Không ai ngờ được Elena lại nói ra những lời như vậy, không ai ngờ được Tán Ca Uy Nhĩ lại quyết đoán hạ lệnh giết cô, cũng chẳng ai ngờ rằng, Đường Phương sẽ phản kháng.
Bạch Hạo mạnh đến mức nào, chỉ có Tán Ca Uy Nhĩ và ông J biết, những người khác đều không hay biết gì.
Khi mọi người đều cho rằng Elena đã chết chắc, với tổ hợp chỉ vỏn vẹn ba người gồm Đường Phương, Đường Lâm và Bạch Hạo thì không thể nào cứu được cô, chỉ có thể trơ mắt nhìn bốn thanh trường kiếm xuyên qua cơ thể cô. Thế nhưng, thiếu niên từng đối đầu với hai tên Hắc Võ Sĩ kia bỗng nhiên bắn ra bốn đạo bóng đen. Chúng như mang theo ma lực, rõ ràng là mảnh mai nhưng lại nghiền nát Kim Sư, rõ ràng không hề sắc bén nhưng lại xuyên thủng giáp trụ.
Đúng lúc này, trên bốn đạo bóng đen ấy bùng lên những tia hồ quang điện chói lóa. Đường Lâm và Đường Phương lao ra khỏi đám đông, như đang trượt trên mặt băng, trực diện lao về phía đài cao tầng hai.
Nhiều người há hốc mồm, chấn động trước cảnh tượng trước mắt.
Ở phía bên kia, cái chết của bốn kỵ sĩ trọng giáp không hề làm Tán Ca Uy Nhĩ sợ hãi. Hắn rút mạnh thanh Vương Giả Chi Kiếm bên hông, chém thẳng xuống mặt Elena.
So với việc chạy trốn, hắn chọn cách giết người, bởi vì Elena là hôn thê của Đường Phương. Đối phương giết con trai hắn, hắn giết vợ của đối phương, điều này rất công bằng.
Trước là Chính Nghĩa Chi Kiếm, Công Bình Chi Kiếm, Công Chính Chi Kiếm, Nhân Từ Chi Kiếm, giờ là Vương Giả Chi Kiếm. Chúng được dùng để giết cùng một người, một cô gái nhỏ còn chưa trưởng thành, chỉ vì cô nói ra lời thật lòng.
Nhiều khi, nói lời thật lòng phải trả giá, thế là người ta học cách nói lời trái lòng.
Khu vực chỗ ngồi đã trở nên hỗn loạn. Khách quý, tiểu quý tộc và các quan chức địa phương lần lượt đứng dậy, chạy về phía tòa nhà chính, hơn một nửa trung đình loạn thành một mảnh.
"Mau chạy, mau chạy thôi, trận chiến thế này không phải thứ chúng ta có thể nhúng tay vào."
"Trời đất, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Bệ hạ phải làm sao đây?"
Một vài kẻ phản ứng chậm chạp đến giờ vẫn chưa hiểu tại sao sự việc lại phát triển đến mức này, vẫn còn lo lắng cho an nguy của Quốc vương bệ hạ. Giống như những lời ca tụng của nô lệ Morris dành cho hiện thân của Thần Hoàng chuyển thế, bậc Đại hiền Thánh hoàng bệ hạ Virginia Alexander trong Đế quốc Phoenix vậy: "Không thể tưởng tượng nổi một thế giới không có ngài, không có sự lãnh đạo của ngài, chúng ta sẽ chết."
Lý Phàm, Cologne Powell, Di Mao Thụy Nhĩ cùng với Vaniô cũng rời khỏi khu vực chỗ ngồi với tốc độ nhanh nhất. Thực ra họ không phải muốn đi, mà là chuẩn bị tìm một nơi an toàn và kín đáo để quan sát tình hình.
Đặc vụ và vệ binh phụ trách an ninh ở rìa trung đình nhận được lệnh từ cấp trên, chuẩn bị bắt giữ ba người Đường Phương, nhưng dòng người chạy tán loạn đã chặn họ ở bên ngoài, nhất thời khó mà tiến vào chiến trường.
Khu vực trình chiếu phía Đông không có phản ứng gì. Những vị lãnh chúa đó không lo lắng mình sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng, họ dồn toàn bộ sự chú ý lên đài cao tầng hai, vì lập trường khác nhau, lợi ích khác nhau nên biểu cảm trên khuôn mặt cũng không giống nhau.
Elizabeth đứng dậy khỏi ghế, dưới sự bảo vệ của hai Hắc Võ Sĩ, chật vật chạy trốn về phía cung Y Bố. Các đại quý tộc thuộc phe Thái Luân và phe phái mới lần lượt rời ghế. Chỉ có Đồ Lạp Mông và Thôi Tư Đặc là không động đậy, nheo mắt nhìn lên đài, chờ đợi Tán Ca Uy Nhĩ giết chết Elena rồi cùng rút lui.
Các đại quý tộc và trọng thần của phe phái cũ cũng chạy về phía cung Y Bố để tránh xa vùng thị phi này, chỉ có Mai Lạc Nhĩ bước lên một bước, muốn cứu mạng Elena.
Khác với những người khác, ông không nghĩ đến lợi ích được mất, chỉ đơn thuần muốn làm như vậy.
Ông không được như ý nguyện. Henrietta dùng cây gậy bạc chặn đường ông.
Cùng lúc đó, con kênh ở phía Bắc quảng trường trung tâm dâng lên vài con sóng, từng bóng người xuất hiện trong trung đình hỗn loạn, đáp xuống trước sau cây cầu đá với tốc độ cực nhanh.
Henrietta mở đôi mắt đang nheo lại, nói: "Quả nhiên." Cô tiện tay ném cây gậy bạc cho Cát Nhĩ Khoa Đặc, bảo ông cùng Mai Lạc Nhĩ nhanh chóng dẫn con cháu thân cận rời khỏi đây.
"Tôi muốn đi giúp Đường Phương." Mai Lạc Nhĩ kiên quyết không chịu rời đi: "Dù cho cậu ta đang ép chúng tôi."
"Đi, mau đi thôi." Henrietta nói: "Mục tiêu của Tán Ca Uy Nhĩ không chỉ là Đường Phương, hắn đang đánh canh bạc cuối cùng. Món đồ đó, ông biết cách dùng mà."
Cát Nhĩ Khoa Đặc sững người, ánh mắt quét qua những bóng người ướt sũng phía Nam và phía Bắc cầu đá, dường như đã hiểu ra điều gì. Ông nghiến răng, cầm cây gậy bạc bước nhanh rời đi.
"Tại sao cô không đi?" Mai Lạc Nhĩ sa sầm mặt hỏi.
"Bởi vì tôi không khuyên được ông, quan trọng hơn là tôi muốn biết kết quả của việc này là gì. Ngoài ra, tôi vẫn luôn do dự, rốt cuộc nên lựa chọn thế nào."
Những bóng người phía Nam cầu đá chạy về phía đài cao tầng hai, chuẩn bị tiếp ứng cho Tán Ca Uy Nhĩ.
Những bóng người phía Bắc cầu đá ngẩng đầu lên, đi về phía vị trí của Mai Lạc Nhĩ và Henrietta.
Khuôn mặt họ giống hệt nhau, biểu cảm giống hệt nhau, thậm chí cả chiếc đuôi bọ cạp phía sau cũng giống hệt nhau.
Đường Phương từng chạm trán sự truy sát của người nhân bản tại phân bộ Vũ Trang Thượng Đế sâu trong rãnh biển Kadanía. Có rất nhiều loại sê-ri, sê-ri B, sê-ri A, duy chỉ có cấp S là chỉ có lác đác một hai người.
Cậu rất nghi ngờ về điều này, nghĩ thầm ông J ẩn náu ở "Khắc Cáp Nặc Tư" nhiều năm, giết bao nhiêu người, hại chết vô số bách tính, vậy mà chỉ điều chế được ít ỏi người nhân bản cấp S?
Cậu đoán liệu người nhân bản cấp S do phân bộ Vũ Trang Thượng Đế nuôi cấy có phải đều bị chuyển về tổng bộ hay không, giờ xem ra không phải vậy.
Hóa ra người nhân bản sê-ri S đều được điều tới bên cạnh Tán Ca Uy Nhĩ để bảo vệ an toàn cho hắn. Hắc Võ Sĩ chỉ là lực lượng bề nổi, bọn họ mới là "Ngự tiền thị vệ" thực sự, cũng là vốn liếng để Quốc vương bệ hạ đánh canh bạc cuối cùng.
Đương nhiên, thế vẫn chưa đủ.
Từ con kênh phía Nam quảng trường trung tâm cũng nhảy lên vài người nhân bản sê-ri S, cùng với một số Hắc Võ Sĩ mặc giáp động lực cấp Thánh George, cùng lao về phía Bạch Hạo.
Họ không thèm quan tâm đến Đường Phương và Đường Lâm.
Trong thông tin mà ông J thu thập được, năng lực của Bạch Hạo mạnh hơn Đường Phương rất nhiều.
Còn về Đường Lâm, tuy không biết năng lực của hắn thế nào, nhưng chắc chắn không khó đối phó bằng Freya, huống chi hai người họ còn có đối thủ khác.
Lúc này, toàn bộ trung đình đã bị bao phủ trong "bong bóng ổn định", họ căn bản không thể chạy thoát. Chỉ cần ép lui hoặc tiêu diệt Henrietta, ba người Đường Phương sẽ không thể chắp cánh mà bay.
Trong mắt họ, tất cả những điều này đều do Đường Phương tự chuốc lấy. Lễ phong tước vốn có thể hoàn thành thuận lợi lại diễn biến thành cục diện như thế này, cậu phải trả giá cho sự lỗ mãng và kiêu ngạo của mình.
Dù không có Athena, không có vật thí nghiệm MT10002, nhưng không có nghĩa là lực lượng đầu tư lần này yếu hơn lần trước.
Cách di chuyển của Đường Phương và Đường Lâm tương tự như tàu đệm từ, tốc độ đi lên rất nhanh, chỉ trong nháy mắt đã tiếp cận đỉnh đài tầng hai.
Đúng lúc này, hai tên Hắc Võ Sĩ phía Nam hành động. Tên ở góc Đông Nam giơ cánh tay lên, từ cổ tay đến khớp khuỷu tay xuất hiện từng vết nứt. Một tiếng "cạch" vang lên, ba cấu trúc giống như nòng súng bật ra, trong ánh sáng lấp lánh, từng đốm bạc bắn ra dữ dội.
Không ai biết sức chiến đấu của giáp động lực cấp Thánh George mạnh đến mức nào, đại đa số mọi người còn chưa từng nghe qua. Nó chỉ tồn tại trong tâm trí các sĩ quan cao cấp của vương quốc và một vài trọng thần, cùng với một số tài liệu mật.
Các lễ phong tước trước đây, Hắc Võ Sĩ đều mặc giáp động lực cấp Thánh Giáo Quân, cho đến lần phong tước cho Elena này, Tán Ca Uy Nhĩ mới lấy chúng ra, chính thức lộ diện.
Việc này một mặt làm nổi bật sự tiến bộ của lực lượng quân sự quốc gia, mặt khác cũng thể hiện sự coi trọng của Quốc vương bệ hạ đối với vị Công tước Knarr mới. Rất nhiều người dân đều nghĩ như vậy.
Nhưng chỉ những người hiểu nội tình, những người biết ân oán giữa Hạm trưởng Đường và vương tộc mới hiểu sự thật là gì.
Quốc vương bệ hạ buộc phải làm như vậy để bảo vệ an toàn tính mạng của mình, đề phòng Hạm trưởng Đường làm trò trong dịp này.
Sự thật chứng minh, sự sắp xếp của hắn vô cùng thỏa đáng. Elena đã tát thẳng vào mặt hắn trước mặt các khách mời, thế là sự việc cuối cùng diễn biến thành cục diện như hiện tại, giáp động lực cấp Thánh George đã được sử dụng.
Khi chúng xuất hiện không hề mang theo vũ khí ngoại vi, nhiều người cho rằng đó là do Quốc vương bệ hạ cố tình làm vậy để giảm bớt mùi thuốc súng và cảm giác áp bức tại hiện trường, chăm sóc tâm lý cho các khách mời.
Thực tế, chúng căn bản không cần vũ khí ngoại vi. Giáp tay của giáp động lực cấp Thánh George đã tích hợp mô-đun súng, hơn nữa không phải vũ khí hỏa dược thông thường, mà là súng điện từ.
Tốc độ của những đốm sáng bạc đó cực nhanh, đạn vonfram xé toạc không khí, phát ra tiếng nổ siêu thanh chói tai, rồi bị thân đạn bỏ lại phía sau rất xa.
Trong khu vực hàng ngàn mét vuông của quảng trường trung đình, đối mặt với loại vũ khí động năng mạnh như súng điện từ, người bình thường đương nhiên không có cơ hội chạy thoát. Cái chết sẽ là kết cục duy nhất.
Đường Lâm không phải người bình thường, tuy không mạnh bằng Freya, nhưng với sự hỗ trợ của robot thần kinh nano, hắn vẫn có thể linh hoạt điều khiển điện năng lưu trữ trong tế bào biến dị để mô phỏng năng lượng tâm linh, hoặc trực tiếp sử dụng nó.
Thế là, những tia sáng bạc bắn ra kia như bước vào thế giới ma thuật với tốc độ thời gian giảm dần, quãng đường vài chục mét đi mãi đi mãi, cho đến khi cạn kiệt động năng, biến thành từng đầu đạn rơi xuống từ không trung.
Cảnh tượng này nghe có vẻ chậm, thực ra lại cực nhanh. Từ trạng thái siêu thanh biến thành khối kim loại rơi xuống đất, tên Hắc Võ Sĩ kia vẫn giữ tư thế bắn, đôi mắt đen ngòm lướt qua những tia u quang, thỉnh thoảng có ánh nắng chiếu vào, làm lóa mắt người nhìn.
Phần trước của giáp tay, súng điện từ phình ra từng quả cầu lửa, tuy không bắn nhanh bằng loại 14, nhưng ưu điểm là ổn định và nhỏ gọn, khiến người ta không kịp đề phòng, rất phù hợp với triết lý thiết kế của giáp động lực cấp Thánh George.
Chúng vốn được nghiên cứu để bảo vệ nhân vật quan trọng chứ không phải loại dùng để xung phong hãm trận như của lính thủy đánh bộ.
Đường Phương thậm chí không lãng phí một chút sức lực nào vào Đường Lâm và tên Hắc Võ Sĩ ở góc Đông Nam, toàn bộ sự chú ý của cậu đều đặt ở góc Tây Nam, tức là tên Hắc Võ Sĩ đối diện trực tiếp với khu vực khách quý ban nãy.
Nếu cậu đoán không lầm, đó không phải Hắc Võ Sĩ, đó là một người rất đặc biệt trong ký ức.
Ông J không xuất hiện trong trận phục kích ở bãi muối, cũng không xuất hiện ở phân bộ Vũ Trang Thượng Đế, mà luôn ở bên cạnh Quốc vương bệ hạ.
Cậu từng tưởng nhân vật bí ẩn với mắt trái đỏ ngầu, mắt phải đen tối kia cũng giống như Terlo, đều là những kẻ cặn bã có sức chiến đấu chỉ bằng 5, à không, có lẽ gọi là nhân tài kiểu chỉ huy thì thích hợp hơn. Thế nhưng hôm nay, cậu không còn nghĩ như vậy nữa.
Thực ra ông J vẫn luôn không động đậy. Khi Bạch Hạo ra tay ám sát bốn kỵ sĩ trọng giáp, ông không động. Khi Đường Lâm ngăn chặn những đầu đạn kia, ông không động. Khi ánh mắt cậu và ông giao nhau, ông vẫn không động.
Tuy không động, nhưng lại mang đến cho Đường Phương cảm giác áp bức mạnh mẽ hơn cả khi ra tay.
Khi Elena tiến vào, cậu chỉ cảm nhận được khí tức hỗn loạn và bồn chồn ẩn giấu dưới bộ giáp đó, nhưng giờ đây lại cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo thấu xương.
Cái lạnh này đến từ ký tự Epsilon trên trán.
"Đi cứu Elena trước."
Cậu lớn tiếng ra lệnh một câu, đột nhiên đổ người xuống, thế mà lại lợi dụng lực điện từ được cấu tạo từ điện năng để treo ngược trên quỹ đạo hạt tối do Bạch Hạo ngưng kết. Trong lúc xoay người, cậu triệu hồi hai khẩu súng điện từ P45 từ không gian hệ thống, bóp cò về phía tên Hắc Võ Sĩ ở góc Đông Nam.
Mục tiêu dồn sự chú ý vào Đường Lâm, hoàn toàn không ngờ hai người đang ở trạng thái song hành lại biến thành kiểu trên dưới thế này. Đạn của súng điện từ P45 kéo theo hai dải cầu vồng xanh, để lại quỹ đạo dòng điện lóe lên rồi tắt trên không trung, bắn trúng chính xác vào ngực giáp động lực cấp Thánh George.
Bùm! Bùm! Hai tiếng nổ trầm đục, lửa lóe lên, hồ quang điện bùng phát. Tên Hắc Võ Sĩ bị động năng mạnh mẽ mang theo từ viên đạn hất văng, rơi xuống đài cao tầng hai. Nhưng điều khiến Đường Phương kinh ngạc là mục tiêu không hề chết, chỉ có lồng ngực bị nổ tung một cái lỗ lớn, lộ ra chất lỏng màu bạc trắng đang chảy ra bên trong.
Theo thông tin do máy dò thu thập được, những chất lỏng màu bạc trắng này sau khi tiếp xúc với không khí, tốc độ chảy giảm mạnh, nguội đi và cứng lại như xi măng, tạo thành lớp vỏ bảo vệ mới để lấp đầy hai cái lỗ lớn trên ngực giáp động lực cấp Thánh George do đạn súng điện từ P45 oanh tạc.
Vốn dĩ hình thể của loại giáp động lực này thanh mảnh hơn nhiều so với cấp Hành Giả và cấp Thánh Giáo Quân, lớp vỏ ngoài mỏng nhẹ hơn, điều kỳ quái là khả năng phòng ngự lại vượt xa hai loại giáp động lực trước đó.
Lấy giáp động lực cấp Hành Giả làm ví dụ, trong số các loại giáp động lực thông thường của các nước trong khu vực Hi-luân-bối-nhĩ, nó nổi tiếng với hệ thống xử lý thông tin chiến trường tiên tiến, khả năng phòng ngự kém hơn một bậc so với giáp động lực cấp Thủ Hộ Kỵ Sĩ của Đế quốc Mông Á.
Súng điện từ P45 có thể bắn thủng lớp vỏ giáp động lực cấp Thủ Hộ Kỵ Sĩ trong một phát, thường là trong hai phát là có thể tiêu diệt mục tiêu. Theo lý mà nói, là bản nâng cấp của giáp động lực cấp Hành Giả, giáp động lực cấp Thánh Giáo Quân lẽ ra phải bị súng điện từ P45 kết liễu trong hai phát.
Khi mục tiêu đổi thành giáp động lực cấp Thánh George, sự chênh lệch hiệu năng lớn đến mức kinh ngạc.
Phải biết rằng súng điện từ P45 đang nằm trong tay Đường Phương, mặc dù không gắn điện tử năng lượng cao vào đầu đạn mà chỉ dùng dòng điện để tăng cường lực đẩy của ma trận từ tính, so với uy lực bình thường của súng điện từ P45 cũng đã tăng khoảng 100%. Kết quả lại chỉ oanh tạc phá vỡ lớp vỏ ngoài đầu tiên của giáp động lực cấp Thánh George, rồi bị những vật chất bạc chảy ra kia triệt tiêu động năng và chuyển hóa thành lớp giáp thứ hai.
Ngay cả khi loại bỏ phần tăng cường hiệu năng của vật chất bạc, chỉ riêng độ cứng của lớp giáp đầu tiên đã cao hơn nhiều so với giáp động lực cấp Thánh Giáo Quân, hiệu quả phòng ngự trực tiếp đuổi kịp giáp động lực cấp Đại Địa Kim Cương vô cùng đắt đỏ của Đế quốc Mông Á.