"Đường Phương" không hề có chút khác biệt nào, từ lúc bước xuống tàu con thoi cho đến khi rời khỏi cảng hàng không, bắt một chiếc xe từ tính để đến khách sạn đã đặt trước, biểu cảm của anh luôn bình thản, trong mắt không gợn chút sóng gió.
Còn cách thời gian giao dịch mà "Alice" thông báo 4 tiếng đồng hồ, gần như chỉ trong vòng một tiếng sau khi nhận được tin nhắn đó, anh đã vội vã chạy đến thành phố Na Tái La, điều này cho thấy hạm trưởng Đường rất coi trọng con tin.
Trong một căn biệt thự cách khách sạn nơi "Đường Phương" và Bạch Hạo lưu trú hơn mười cây số, một người phụ nữ mặc tây trang trắng, khoảng chừng ba mươi mốt, ba mươi hai tuổi đang tựa mình trên ghế sofa, tay trái nâng hộp trang điểm, tay phải cầm bút kẻ lông mày, đôi môi gợi cảm mím chặt, đang tập trung cao độ vẽ đường chân mày.
Trên bàn trà trước ghế sofa đặt một chiếc PDA, đang chiếu cảnh hai người đàn ông rời khỏi cảng hàng không rồi bắt taxi đi xa.
Người phụ nữ không thèm nhìn màn hình PDA lấy một cái, cô chăm sóc lông mày của mình một cách vô cùng tỉ mỉ và kiên nhẫn, thần thái tập trung, biểu cảm nghiêm túc đến mức, nói là đang trang điểm thì chi bằng nói là đang chạm khắc một khối ngọc quý.
Cô ta tên là Alice, là "Boss" của "Alice".
Thực ra, mỗi một "Boss" của "Alice" đều tên là Alice.
Đây là một danh hiệu, cũng là một biểu tượng, đồng thời cũng là một cái tên khiến người ta sợ hãi và căm ghét.
Giống như những Alice trước đây, Alice của thời đại này cũng là một người phụ nữ yêu cái đẹp đến mức gần như điên cuồng, cô ta thậm chí còn khao khát sự trẻ trung hơn cả nữ tước A Đức Văn Na lừng danh.
Nhiều lúc, cô ta sẽ dành ra vài tiếng đồng hồ để chăm chút cho gương mặt không hề thua kém các cô gái trẻ 20 tuổi này, tất cả quần áo, giày mũ, trang sức của cô ta đều có người thiết kế riêng, để đảm bảo không bị "đụng hàng" với những quý cô danh giá khác.
Nhiều lúc hơn, cô ta sẽ đứng trước gương trong phòng ngủ để thưởng thức kỹ lưỡng dung nhan, vóc dáng và khí chất của chính mình. Giống như đối đãi với một tác phẩm nghệ thuật khiến người ta mê đắm và trầm trồ.
Đúng vậy, cô ta coi cơ thể mình là tác phẩm nghệ thuật, chứ không phải đồ thủ công mỹ nghệ.
Nghệ thuật và thủ công chưa bao giờ là một.
Nghệ thuật có linh hồn, còn thủ công thì không.
Đứng sau ghế sofa là mấy người đàn ông, giày da đen, quần tây đen, tây trang đen, sơ mi trắng, cà vạt đen, tất nhiên không thể thiếu kính râm đen và kiểu tóc húi cua gọn gàng.
Đó là vệ sĩ của cô ta, cũng là lá xanh làm nền cho hoa đỏ, là hạt gạo đen điểm xuyết cho viên ngọc trai.
Khi "Đường Phương" và Bạch Hạo bước vào khách sạn, Alice cuối cùng cũng đặt bút kẻ mày xuống, đóng hộp trang điểm lại. Cô ta mỉm cười mãn nguyện, cầm chiếc ly chân cao trên bàn trà còn đỏ thắm hơn cả đôi môi mình, nhấp một ngụm nhỏ.
Có một mùi vị đặc biệt xông lên át đi hương phấn son, hơi tanh, hơi nồng, giống như máu.
Bởi vì đó chính là máu, là dòng máu tươi mới nhất lấy từ cơ thể của những cô gái trẻ đẹp.
Đây là khẩu vị độc đáo của cô ta, cũng là truyền thống tốt đẹp của "Alice".
"Alice" chưa bao giờ thiếu phụ nữ. Đặc biệt là những cô gái trẻ đẹp, tràn đầy sức sống và thanh xuân.
Giống như việc cuối cùng họ sẽ trở thành món đồ chơi của kẻ giàu, nô lệ của quý tộc, ở đây, họ là một bầy bò sữa chất lượng cao, chuyên sản xuất máu tươi cho Alice.
Trong truyền thuyết từng có một nữ tước tên là Mary, cũng từng làm chuyện tương tự, coi việc uống máu tươi của các cô gái trẻ là sở thích. Coi việc tắm máu tà ác là sự hưởng thụ, tin rằng nhờ đó có thể mãi mãi giữ được thanh xuân.
Giống như con cái quý tộc có lễ trưởng thành, quốc vương lên ngôi có lễ đăng quang, nam nữ bước vào lễ đường hôn nhân phải nhận lời chúc phúc của người thân và mục sư, trước khi mỗi nhiệm kỳ Alice nhậm chức, đều sẽ chọn ra một cô gái xinh đẹp không nghe lời, treo ngược lên trần nhà bằng sợi dây thừng mềm mại, sau đó dùng lưỡi hái sắc bén rạch cổ cô ta, để những dòng máu ấm nóng đỏ tươi chảy khắp mọi ngóc ngách trên cơ thể.
Đây là một kiểu thử thách để đảm bảo mỗi nhiệm kỳ Alice đều tuyệt đối trung thành với tổ chức, đồng thời cũng là lời chúc phúc của ác quỷ, mà mỗi ngày một ly máu tươi, cũng là một công cụ vặn vẹo, ảnh hưởng đến tâm thái con người, khiến cô ta rời xa lòng nhân từ, tiếp nhận tội ác.
Mặt khác, hành vi này có thể khiến những phụ nữ và trẻ em bị bắt cóc sợ hãi, dùng sức mạnh của nỗi sợ hãi ép buộc họ phải phục tùng, ngoan ngoãn chấp nhận số phận trở thành hàng hóa và nô lệ.
"Còn bao lâu nữa thì đến thời gian giao dịch?" Cô ta dùng khăn giấy trắng tinh lau đi vệt đỏ thắm bên môi, giọng nói trong trẻo tựa như nước mưa gõ trên mái ngói.
Hồ ly tinh luôn có gương mặt xinh đẹp, xà tinh luôn có vóc dáng khiến người ta thèm khát, nữ yêu hầu hết đều biết hát những bài hát mê hoặc... Kỹ năng mà ác quỷ giỏi nhất chính là ngụy trang, thứ càng xinh đẹp thì càng có khả năng mang bản chất tà ác.
Trong số những vệ sĩ đứng dàn hàng ngang sau ghế sofa, người đứng gần cửa nói: "Còn 3 tiếng 35 phút nữa."
"Đến sớm thật." Cô ta dang người thành hình chữ đại, nằm trên chiếc ghế sofa ba người êm ái, ngước nhìn viên pha lê đỏ mê người trên trần nhà.
"Nhà khoa học đó thế nào rồi?"
"Sau khi bị đánh cho một trận thì đã ngoan hơn nhiều rồi." Người vừa nói vẫn là tên vệ sĩ đó.
Alice cúi đầu lướt qua màn hình PDA đã tối đen, tự nhủ: "Tiếc là tối qua không thể giết chết hắn, nhưng hôm nay... cưng à... xem ngươi chạy đi đâu, 'Na Tái La' không phải là 'Ca Bố Lôi Thác' đâu."
"Kẻ địch của 'Alice' chưa bao giờ có kết cục tốt đẹp."
Cô ta chưa bao giờ nghĩ đến việc thả gã họ Đường kia đi, Đặc Lý Ba Đế đã cho cô ta rất nhiều tiền, Lý Duy Tư cũng cho cô ta rất nhiều tiền, còn có người cao quý hơn kia, cũng đã bỏ ra cái giá rất lớn để mua mạng hạm trưởng Đường.
Vừa kiếm được tiền, lại có thể báo thù, tuyệt đối là một thương vụ tốt, chưa kể tên con tin đó cũng rất đáng giá.
"Alice" là một tập đoàn buôn người, điều này không có nghĩa là chúng chỉ có một con đường kiếm tiền, nhiều lúc cũng nhận những công việc mà lính đánh thuê và sát thủ mới làm.
Cả đời cô ta chỉ có ba sở thích lớn: cơ thể của chính mình, tiền, và đàn ông.
"Bảo những người đó chuẩn bị sẵn sàng đi."
"Rõ."
Alice ngáp một cái, lười biếng vươn đôi cánh tay trắng nõn, đứng dậy đi về phía phòng ngủ.
"Ta đi ngủ một lát, đến một tiếng trước khi giao dịch bắt đầu thì gọi ta dậy."
Một tiếng đồng hồ, dùng để dặm lại lớp trang điểm chắc là đủ. Cô ta là người theo đuổi sự hoàn hảo như vậy đấy, cô ta là một Xử Nữ không vướng bụi trần, dù là giết người, cũng phải trang điểm nó thành một tác phẩm nghệ thuật.
Điều này không liên quan đến đúng sai, mà là một thái độ sống, ác quỷ càng tao nhã, mới càng khiến người ta phát điên, càng khiến người ta đắm chìm.
Cô ta thích nhìn người khác phát điên, càng thích người khác phát điên vì mình.
Cô ta luôn giỏi đùa giỡn đàn ông, và thích đùa giỡn đàn ông, hôm nay, cô ta có thể tận tình hưởng thụ cơ thể của người đàn ông đó, cả linh hồn của anh ta nữa, sau đó lật sang trang này, khiến anh ta trở thành một tác phẩm nghệ thuật bị bụi phủ mờ trong cuộc đời vô tận của Alice.
Không thể phủ nhận rằng, khi còn rất nhỏ cô ta cũng từng ngây thơ, cũng từng lương thiện, nhưng khi những vệt đỏ đó trải dài trước mắt, chảy qua mọi ngóc ngách trên cơ thể, cô ta đã trở thành một người khác.
Bán linh hồn cho ác quỷ cũng là một cách sống.
---❊ ❖ ❊---
Đường Phương, La Y, Phù Lôi Nhã sau khi vào nội thành, không lập tức lao đến địa điểm giao dịch để phục kích, mà tiện tìm một quán cà phê ở ngoại ô, lặng lẽ chờ thời gian giao dịch đến.
Quán cà phê sau bữa sáng khá vắng vẻ, điều này có lẽ liên quan đến vị trí của quán, cũng như thái độ tiếp khách không mấy nhiệt tình của chủ quán. Phù Lôi Nhã nói ông chủ nên thuê một nữ phục vụ xinh đẹp như cô, đảm bảo có thể kiếm được rất nhiều rất nhiều tiền.
Câu này bị bà chủ nghe thấy, liếc cô một cái rồi phát ra một tiếng cười khẩy đầy mỉa mai—Phù Lôi Nhã đã cải trang đương nhiên không thể nói là xinh đẹp.
Ông chủ béo tốt lại luôn vô tình hay cố ý đặt ánh mắt vào phần dưới bàn của Phù Lôi Nhã, vừa lơ đãng bận rộn trong quầy, vừa thầm cảm thấy tiếc nuối.
Cũng như thái độ tiếp khách của ông chủ và bà chủ, chất lượng cà phê cũng tệ hại, khiến người ta thưởng thức xong ly thứ nhất, hoàn toàn không có ham muốn uống ly thứ hai, ngay cả La Y vốn không kén ăn cũng thấy không hài lòng, thỉnh thoảng lại càm ràm sao anh Đường không đổi một quán cà phê ra hồn, hà tất phải làm khó mình như vậy.
Đường Phương nói ở đây yên tĩnh, La Y nói cà phê khó uống thật, Phù Lôi Nhã nói Đường Phương đi đâu cô đi đó.
2:1, La Y thất bại, đành phải dùng ánh mắt hung ác nhìn ông chủ, khiến bà chủ rùng mình, lo sợ anh ta đột nhiên lao tới cắn đứt món bảo bối của chồng mình.
Quán cà phê tồi tàn luôn tràn ngập mùi cơ thể trộn lẫn với mùi thức ăn, tiếng quát tháo của tầng lớp hạ lưu, những lời hỏi thăm thô tục dành cho bà chủ, cũng như những lời đáp trả hào phóng của bà chủ, đó chính là hình ảnh chân thực của "Na Tái La".
Dù là Đế quốc Mông Á, Đế quốc Tô Lỗ, Đế quốc Phỉ Ni Khắc Tư, hay Vương quốc Liên hiệp Đồ Lan Khắc Tư, học đại học là một việc vô cùng xa xỉ.
Xa xỉ nghĩa là tốn rất nhiều tiền, phần lớn người dân ở các quốc gia này không có nhiều tiền, chỉ có một chút tiền.
Phù Lôi Nhã dùng thìa nhẹ nhàng khuấy cà phê, nhìn những bọt nhỏ tụ lại bên mép cốc, bỗng thấy rất vui.
Cô không giống Đường Vân, luôn có thể tìm thấy niềm vui khác biệt từ những sự vật nhỏ bé.
Đường Phương chán nản nằm bò trên bàn, nhìn chiếc tivi màn hình phẳng treo trên bức tường đối diện mà im lặng không nói, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm cà phê tồi tệ như uống rượu trắng.
Trên tivi đang chiếu giải đấu bi đá trên băng, hai đội đang tranh đấu quyết liệt, nếu là buổi tối đông người, quán cà phê chật hẹp sẽ bị nhấn chìm bởi tiếng chửi bới hoặc reo hò, đôi khi người ủng hộ các đội khác nhau thậm chí còn ra ngoài đánh nhau một trận, để giải tỏa hormone thừa thãi trong cơ thể, hoặc là nỗi buồn bực vì thua tiền cá cược.
Đường Phương không có hứng thú với kiểu thi đấu bi đá trên băng này, nên có vẻ hơi lơ đãng, cho đến khi một bản tin đột xuất cắt ngang khiến anh phấn chấn hơn một chút.
Truyền thông chính thống thành phố Na Tái La báo cáo về một vụ tai nạn bất ngờ.
Một chiếc tàu con thoi chở khách mang số hiệu mhm138 từ cảng hàng không Na Tái La đi đến "Địch Tạp Bổn" đột nhiên bốc cháy phát nổ, may mắn là nó vẫn chưa cất cánh, lúc nổ đang đỗ trên đường băng, hành khách có vé chuyến bay đó cũng chưa lên tàu, không có thương vong về người.
Phù Lôi Nhã cũng nhìn thấy tin tức này, bàn tay nhỏ vỗ vỗ ngực nói: "May quá, may quá, làm em sợ chết khiếp."
Đường Phương tò mò hỏi: "Liên quan gì đến em?"
Cô bé nghĩ ngợi nghiêm túc, không hiểu nói: "Đúng nhỉ, liên quan gì đến em đâu." Nói xong ôm lấy cổ anh: "Đường Phương rõ ràng đang ở đây, tại sao lại thấy may mắn nhỉ?"
"Điều này chứng tỏ Phù Lôi Nhã là một cô gái lương thiện." Đường Phương quẹt nhẹ mũi cô, tiếp tục đặt cằm lên bàn ăn.
Bản tin kết thúc, nội dung chuyển lại giải đấu bi đá trên băng lúc nãy, đội mặc áo đấu màu xanh đã dẫn trước.
Ông chủ lộ vẻ mặt tiếc nuối: "Tại sao không nổ trên không trung chứ, thật mất hứng."
"Sao ông có thể nghĩ như vậy?" La Y không chịu được, anh cho rằng suy nghĩ của ông chủ rất tệ, là một người có cảm xúc, sao có thể nguyền rủa người khác như vậy, thế là rất nghiêm túc khuyên ông ta: "Ông chủ, ông pha cà phê không ngon thì thôi, tuyệt đối không được có suy nghĩ cực đoan như vậy, lấy niềm vui của mình xây dựng trên nỗi đau của người khác là không đúng."
"Ông đã nghĩ chưa, nếu chiếc máy bay đó bốc cháy phát nổ trên không trung, sẽ chết bao nhiêu người? Đó đơn giản là một thảm họa."
Ông chủ nhìn anh bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc: "Liên quan gì đến cậu."
"Tôi cứ nghĩ thế đấy, ông quản được tôi à? Những người đó không chết còn may. Nếu chết rồi, tôi không chỉ vui, mà còn miễn tiền cà phê cho các người, biết đâu vợ tôi tâm trạng tốt, giữ các người lại ăn trưa."
La Y vừa tức giận vừa không hiểu: "Sao ông có thể như vậy, đó đều là những sinh mạng sống động. Ông... ông là động vật máu lạnh à?"
Ông chủ vẫn dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc nhìn anh.
Bà chủ cầm thìa gõ gõ vào chiếc hộp sắt đựng gia vị phía sau quầy: "Đi rửa bát đi."
"Đồ không não." Người đàn ông không dám trút giận lên phụ nữ, trừng mắt nhìn La Y một cái đầy hung dữ, rồi ngoan ngoãn đi vào bếp sau rửa bát.
Bà chủ bước ra từ sau quầy, rót đầy cà phê vào chiếc cốc trước mặt Đường Phương, liếc nhìn cốc của La Y vẫn còn đầy, có chút không vui.
"Cậu có biết hành khách trên chuyến mhm138 đều là những người thế nào không?"
La Y khẽ nhíu mày, không nói gì.
"Dòng mhm là máy bay khách hạng sang, hành khách trên đó không phú thì quý." Bà xoay người đi về phía quầy, vừa tiếp tục xay cà phê vừa nói: "Đối với những người như chúng tôi mà nói, nhìn thấy cảnh tượng như vậy còn vui hơn cả ngày Giáng sinh."
La Y rất không hiểu: "Đây không phải là cái cớ để các người hả hê, thù giàu thù quan không giúp cải thiện cuộc sống của các người, cũng không thể thay đổi xã hội này, nếu không thể nhìn nhận vấn đề bằng cái nhìn tích cực hơn, chỉ khiến cuộc sống bao trùm trong một mảng tối tăm, không thấy ánh sáng, không thấy tương lai. Cái các người cần là lạc quan và cần cù, chứ không phải oán trời trách người."
Cảm xúc của anh hơi kích động, đến cuối câu, hai má đỏ bừng, trông vừa ngốc nghếch, lại vừa đáng yêu.
Bà chủ mỉm cười nhìn anh: "Tiểu đệ, đây có phải là ly cà phê khó uống nhất mà cậu từng uống trong đời không?"
La Y không biết tại sao bà lại hỏi vậy, liếc nhìn ly cà phê đang dần nguội trước mặt, gật đầu rất thành thật.
Ngoài cửa có kẻ lang thang kéo theo gia sản của mình đi qua, nhìn tấm áp phích quảng cáo cà phê dán bên ngoài cửa sổ, liếm đôi môi hơi khô, tiếp tục đi về phía bức tường graffiti đầy những khẩu hiệu khó coi ở cuối phố.
Trên gương mặt đã sớm mất đi màu sắc thanh xuân của bà hiện lên một nụ cười hạnh phúc, từ tốn nói: "Cậu biết không, nếu đến buổi tối, trong phòng sẽ ngồi đầy khách, vừa uống cà phê vừa nói những chuyện tầm phào, rất nhiều người sẽ khen cà phê ngon khi rời đi, còn có những kẻ vô liêm sỉ cứ nấn ná không chịu đi, cho đến khi chúng tôi đóng cửa."
La Y lại cúi đầu nhìn ly cà phê trước mặt, nhớ rõ hương vị của nó, rất chát, còn hơi đắng, không thơm ngon như của Anh Lạc pha.
Ngon không? Biết trước là vị này, anh thà uống một ly nước lọc còn hơn.
Bà chủ liếc nhìn hạm trưởng Đường đang sống dở chết dở ở bàn bên cạnh, sâu trong đồng tử thoáng qua một tia sáng khó phát hiện, quay đầu nhìn La Y nói: "Tiểu đệ, cậu có biết giá của ly cà phê này không?"
La Y quay đầu nhìn bảng thực đơn điện tử cạnh quầy: "6 tệ một ly."
"Không." Bà chủ nói: "Nó chẳng đáng giá 1 tệ."
Gương mặt cậu thiếu niên hơi khó coi, thầm nghĩ bảo sao mà khó uống thế, hơn nữa, quán này quá "chặt chém", thứ chưa đến 1 tệ mà bán tận 6 tệ, lợi nhuận lên đến 500%.
Bà chủ dừng công việc đang làm, dùng mu bàn tay lau mồ hôi trên trán, tiếp tục nói: "Dù là ở khu vực hẻo lánh như thế này, quán nhỏ như thế này, chỉ riêng tiền thuê nhà hàng tháng đã bằng thu nhập cả năm của 2 lao động phổ thông."
"Nước phải tốn tiền, điện phải tốn tiền, vứt rác cũng phải tốn tiền."
"Phí bảo kê chắc chắn phải nộp, vì tôi phải mở cửa làm ăn, chúng tôi phải ăn cơm, con cái phải đi học, trong nhà còn 8 người già không có lương hưu phải phụng dưỡng, còn nợ ngân hàng phải trả, còn quỹ y tế và giáo dục phải tích góp."
"Thuế phí cũng nhất định phải nộp, còn phí quản lý thị trường, phí quản lý bất động sản, phí thiết bị phòng cháy chữa cháy, phí kiểm định hàng năm, thuế sử dụng đất, thuế kinh doanh, tiền đặt cọc giao dịch, thuế thu nhập cá nhân, phí ô nhiễm không khí, phí quản lý môi trường, thuế phụ thu..."
"Cậu còn muốn nghe nữa không?"
La Y lắc đầu, anh đã hoàn toàn bị những loại thuế này làm cho chóng mặt.
Bà chủ nói tiếp: "Nếu tính những khoản trên vào giá thành, thì lợi nhuận thực tế của một ly cà phê chỉ có 1 tệ."
La Y chớp mắt liên tục: "Giá thành cao quá! Bà có thể dùng nước ngầm mà, điện mặt trời cũng không tệ."
"Dưới tầng địa chất sâu có chôn thiết bị dò mực nước, cậu nghĩ chúng dùng để làm gì, bảo vệ môi trường sinh thái dưới lòng đất à? Sai rồi, đó là dùng để giám sát xem nước ngầm có bị lấy trộm hay không, bởi vì môi trường sinh thái của cả hành tinh đều do chính phủ cải tạo, bất kể là nước có thể uống được hay không uống được, khoáng sản dưới lòng đất, không khí trên trời, đều là tài sản quốc gia. Cho nên, trộm khai thác nước ngầm là phạm pháp, vừa phá hoại môi trường hành tinh, vừa chiếm đoạt tài sản quốc gia, phải chịu phạt nặng."
"Còn về điện mặt trời mà cậu nói, cậu cần phải đến Cục Điện lực xin giấy phép, phải đi báo cáo với bộ phận quản lý năng lượng, phải đi nhận ý kiến từ Hiệp hội Phòng cháy chữa cháy, rồi đến trạm cứu hỏa nộp kế hoạch, cuối cùng còn phải nhận được sự đồng ý của Văn phòng quản lý sự cố khẩn cấp, Cục An toàn và Sức khỏe nghề nghiệp, Cục Đăng ký, Cục Tiêu chuẩn kỹ thuật, Tòa thị chính và các cơ quan khác. Như vậy, cậu mới có thể lắp đặt tấm pin năng lượng mặt trời trên sân thượng."
"Phức tạp quá." La Y không hiểu: "Vì những khoản thuế này đều nộp lên nhà nước, chi phí cải tạo hành tinh thực tế đều là tiền của mọi người, tại sao còn có tội danh chiếm đoạt tài sản quốc gia?"
Bà chủ lộ ra vẻ mặt khinh bỉ, nhìn anh như nhìn kẻ ngốc: "Quốc gia này không phải của cậu, cũng không phải của tôi, nó vừa có tên lại vừa có họ... nó họ Áo Lợi Ba Đức."
"Ồ, còn một điểm quên nói, bất kể là cái ly cậu dùng để uống cà phê, hay bàn ghế dưới mông, đồ đạc xung quanh, dụng cụ trong quầy, đều có chứa khoản thuế gấp mấy lần giá trị thực tế. Còn tấm pin mặt trời dùng năng lượng mặt trời mà cậu nói, cả thiết bị phòng cháy chữa cháy ở cửa, bảng quảng cáo điện tử trên tường... những thứ như vậy chỉ có cửa hàng chuyên dụng mới bán, còn giá cả thì..."
Bà không nói, cũng không cần nói.