Vương Phi Cường Hãn

Lượt đọc: 1969 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 64
âm mưu lại gặp âm mưu (2)..

❊ ❊ ❊

"Tin tức tốt lành gì?"

Tô Tâm Nhu ngẩng đầu lên liếc nhìn hắn, ánh mắt mơ màng, trừ khi Tiêu Dao Vương đáp ứng lấy nàng, bằng không đối với nàng mà nói sẽ không có cái gì là tin tức tốt lành cả.

"Muội còn không biết hai tiểu hài tử Tiêu Dao Vương nhận nuôi đã mất tích rồi sao?" Tô Diệu Đường nhìn nhìn nàng, ánh mắt lộ ra mấy phần quỷ dị.

"Vậy thì sao?" Tô Tâm Nhu nhìn chằm chằm hắn, trừ Tiêu Dao Vương, những người khác sống hay chết mẹ nó chứ đối với nàng chỉ là cái rắm.

"Ai nha, ta nói đường muội này, làm sao muội lại thành ngốc rồi. Cơ hội của muội đến rồi nha." Tô Diệu Đường nhìn vào biểu tình nhạt nhẽo của Tô Tâm Nhu, có chút kích động nói. Tựa hồ đang trách phản ứng của nàng không nên bình tĩnh như thế.

"Cơ hội gì?" Vừa nghe hắn nói như thế, Tô Tâm Nhu nghi hoặc khiêu mi. Nàng nghĩ không ra chuyện hai đứa bé có lai lịch không rõ nguồn gốc kia bị mất tích thì liên quan gì đến nàng.

"Ta mới nghe được hai đứa bé khiến Tiêu Dao Vương dốc hết năng lực đi tìm sắp trở về rồi." Đây chính là một cơ hội.

"Vậy thì thế nào?" Tô Tâm Nhu vẫn còn chưa hiểu rõ.

"Nghe nói hai đứa bé kia rất được Tiêu Dao Vương và Vương phi coi trọng, muội thử nghĩ xem, nếu như hai đứa bé ở trong tay chúng ta, bọn họ còn không mặc chúng ta muốn làm gì thì làm sao." Trong đầu Tô Diệu Đường nghĩ đến bộ dáng thỏa hiệp của Tiêu Dao Vương cùng Bắc Tiểu Lôi khi ở trước mặt hắn, liền nhịn không được đắc ý cười gian.

"Huynh là nói..." — Tô Tâm Nhu xem như hiểu rõ ý tứ của Tô Diệu Đường, nhưng mà sẽ dễ dàng như vậy sao?

"Nhưng mấy đứa bé không ở trong tay chúng ta a?" Bọn họ đào đâu ra đứa bé.

"Hắc hắc." Tô Diệu Đường cười gian mấy tiếng, "Đường muội yên tâm, dựa vào tin tức ta có được, mấy ngày nữa hai đứa bé kia sẽ trở về Vương phủ. Nhưng muốn trở về Vương phủ phải đi qua một con đường, chỉ cần chúng ta tìm người mai phục ở chỗ này thật tốt, còn sợ bắt không được hai tiểu quỷ sao?"

Hai mắt mơ màng của Tô Tâm Nhu tỏa sáng, quả nhiên là chủ ý tốt. Chỉ cần có hai tiểu hài tử này ở trong tay, nàng còn sợ nha đầu chết tiệt kia không ngoan ngoãn nghe lời của mình sao? Vừa nghĩ tới Bắc Tiểu Lôi thô lỗ dã man, hung hăng kiêu ngạo kia 'cúi đầu quy phục' ở trước mặt mình, nàng liền có khoái ý nói không lên lời. Huống chi, nói không chừng dù cho muốn nàng ta rời khỏi Dạ Tinh Thần, nàng ta cũng sẽ nguyện ý a.

"Đường ca, lời của huynh không sai, quả nhiên là một tin tốt lành."

Tô Tâm Nhu ngà ngà say, xoát cái đứng lên, kéo làn váy thật dài, hôn vào chữ túy trên bình rượu, lây dính rượu, nàng lại không thèm để ý.

"Bất quá, lần này chúng ta nhất định phải thành công. Nghìn lần không được để thất bại." Con ngươi híp híp, nếu như lại thất bại, chỉ sợ sau khi bị Tiêu Dao Vương biết, hắn chắc chắn sẽ không buông tha bọn họ.

"Đường muội, muội nói nên làm như thế nào?" Hiện tại trong lòng Tô Diệu Đường chỉ có mỹ nhân Bắc Tiểu Lôi như trái ớt kia, thuần phục được nữ tử ngang ngược kia mới đủ thú vị. Con ngươi hẹp dài híp híp, đáy mắt tràn đầy dâm ý.

"Thuê sát thủ." Tô Tâm Nhu lạnh lùng nói, hai tròng mắt híp lại lóe ra lệ khí. Khiến cho khuôn mặt tinh xảo quyến rũ mê người kia trở nên dữ tợn, hai tay siết chặt chén rượu, lần này nàng nhất định phải chiếm được Dạ Tinh Thần. Cho dù không làm được chính phi, nàng cũng muốn làm trắc phi của hắn. Sau đó đem Bắc Tiểu Lôi lỗ mãng kia đuổi đi, lấy lại địa vị nàng nên có.

Bọn nha hoàn đứng ở một bên đều cả kinh, không nghĩ tới tiểu thư bình thường ngang ngược, lòng dạ lại ác độc như thế, các nàng sợ tới mức không dám thở mạnh.

Tô Diệu Đường cũng bị Tô Tâm Nhu dọa cho hoảng sợ, sau đó lại nở nụ cười.

"Ý kiến hay." Không độc thì không phải là trượng phu, hắn tự nhiên cũng đồng ý với chủ ý của Tô Tâm Nhu.

Hai người nhìn nhau âm hiểu cười, quyết định kế hoạch.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »