí giống như bị ngưng trệ, sau khi nàng gào lên gian phòng yên tĩnh đáng sợ.

"Phượng Nhi, nàng nói là không phải thật a?" Bắc Phong Phi cẩn thận nhìn vào thê tử, tức giận quá mức sao. Lại có thể muốn đuổi nữ nhi đi?

"Ta" — Nam Thi Phượng cũng bị chính mình làm cho hoảng sợ, nhưng lập tức nghĩ, như vậy cũng là một biện pháp tốt. Làm cho nàng không thể ở lại sơn trại không phải sẽ theo Vương gia quay trở về vương phủ sao, vì thế mâu quang kiên định nhìn vào nàng. "Không sai, không nghe cha mẹ nói đúng là bất hiếu, đã là thê tử lại không theo phu quân của mình, nữ nhi như vậy giữ lại làm gì?"

"Thật muốn đuổi con đi sao?" Bắc Tiểu Lôi cũng bị Nam Thi Phượng làm cho hoảng sợ, nhưng lại thấy nàng rất kiên quyết. Tính bướng bỉnh cũng nổi lên, đầu khẽ giương. "Đi thì đi." Nói xong liền kéo Dạ Tinh Thần bên cạnh hướng cửa đi đến. Không phải muốn nàng làm Vương phi a, lầm bầm, như vậy bọn họ tốt nhất nên có chuẩn bị, tốt nhất là không hối hận.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »