Vương Phi Cường Hãn

Lượt đọc: 2248 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 26
mang thai?..

❊ ❊ ❊

"Lớn mật." Hy Thái hậu nhìn ánh mắt không thuần phục của nàng cả giận nói, thực sự là nhìn nhầm rồi. Lúc trước cư nhiên còn cho rằng nàng là một nữ tử trang nhã khéo léo, ngỗ ngược như vậy quả nhiên là người của sơn tặc.

"Hừ" − Bắc Tiểu Lôi bất tuân hừ lạnh, lá gan của nàng từ bé đã không nhỏ. Hơn nữa, muốn đến cửa nhà nàng đánh giết, nàng chẳng lẽ còn mặc cho họ phái quan binh đi hay sao.

"Thần Nhi, nữ tử này tuyệt đối không thể trở thành phi của con. Con gái của một sơn tặc, trong mắt không có bề trên, lại thêm không có phẩm hạnh của nữ tử, một chút cũng không xứng với con." Hy Thái hậu hướng tới Dạ Tinh Thần ở một bên nói.

"Mẫu hậu, chúng con đã thành thân rồi." Dạ Tinh Thần sớm biết Hy Thái hậu nhất định sẽ để ý thân phận Bắc Tiểu Lôi, quả nhiên linh nghiệm. Có điều nhìn dáng vẻ xinh đẹp ngang bướng của Bắc Tiểu Lôi, trái lại thật sự muốn lớn tiếng khen ngợi nàng. Lại có thể có dũng khí thách thức Hoàng huynh cùng mẫu hậu, không hổ là Bắc Tiểu Lôi.

"Vậy thì như thế nào?" Hy Thái hậu khinh thường nói. "Hai người đã không có người mai mối chi ngôn, lại không có phụ mẫu chi mệnh, hôn sự như thế căn bản là không tính." Hơn nữa, con gái của sơn tặc, bỏ thì có làm sao?

"Mẫu hậu, chúng con đã là phu thê chi thực, chỉ sợ trong bụng Lôi Nhi đã có huyết mạch của hoàng tộc ta." Dạ Tinh Thần ra chiêu lợi hại, bất quá, trong đầu lướt qua cảnh kiều diễm đêm đó, tâm lại ngứa lên. Đôi mắt thâm thúy đảo qua phần bụng Bắc Tiểu Lôi, nói không chừng trong đó thật sự có cốt nhục của hắn.

"Cái này, cái này…" Nghe nói đến có thể đã có huyết mạch hoàng gia, Hy Thái hậu lưỡng lự. Nữ tử này là chuyện nhỏ, nhưng lại liên quan đến huyết mạch hoàng tộc thì là đại sự. Huống hồ đến bây giờ Hoàng đế còn chưa có, Bắc Tiểu Lôi nếu quả thật có thai, vậy thì địa vị hiển nhiên bất đồng.

Dạ Tinh Triệt đảo qua Dạ Tinh Thần, môi mỏng câu lên lộ ra một mạt ý cười. Lúc này đây Bắc Tiểu Lôi không chút nào tỏ ra yếu thế mà tức giận trừng hắn, hắn ngược lại càng cảm thấy tiểu nha đầu này rất thú vị, dũng khí không nhỏ. Hiện tại nhìn thái độ đệ đệ, chỉ sợ là đã sa vào tình ái rồi.

Bắc Tiểu Lôi nghe được Dạ Tinh Thần nói trong bụng nàng có thể đã có hài tử, giống như nhớ tới đêm động phòng đó, khuôn mặt trắng hiện lên ráng mây chiều, đôi mắt sáng như tràn đầy nước, càng quyến rũ động lòng người.

"Mẫu hậu, theo nhi thần thấy, nếu như chuyện bọn họ là sự thật, không bằng liền theo Hoàng đệ đi." Dạ Tinh Triệt nghiêng con ngươi nhìn Thái hậu khuyên nhủ. "Hơn nữa chỉ sợ Vương gia chúng ta thật sự động tình, nếu như không thuận theo hắn, chẳng lẽ mẫu hậu lại muốn tiếp tục đợi thêm bao nhiêu năm nữa mới có thể bồng cháu sao?"

"Này—"

Hy Thái hậu vừa nghe lời nói của Hoàng đế càng thêm do dự, Dạ Tinh Thần này vẫn luôn không thích nữ sắc làm bà lo lắng. Hiện tại thật vất vả mới có nữ tử bên người, còn có thể đã mang thai, thật là chuyện đáng cao hứng. Nhưng là đối với thân phận cùng thái độ của Bắc Tiểu Lôi, hiện tại bà cũng không có ấn tượng tốt. Trong lòng cảm thấy khó chịu, cảm giác giống như có vật đâm vào cổ họng.

"Mẫu hậu, xin người thành toàn cho chúng con." Dạ Tinh Thần cầu bà. "Nhi tử thật sự yêu thích Lôi Nhi, không phải nàng sẽ không lấy." Mặc dù lời nói có chút khoa trương, nhưng hắn thật sự cảm thấy Bắc Tiểu Lôi này càng lúc càng thú vị, có lẽ yêu thích nàng rất dễ dàng.

Bắc Tiểu Lôi vừa nghe đến Dạ Tinh Thần nói yêu thích mình, chẳng biết tại sao, trái tim đột nhiên thình thịch thình thịch mà nhảy lên. Phảng phất có con nai con ở trong lòng chạy loạn, lập tức trở nên vô cùng bối rối.

"Con, hài tử này." Hy Thái hậu nghe thấy Dạ Tinh Thần nói như vậy, cũng không còn do dự nữa. Tính nết nhi tử bà tự nhiên là hiểu rõ, mặc dù ngày thường biếng nhác, nhưng một khi đã quyết định cái gì chính là mười con ngựa cũng không kéo trở về được.

"Được rồi." Trước cứ đáp ứng vì trong bụng của nàng có thể tồn tại Hoàng tôn, dù sao sau này sẽ giúp Thần lấy trắc phi là được.

"Tạ ơn—"

"Tuyết quận chúa giá lâm!" Tiếng hô lanh lảnh của thái giám cắt đứt lời nói của Dạ Tinh Thần.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »