Phù Lôi Nhã nhìn La Y và bà chủ quán đang thao thao bất tuyệt, vẻ mặt đầy tò mò: "Đường Phương, họ đang nói gì vậy? Nghe cao siêu quá."
Anh xoa đầu cô: "Trẻ con không cần hiểu mấy cái này."
"Ưm... gâu." Cô nhăn mũi, ấm ức nói: "Còn nói em là trẻ con... em... em sẽ cắn anh đấy."
La Y vẫn không thể chấp nhận cách coi thường sinh mạng này, cậu cho rằng ai cũng có quyền được sống, quyền được tôn trọng, dù đó có là quý tộc đi chăng nữa. Những việc Đường Phương đã làm ở "Kiều Trị Á", dù cậu chưa từng bày tỏ ý kiến nhưng trong lòng không cho là đúng, chỉ cảm thấy Đường đại ca cũng có lúc tùy hứng và điên rồ. Hơn nữa, mục đích ban đầu của anh là cứu cậu và Bạch Hạo, nên cậu không có lập trường để chỉ trích, không có tư cách để phản đối.
"Thuế cao đều là tội nghiệt của gia tộc Áo Lợi Ba Đức, không liên quan gì đến những quan chức cơ sở, cũng chẳng liên quan gì đến giới nhà giàu. Tiền của họ phần lớn là do tự mình nỗ lực kiếm được, thật ra... làm quan cũng chẳng dễ dàng gì."
Bà chủ đã bắt đầu mất kiên nhẫn, đây là lần đầu tiên bà thấy một người lạc quan, hay nói đúng hơn là ngu ngốc như La Y.
"Dù là ở Đế quốc Mông Á, Đế quốc Tô Lỗ, Đế quốc Phỉ Ni Khắc Tư hay Vương quốc Liên hiệp Đồ Lan Khắc Tư, quý tộc hầu như nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả quốc gia. Bất kể là tài chính quốc gia hay công sức lao động của bình dân đều bị họ bắt cóc, biến một quốc gia đường đường chính chính thành gia sản riêng của họ. Quyền lực trong tay, tài phú tự nhiên cuồn cuộn đổ về, cho nên quý tộc ăn thịt uống rượu, kẻ có quan hệ thân thích thì ăn rau húp canh."
"Chúng ta chẳng qua chỉ là nô lệ trong tay quý tộc, dùng đôi tay và máu đổ mồ hôi để nuôi sống họ. Còn nói không liên quan? Những kẻ có tiền đi chuyến bay series MHM, mỗi một xu của họ đều liên quan đến chính trị, dính dáng đến quyền lực, đều bôi đầy máu và mồ hôi của những kẻ như chúng ta."
"Họ có súng, họ cũng có pháo. Họ nói sẽ bảo vệ tổ quốc, nhưng thực chất họng súng chưa bao giờ chĩa ra ngoài mà luôn chĩa vào trong. Vì có con cái, vì có gia đình, chúng ta không đủ dũng khí để chống lại sự áp bức này. Chẳng lẽ ngay cả than thở, xả bớt bất mãn trong lòng cũng không được sao? Nếu việc này cũng bị chụp mũ đạo đức, thì còn thiên lý nào nữa?"
"Cho nên, cái loại nhóc con chưa từng trải qua gian khổ, luôn sống dưới chiếc ô bảo hộ như cậu, tôi có thể mời cậu im miệng được không?"
Câu "nhóc con" của bà chủ đã chọc giận La Y. Cậu cũng là kẻ từng ra vào cửa tử nhiều lần, ví như ở Viện nghiên cứu ngoại ô phía Bắc tại "Lôi Khắc Thác", hay trên con tàu "Hư Không Xé Rách" ở Đặc Nhĩ La. Là một người trải qua vô vàn khổ nạn, mang trong mình võ lực mạnh mẽ, bị người ta gọi là nhóc con, làm sao cậu chịu nổi.
"Chẳng lẽ Tinh Minh tốt hơn ở đây sao? Liên bang Tra Nhĩ Tư tốt hơn ở đây sao? Kẻ giàu càng giàu, người nghèo càng nghèo, năm mươi bước cười trăm bước, có ý nghĩa gì không? Quốc gia có luật pháp, xã hội có đạo đức, cuộc sống cũng có quy tắc. Đã sống ở quốc gia như thế này, cách tốt nhất là thích nghi, là nỗ lực, là đi ngược dòng nước, chứ không phải than vãn, không phải xả giận, không phải oán trời trách người."
"Lấy niềm vui của mình xây dựng trên nỗi đau của người khác, mà cậu còn có lý để oán trách quốc gia vô đạo, xã hội vô đức. Nếu người dân Vương quốc Liên hiệp Đồ Lan Khắc Tư đều là loại kẻ gây rối như cậu, tôi thấy... thống trị bằng áp lực cao cũng tốt. Nếu không có quý tộc dẫn dắt, tất sẽ loạn thiên hạ. Các người cuối cùng sẽ tự đào hố chôn mình mà chết."
Đã một năm kể từ khi tàu "Thần Tinh" rời khỏi hệ sao Mỹ Gia Nhĩ, La Y cũng bắt đầu bước vào tuổi dậy thì, ít nhiều xuất hiện sự phản nghịch và cáu bẳn, nhất là khi thấy người khác không tôn trọng sinh mạng, cậu hơi không kiểm soát được cảm xúc của mình.
Thực ra nói xong cậu đã hối hận, vì cách nói như vậy đồng nghĩa với việc hạ thấp tố chất của toàn thể nhân dân Vương quốc Liên hiệp Đồ Lan Khắc Tư, cũng hạ thấp tố chất nhân dân Đế quốc Mông Á. Ở một góc độ khác, không khác gì chỉ trích quân kháng chiến Gia Tây Á, phủ nhận những việc Đường đại ca đã làm.
Hơn nữa, suy ngẫm kỹ lại, câu "nhóc con luôn sống dưới chiếc ô bảo hộ" của bà chủ không hề sai. Cậu đúng là luôn sống dưới sự bảo hộ của Đường đại ca, sống dưới sự bảo hộ của toàn bộ phi hành đoàn "Tọa Thiên Sứ", ăn cơm do đầu bếp quân kháng chiến nấu, uống nước do binh lính quân kháng chiến lấy, dùng đồ dùng hằng ngày do người mua sắm của quân kháng chiến mua, coi những người như Kiều Y, Vưu Phỉ, Oa Nhĩ Đốn, Cách Lan Đặc là anh em.
Cậu chợt thấy hổ thẹn vì sự nhanh nhảu đoảng của mình mà thốt ra những lời đó, Đường đại ca nghe thấy chắc sẽ buồn lòng lắm.
Ai ngờ Đường Phương không hề lay chuyển, vẫn nằm ườn trên bàn ăn, nheo mắt nhìn trận đấu bi đá trên băng trên tivi. Nếu để người không quen biết nhìn vào, chắc chắn sẽ cho rằng đây là kẻ vô học chỉ biết ăn không ngồi rồi. Tất nhiên, vì đã hóa trang, nên dù có biết mặt hạm trưởng Đường cũng không nhận ra anh lúc này.
Anh không nói gì, không có nghĩa là bà chủ sẽ dung thứ cho sự chỉ trích của loại nhóc con như La Y.
"Theo đuổi cuộc sống tốt đẹp hơn là quyền cơ bản của mỗi người."
Bà đột nhiên chộp lấy con dao gọt trái cây bằng thép không gỉ dưới quầy, chỉ vào mặt La Y: "Chẳng phải cậu muốn nói loại người như chúng tôi tố chất thấp sao? Vậy cậu tố chất cao, đến cái quán do loại người tố chất thấp như chúng tôi mở làm gì? Ra ngoài, ra ngoài ngay, hôm nay không làm ăn nữa, bà đây cũng không phục vụ loại chó được quý tộc nuôi như cậu."
"Bảo cậu ra ngoài, còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Cút!"
Biểu cảm của La Y rất khó xử, Đường Phương vẫn nằm đó, như thể không nghe thấy cuộc tranh cãi của hai người. Phù Lôi Nhã nằm trên đùi anh, trông như đang ngủ say, khóe miệng còn dính sợi nước dãi trong suốt, không biết đang mơ thấy món ngon gì.
"Có chuyện gì từ từ nói, có chuyện gì từ từ nói." La Y giơ hai tay lên, lúng túng nói: "Làm vậy dễ làm bị thương chính mình lắm."
Đừng nói bà chủ cầm dao, dù trong tay có cầm súng cũng không thể làm bị thương cậu, nên chàng trai trẻ mới có lòng tốt nhắc nhở bà đừng để bị thương.
"Cậu có cút không?" Sát khí trong mắt bà chủ dâng trào.
Một tiếng "bộp" vang lên, cửa nhà bếp phía sau bị đẩy ra. Ông chủ vốn được lệnh đi rửa bát, một tay cầm nồi, một tay cầm muôi đi ra, trừng mắt nhìn La Y đầy hung ác: "Vợ tôi bảo cậu cút, điếc à?"
La Y rất ấm ức, thực sự rất ấm ức. Cậu chỉ nói vài câu sự thật, lời thật, lời lẽ hợp lý, tại sao lại khiến người ta nổi giận chứ? Tại sao họ cũng giống như Bạch Hạo, không chịu nghe khuyên bảo nhỉ?
Cậu rõ ràng là có lòng tốt, mặc dù có chút có lỗi với Đường đại ca.
Đường Phương vẫn dửng dưng, nhìn La Y nói những lời tuyệt tình, làm hỏng việc, không giải vây, cũng không nói rời đi.
Phù Lôi Nhã bị tiếng muôi sắt gõ vào đáy nồi làm tỉnh giấc, ngẩng đầu lên từ dưới bàn. Nhìn La Y đang bồn chồn, lại nhìn cặp vợ chồng đang vũ trang tận răng, ánh mắt cô bé lóe lên vẻ tò mò và phấn khích, giọng trong trẻo nói: "La Y, họ đang đuổi anh à? Có phải vì anh uống cà phê không trả tiền không? Đừng lo, em có đây."
Cô bé cười khúc khích, rút từ túi Đường Phương ra một tờ tiền Đồ Lan Khắc Tư mệnh giá 10.000, đặt lên bàn, chân thành nói: "Ông chủ, bà chủ, đừng làm khó anh ấy, chúng em có tiền."
Họ vào quán gọi tổng cộng 3 ly cà phê và một đĩa bánh vòng nhỏ, tính hết ra cũng chưa đến 20 đồng. Ai ngờ cô bé tiện tay rút ra tờ tiền có mệnh giá cao nhất của Vương quốc Liên hiệp Đồ Lan Khắc Tư.
Ở một số nơi nhỏ bé, nhiều người làm nửa năm cũng không kiếm được tờ tiền như thế, vậy mà cô bé lại thản nhiên rút từ túi người đàn ông đó ra một tờ đặt lên bàn. Kỳ lạ hơn là mắt người đàn ông đó không hề chớp lấy một cái, như thể không hề quan tâm đến điều này.
Ông chủ cho rằng đó chắc chắn là tiền giả, dù trông nó giống y như thật.
Bà chủ cảm thấy cô bé này có vấn đề về thần kinh, chẳng lẽ cô không biết tờ giấy này đại diện cho cái gì sao? Đó là 10.000 tiền Đồ Lan Khắc Tư, gần bằng doanh thu 10 ngày của quán cà phê.
Quả nhiên bà đoán đúng, Phù Lôi Nhã biết đó là tiền, có thể mua đồ. Nhưng cô không quan tâm tờ giấy này mua được bao nhiêu món ngon, món lạ. Vì cô chưa bao giờ mang tiền, cũng không có khái niệm về giá trị, cảm thấy đó là việc Đường Phương và Khắc Lôi Nhã cần lo lắng, cô thích gì, chỉ cần nói với họ một tiếng là được.
Thấy ông chủ và bà chủ không nói gì, cô nhíu mày, lại thò tay vào túi áo Đường Phương: "Chưa đủ sao? Ở đây còn này."
Hạm trưởng Đường đang nằm trên bàn giả chết không ngồi yên được nữa, túm lấy bàn tay nhỏ bé của cô: "Đồ phá gia chi tử, có tiền cũng không được tiêu xài kiểu này."
Phù Lôi Nhã cười khúc khích: "Cuối cùng anh cũng chịu nói chuyện rồi."
Đường Phương lắc đầu, thu tờ 10.000 đồng trên bàn lại, nói: "Việc này không liên quan đến tiền nhiều hay ít, mà liên quan đến sự tôn trọng và phẩm giá."
Bà chủ nhìn anh một cái, chợt thấy gã đàn ông như khúc gỗ này đã nói đúng tâm can mình.
Người đàn ông lại nhìn chằm chằm vào tờ tiền Đường Phương tiện tay nhét lại vào túi với vẻ thèm khát, dùng ánh mắt mong đợi nhìn người phụ nữ, nhưng không dám nói gì thêm.
Giống như Đường Phương đã nói, cuộc tranh luận giữa La Y và bà chủ không liên quan đến tiền bạc, mà liên quan đến sự tôn trọng và phẩm giá. Nhưng khi một người ngay cả quyền được sống cũng không được bảo đảm, thì dù là phẩm giá hay sự tôn trọng đều trở thành hàng xa xỉ.
Hy vọng rất quan trọng, sống cũng rất quan trọng.
Cuộc đời của loại người như họ chính là sự giằng co giữa hy vọng và sự sống.
Trong trái tim nhỏ bé chứa đựng lý tưởng, dưới bầu trời xanh thẳm chất đầy thực tại, chúng xé người làm hai nửa, một nửa là quỷ, một nửa là người. Sống trong thực tại gọi là "quỷ", sống trong lòng gọi là "người".
"Rốt cuộc các người có phải là một phe không?"
Bà chủ rất khó hiểu, chàng trai trẻ kia giống như những thanh niên yêu nước bị khẩu hiệu và lời dối trá lừa gạt, bị giáo dục tẩy não che mắt, quen thói đánh tráo khái niệm, chuyển dịch mâu thuẫn, tạo ra sự đối lập trong nhân dân, thêu dệt lòng thù hận đối ngoại để làm dịu áp lực của các tập đoàn lợi ích.
Người đàn ông kia lại khác, không phê phán gì, cũng không chỉ trích gì, chỉ đơn giản nói một câu như vậy, nhưng lại là thứ mà bà, ông, và tất cả bình dân tầng lớp dưới khao khát nhất------sự tôn trọng và phẩm giá.
Đường Phương cười cười, nói: "Tôi chính là chiếc ô bảo hộ của cậu ấy."
Người phụ nữ nhíu mày: "Cậu ta nói chuyện nghe khó nghe lắm."
"Không, là thẳng thắn." Đường Phương nói: "Đạo lý là thứ tồn tại để biến cái đen thành cái trắng, cái trắng thành cái đen. Cái cô cần không phải là giảng đạo lý với cậu ta, mà là thế này."
Lời vừa dứt, một nắm đấm liền giáng xuống mặt thiếu niên.
Nó đến từ Đường Phương.
Đây là lần đầu tiên anh ra tay đánh La Y.
Nhưng La Y không phải lần đầu ăn nắm đấm như vậy, khi ở "Kiều Trị Á", Bạch Hạo từng đánh cậu như thế.
Anh Lạc nói Bạch Hạo và Đường đại ca có chút giống nhau, cậu luôn không nghĩ vậy, cho đến khi nắm đấm tương tự giáng xuống mặt mình.
Anh Lạc còn nói chị Linh Lung sở dĩ thích Bạch Hạo cũng là vì cậu ta có chút giống Đường đại ca.
"Tôi tưởng cú đấm đó của Bạch Hạo đã đánh thức cậu, giờ xem ra, suy nghĩ đó thật quá ngây thơ." Đường Phương nhìn mặt cậu: "Biết không? Đêm qua khi các cậu bị tập kích, tôi đã có chút mất kiên nhẫn rồi. Cậu thậm chí còn không hiểu chuyện bằng con cá mà Đường Vân nuôi."
"Lần tới nếu để tôi thấy cậu mềm lòng với kẻ địch, thì cút về 'Tọa Thiên Sứ' cho tôi. Nhớ kỹ, thực tại không phải là quay phim."
La Y bị cú đấm này làm cho choáng váng, đây là lần đầu tiên cậu thấy Đường đại ca nghiêm khắc như vậy, có chút hổ thẹn. Đêm qua cậu quả thực đã nương tay, kết quả là một tên khủng bố bất ngờ tỉnh lại, chĩa súng vào lưng Anh Lạc, may mà Bạch Hạo phản ứng kịp thời, dùng một con dao găm cắm vào cổ họng tên đó.
Cậu giữ im lặng, che mặt im lặng.
Không khí hiện trường có chút gượng gạo, người đàn ông hạ nồi và muôi xuống, người phụ nữ cũng vứt con dao gọt trái cây lại quầy, ngược lại cảm thấy có chút ngại ngùng... bà không làm vậy thì La Y đã không bị đánh. Nghĩ kỹ lại, bà căn bản không đáng phải giận dỗi với một thiếu niên.
Bà cũng từng có độ tuổi đó, cũng từng mang một trái tim khao khát ước mơ và chính nghĩa.
Không khí gượng gạo nhanh chóng bị phá vỡ, không phải bởi Đường Phương hay Phù Lôi Nhã, cũng không phải ông chủ hay bà chủ, càng không phải La Y, mà là một bản tin chèn ngang đột ngột.
Vài phút trước, vụ cháy nổ máy bay chở khách MHM138 không phải là tai nạn, mà là khúc dạo đầu cho một hành vi tội ác. Nữ phát thanh viên xinh đẹp với vẻ mặt nghiêm trọng nói với khán giả trước màn hình rằng chuyến bay K838 đã cất cánh bị bọn khủng bố bắt cóc, hiện đang bay vòng quanh trên bầu trời thành phố Cam Gia Đạt Tư. Chính phủ đang cố gắng liên lạc với những kẻ không tặc, hiện vẫn chưa nhận được phản hồi từ phía đối phương.
La Y che mặt bò dậy từ dưới đất, vẻ mặt kinh ngạc. Đường Phương liếc nhìn hình ảnh trên tivi, khẽ nhíu mày.
Bà chủ không thể ngờ sự việc lại chuyển biến xấu nhanh đến vậy, lại thực sự có kẻ bắt cóc máy bay.
MHM138 là máy bay chở khách hạng sang, K838 chỉ là máy bay chở khách thông thường, hành khách trên đó phần lớn là người có thu nhập trung bình và thấp.
Đường Phương quay lại chỗ ngồi, uống cạn nửa ly cà phê, lặng lẽ nhìn màn hình tivi không nói lời nào. Ông chủ cũng đi ra từ sau quầy, vẻ mặt kinh ngạc nhìn những hình ảnh trên cao do vệ tinh quỹ đạo truyền xuống mặt đất.
Sắc mặt bà chủ có chút khó coi, bà có thể ngồi nhìn quan chức và con cháu quý tộc chết không toàn thây, không có nghĩa là bà sẽ dửng dưng với cảnh tượng trước mắt.
Trên K838 toàn là bình dân!
Mọi người đều lặng lẽ theo dõi sự phát triển của sự việc, ngoại trừ Đường Phương.
Không phải anh không quan tâm đến chuyện này, mà là một tài liệu nội bộ sân bay do Emma chuyển đến đã thu hút sự chú ý của anh.
Việc máy bay MHM138 cháy nổ trước đó không phải là tai nạn như truyền thông chính thống nói, thực chất nó có liên quan mật thiết đến vụ K838 bị bắt cóc.
MHM138 là máy bay chở khách hạng sang, K838 là máy bay chở khách thông thường. Hai loại máy bay này hướng tới nhóm tiêu dùng khác nhau, cấp độ an ninh cũng khác nhau.