Vương Phi Cường Hãn

Lượt đọc: 1918 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 75
thăm hỏi..

❊ ❊ ❊

Hoàng cung? Ngự thư phòng

Ánh nắng vàng nhạt chiếu xuống ngói lưu ly rực rỡ. Bướm bay chim hót, hoa nở mây trôi.

Ở một khúc của hành lang, hoàng hậu Thượng Quan Mị mặc một bộ váy gấm đỏ rực, bên trong là yếm trắng, để lộ làn da nõn nà như ngọc trước ngực, vòng cổ màu trắng bạc càng tôn lên đường cong tuyệt mỹ của cái cổ, trên búi tóc cắm nghiêng cây trâm có hình dạng hồ điệp màu vàng đang lay động, theo mỗi bước chân của nàng càng không ngừng đung đưa, giống như con bướm vàng giương cánh nhẹ nhàng bay múa.

Phía sau, một đám cung nữ mặc cung trang màu trắng vây quanh nàng, chậm rãi đi về phía ngự thư phòng.

"Tham kiến Hoàng hậu nương nương." Bên ngoài ngự thư phòng, thái giám tổng quản cầm phất trần trong tay bái lạy Thượng Quan Mị.

"Bình thân." Thượng Quan Mị bình thân, mắt đẹp nhìn vào trong ngự thư phòng.

"Hoàng thượng có ở đây không?" Ánh mắt mang theo chờ mong, đã mấy ngày rồi nàng không thấy hoàng thượng. Yêu người trước rất khổ, cho dù chỉ là mấy ngày không gặp, nàng cũng đã tương tư thành họa rồi.

"Hồi nương nương, hoàng thượng không có ở trong cung." Thái giám tổng quản khom người đáp.

"Không ư?" Đáy mắt Thượng Quan Mị xẹt qua một tia mất mát, con ngươi ảm đạm.

"Biết hoàng thượng đang ở nơi nào không?" Sẽ không phải đang ở chỗ phi tử khác chứ. Nàng có chút chua sót suy nghĩ, lập tức hiểu được hắn cũng không phải không thương những nữ tử trong hậu cung này. Thế nhưng hắn lại nguyện nhìn thấy các nàng ấy, mà không thèm liếc thê tử được cưới hỏi đàng hoàng là nàng lấy một lần. Chẳng lẽ, nàng khiến hắn chán ghét sao?

"Hoàng thượng đang ở Tiêu Dao Vương phủ." Tổng quản đáp, tuy lần này nghe nói người bị thương là Tiêu Dao Vương phi, nhưng hoàng thượng lại mỗi ngày đều chạy đi Tiêu Dao Vương phủ, rước lấy không ít nhàn ngôn toái ngữ rồi. Dù sao bọn họ vẫn chỉ là nô tài, cho dù biết rõ hành vi như vậy rất không thích hợp, nhưng cũng không thể can thiệp vào hành động của hoàng thượng được.

"Tiêu Dao Vương phủ?"

Thượng Quan Mị sửng sốt, lại đi đến đó sao? Chẳng lẽ thật sự giống tin đồn bên hoàng thượng yêu thích Tiêu Dao Vương phi ư? Hai tay hung hăng nắm chặt lại, ngón tay thon dài bấm sâu vào lòng bàn tay. Nàng vốn cho rằng mấy lời đồn kia là không đúng, nhưng từ sau khi Tiêu Dao Vương phi bị thương, biểu hiện nóng vội ra bên ngoài của hoàng thượng khiến nàng không thể không nghĩ như vậy.

"Nếu hoàng thượng đã không có ở đây, vậy bổn cung đi trước." Thượng Quan Mị có chút thất hồn lạc phách xoay người, bóng dáng quyến rũ động lòng người kia trở nên buồn bã.

Thái giám tổng quản nhìn bóng lưng Thượng Quan Mị mà lắc đầu, vận mệnh của nữ tử nơi hậu cung cũng không như cảnh tượng mà người ngoài đoán được, bên ngoài vẻ hoa lệ, lộng lẫy kia chính là để che giấu sự cô tịch, vắng vẻ, cùng khổ đau mà người khác khó có thể cảm nhận…

Thượng Quan Mị cúi thấp đầu bước đi không chủ định. Tiến cung vài năm rồi, lúc đầu, nàng cũng chỉ là thiếu nữ giàu ảo tưởng, một lòng muốn cùng phu quân tuấn lãng phi phàm của nàng cử án tề mi, tương cứu lúc hoạn nạn. Nhưng mỹ mạo của nàng cũng không chiếm được thương yêu của hắn, nhu tình của nàng không động đến được tâm của hắn. Ngày ngày, nhìn thấy dung mạo trong gương đồng trở nên u buồn, đau lòng, nhưng càng đau hơn chính là tại sao hắn luôn coi như không nhìn thấy nàng chứ? Nâng mi mắt nhìn vào những cây hoa bên cạnh, chúng đang nghênh đón ánh mặt trời mạnh mẽ chiếu xuống. Nhưng đóa hoa xinh đẹp cũng sẽ có lúc tàn héo, cũng giống như nàng. Nàng không cam lòng chỉ biết chờ đợi cùng cô tịch trong tàn lụi như vậy để cho người bên gối nghĩ đến người khác…

"Đi, đi cung Tuyết Hàm." Thượng Quan Mị thu lại thần sắc, nói với cung nữ phía sau. Đoàn người quay thân đi về phía cung Tuyết Hàm.

Gió thổi qua, đưa tới một trận hương hoa.

Cung Tuyết Hàm

Tuyết Hàm quận chúa đang ghé vào bên cạnh bàn, hai mắt vô thần nhìn ánh mặt trời ngoài cửa sổ. Nàng nghe nói nữ nhân lỗ mãng trong phủ Tiêu Dao Vương kia bị trúng độc, nghe nói Thần ca ca canh giữ ở bên giường nàng ta không rời một bước, vì thế mà cả người tiều tụy…

Nàng hâm mộ muốn chết, nàng đố kỵ đến phát điên rồi.

Nếu như có thể, nàng tình nguyện bản thân trúng độc. Chỉ cần có thể đổi lấy thương tiếc của Thần ca ca, cho dù chỉ liếc nhìn nàng một cái cũng được. Chính là ánh mắt của hắn không có nàng, chưa từng có. Ngày trước hắn còn có thể cười, đối xử với nàng như muội muội. Nhưng không biết từ lúc nào, ngay cả cười hắn cũng keo kiệt cho nàng. Nàng không đáng để cho hắn cư xử ôn nhu sao?

Nếu có thể, nàng thà rằng mình chưa bao giờ gặp qua hắn, như vậy thì hiện tại đã không phải đau lòng đến thế.

"Hoàng hậu nương nương giá lâm."

Bên ngoài cung, thanh âm lanh lảnh của thái giám kéo Tuyết Hàm còn đang ngơ ngẩn trở lại. Nàng ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa. Quả nhiên thấy cung nữ vây quanh Thượng Quan Mị đang đi đến. Nàng ấy mặc một bộ váy áo đỏ rực, cao quý nhưng vẫn không mất đi nét quyến rũ.

"Hoàng tẩu." Tuyết Hàm đứng lên.

"Tuyết Hàm, muội làm sao vậy? Thần sắc không tốt lắm, muốn gọi ngự y đến xem hay không?"

Thượng Quan Mị vừa mới tiến vào đã nhìn thấy vẻ mặt Tuyết Hàm có chút tái nhợt, một bộ dáng tinh thần không tốt. Không khỏi buông xuống ức khí trong lòng, đi vài bước đến trước mặt Tuyết Hàm quận chúa, lo lắng quan sát nàng ấy.

"Cảm ơn hoàng tẩu quan tâm, Tuyết Hàm không có việc gì." Tuyết Hàm quận chúa cười yếu ớt, lôi kéo tay Thượng Quan Mị ngồi vào một bên, lại sai cung nữ đưa trà Long Tỉnh thượng đẳng lên mới nói chuyện.

"Hoàng tẩu, sao hôm nay lại rảnh rỗi đến cung Tuyết Hàm của muội vậy?"

"Tuyết Hàm, bổn cung muốn đi Tiêu Dao Vương phủ thăm hỏi Tiêu Dao Vương phi, muội có muốn đi theo ta không?" Thượng Quan Mị cầm ngược tay Tuyết Hàm quận chúa hỏi. Đúng vậy, nàng không yên lòng với hoàng đế. Nàng càng muốn nhìn một chút Tiêu Dao Vương phi kia là nữ nhân như thế nào? Chẳng những khiến Dạ Tinh Thần luôn không gần nữ sắc lấy nàng ta, sủng nàng ta, còn làm cho trái tim của hoàng thượng lãnh khốc cũng hướng về nàng ta.

Tuyết Hàm kinh ngạc, muốn nàng đi thăm nữ nhân đã cướp đi nam tử nàng yêu mến đương nhiên là trăm ngàn lần không muốn.

Thượng Quan Mị nhìn Tuyết Hàm mím môi, không nói một lời. Tiếp tục khuyên giải.

"Quận chúa, chẳng lẽ muội không muốn gặp Vương gia à?"

"Muội..." Tuyết Hàm khẽ nhếch môi, nàng đương nhiên muốn gặp Dạ Tinh Thần.

"Cùng đi thăm hỏi một chút đi. Bây giờ tâm tình Vương gia rất không tốt, cần có người ở bên an ủi."

"Được, vậy cùng đi." Tuyết Hàm quận chúa nghe Thượng Quan Mị nói như vậy, tâm khẽ động, nếu như Bắc Tiểu Lôi không may trúng độc qua đời, vậy không phải nàng vừa vặn có thể thay thế nàng ta ư?

"Như vậy mới đúng nha." Thượng Quan Mị nở nụ cười. "Đi thôi."

Hai người đứng lên, mang theo mục đích riêng của mình đi Tiêu Dao Vương phủ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »