Lớp giáp phức hợp có khả năng chống đỡ đạn pháo liên thanh bị các khối chất nhầy bắn trúng, chúng ăn mòn và tan chảy với tốc độ mắt thường có thể thấy rõ, xuất hiện từng lỗ hổng lớn.
Robert không tài nào ngờ được, ngoại trừ những sinh vật hình chó nhe nanh múa vuốt kia, thứ to xác với toàn thân bọc trong lớp giáp dày cộp trước mắt này đã lẻn vào tận trung tâm trận địa của phe mình mà không một ai hay biết.
Một binh sĩ bị gãy chân ôm hai quả lựu đạn mảnh, cố gắng kéo một hai con dị hình cùng chết chung. Kết quả là, lựu đạn nổ, anh ta chết, còn con quái vật to bằng chiếc xe hơi kia chỉ lắc lư thân mình, mặc kệ những mảnh đạn găm vào vỏ ngoài, tiếp tục phun chất nhầy vào các phương tiện bọc thép bên cạnh.
Robert rất may mắn, bởi vì bọn gián đã tập trung tấn công vào các phương tiện của quân vệ binh, không đuổi theo những binh sĩ rút lui đơn lẻ từ tiền tuyến như anh.
Đuổi theo những kẻ đào ngũ ngoài những sinh vật hình chó kia, còn có một loại thứ đáng sợ khác. Trong lúc chạy trốn, anh từng tận mắt chứng kiến 5 binh sĩ đang tụm lại, vừa đánh vừa lui bị một vật thể có bụng phát ra ánh sáng xanh lục, di chuyển theo hình thức lăn tròn đâm sầm vào, hóa thành một đài phun nước màu lục sẫm.
Bộ giáp động lực cấp Thánh Giáo Quân có thể chống đỡ đạn súng trường, chỉ trong vài nhịp thở đã bị hòa tan thành xỉ sắt, có thể tưởng tượng kết cục của người bên trong sẽ ra sao.
Khi đến gần chỗ tường cung bị sụp đổ, anh vô thức dừng lại, không lao lên tranh giành lối thoát như những binh sĩ phía trước.
Hành động này đã cứu mạng anh. Nhờ tầm nhìn cung cấp từ ống kính camera phía sau, anh lại nhìn thấy loại bò sát màu xanh di chuyển theo kiểu lăn tròn đó.
Không, không nên dùng từ "bò sát" để mô tả chúng. So với những sinh vật chân khớp có thể giẫm chết trong ký ức, thân hình chúng to bằng cả một con bò đực.
Robert vốn định cất tiếng cảnh báo những người phía trước mau tản ra, nhưng không biết vì lý do gì, cuối cùng anh chọn cách im lặng.
Sau đó, anh tận mắt nhìn thấy hai con "độc bạo trùng" lăn qua bãi cỏ, lăn qua hố bom, dưới sự che đậy của thủy triều ong đen, đâm sầm vào đám đông đang chen chúc.
Một tiếng nổ "bộp" vang lên. Axit như mưa từ trên trời rơi xuống, đổ ập lên cơ thể người, mặt đất, tường cung...
Bộ giáp động lực cấp Thánh Giáo Quân tựa như khúc gỗ mục. Trong chốc lát chi chít lỗ thủng, kèm theo tiếng xèo xèo của axit mạnh ăn mòn cơ thể người, Robert đứt quãng nghe thấy vài tiếng kêu thảm thiết.
Lớp vỏ tường cung bong tróc từng mảng, tường thành hai bên chỗ sụp đổ đổ sập ầm ầm.
Cỏ xanh đã bị tiêu diệt, chỉ có thể nhìn thấy máu hòa lẫn bọt trắng chảy dọc theo chân tường.
Robert chui ra từ sau một chiếc xe bọc thép bỏ đi. Với tốc độ cực nhanh, anh rời khỏi phạm vi vương cung tại nơi tường thành mới sụp đổ, tiến vào vùng sườn dốc đã cướp đi sinh mạng của trung đội trưởng tiểu đội ba.
Khi chưa tiến vào phía bên kia tường cung, anh cảm thấy nơi đây là một vùng đất chết. Nhưng giờ phút này, anh không còn nghĩ như vậy nữa, so với tình cảnh bên trong tường cung, cảnh tượng trên sườn dốc này có là gì?
Vút... vút... vút...
Ầm... ầm... ầm...
Tiếng tên lửa xé gió lao qua và tiếng nổ làm anh bừng tỉnh. Nhờ tầm nhìn hình thành từ hai nhánh đàn ong tách ra, anh thấy một chiếc xe chỉ huy "Khuyển Hùng" bị tên lửa từ trên trời rơi xuống bắn xuyên, lập tức nổ tung thành một quả cầu lửa, nuốt chửng toàn bộ thân xe.
Chiếc xe chỉ huy đó rõ ràng được bố trí 3 xe tên lửa phòng không bảo vệ, vậy mà vẫn bị tên lửa từ trên trời rơi xuống tiêu diệt, điều này thật khó chấp nhận.
"Có phải đám mây đen đáng ghét kia đang giở trò không?" Robert vừa chạy vừa ngẩng đầu nhìn trời. Cực kỳ may mắn là đàn ong hội tụ ở chiến trường bên trong tường cung và rìa nơi xe chỉ huy tọa lạc, trên sườn dốc chỉ có vài nhóm thưa thớt, không thể hoàn toàn che khuất ánh sáng đổ xuống từ bầu trời, vì thế anh nhìn thấy 3 chiếc trực thăng tuabin đường hoàng tiêu diệt từng đơn vị chỉ huy của quân vệ binh ngay dưới mắt các xe tên lửa phòng không.
Trận này... không thể đánh được nữa.
Anh nắm chặt hai quả lựu đạn mảnh trong lòng bàn tay, tiếp tục chạy về phía khu rừng ngoài rìa chiến trường. Đạn súng trường căn bản không gây ra bất kỳ tác dụng nào lên kẻ địch. Dù là loại lựu đạn mảnh có uy lực lớn nhất trong tay, cũng chỉ để lại vài vết thương trên người đám sinh vật phi nhân kia. Mặc dù biết sự kháng cự như vậy không có ý nghĩa gì, nhưng quả lựu đạn mảnh trong lòng bàn tay vẫn ít nhiều cho anh chút dũng khí - dũng khí để trốn thoát.
Sau khi xe chỉ huy bị phá hủy, những xe tên lửa phòng không đó cũng bị tiêu diệt từng chiếc một, thậm chí bên kia khu rừng trên đồng bằng cũng có tiếng gầm rú truyền đến.
Robert tiếp tục chạy, khi anh đến khu vực trung đội trưởng tiểu đội ba tử trận, anh lại một lần nữa dừng lại, bởi một cảnh tượng thảm khốc đang diễn ra trước mắt.
Trên bãi cỏ từng bị chiến hỏa và máu tươi giày xéo, đột ngột nhô lên từng cục u, đất xám rụng lả tả.
Anh vốn tưởng lại là loại sinh vật bọc trong lớp giáp dày, có thể phun axit kia, đáng tiếc không phải. Thứ khoan thủng mặt đất là một loại gai sắc nhọn và dài, những người chạy trước anh lần lượt ngã xuống, bị những chiếc gai nhấp nhô không ngừng đâm thành tổ ong.
Máu từ những lỗ thủng trên bộ giáp động lực trào ra, đôi khi thứ dưới đất chui lên sẽ lật họ lại, đâm mặt trước xong lại đâm mặt sau, huyết tương, thịt nát, mảnh kim loại vương vãi khắp nơi, nhuộm đỏ cả khu vực.
Tay Robert run rẩy, cơ thể run rẩy, cả hàm răng trên dưới đều run cầm cập.
Hai quả lựu đạn mảnh lăn xuống đất, bị vũng máu lan đến dưới chân thấm ướt.
Anh bỗng nhớ lại một chuyện đã nói khi gọi điện cho người anh cả vài ngày trước...
Thực lòng mà nói, anh rất ghét nói chuyện với kẻ đã vào bệnh viện Trưởng lão hội đó, vì cha mẹ luôn treo người đó bên miệng, lấy ra làm gương để giáo huấn anh.
Không nghi ngờ gì, điều này làm anh rất khó chịu, chỉ là vì tình nghĩa anh em, không tiện xé rách mặt, nên chọn cách duy trì mối quan hệ anh em không gần không xa này. Nói một cách nghiêm túc, gã cận thị trong tấm ảnh gia đình kia còn không thân thiết bằng chiến hữu ở cùng phòng với anh.
Có câu nói rất hay, tình bạn giữa đàn ông, chỉ có quan hệ đồng môn, đồng bào, đồng... là bền chặt nhất. Anh từng đánh nhau hội đồng với chiến hữu cùng phòng, chịu khổ cùng nhau, chơi cùng một người phụ nữ, so với người anh cả chỉ biết vùi đầu vào học tập và công việc kia, anh ta giống anh em ruột thịt thực sự hơn.
Anh đã quen với mọi thứ ở đây, đắm chìm trong cuộc sống tươi đẹp mà quyền lực vương quyền mang lại, ngày càng xa rời gia đình.
Vì vậy, trong quá trình từ lúc nhấc máy đến khi gác máy, anh luôn đối phó với người đàn ông đó, nghe đối phương như một mụ đàn bà thích buôn chuyện lải nhải một hồi về những chuyện thú vị xảy ra trong bệnh viện.
Chuyện thú vị trong mắt đối phương, đến tai anh, căn bản chỉ là một đống lời vô ích.
Tất nhiên, dù lười nghe gã đó lảm nhảm, hoàn toàn không để nội dung cuộc trò chuyện vào lòng, nhưng đến giờ phút này, anh vẫn nhớ lại một phân đoạn trong cuộc trò chuyện.
Anh cả của anh từng dùng giọng điệu hả hê nói rằng, thị trưởng đáng kính của thành phố Cam-ga-đát bị người ta dùng kiếm cắt mất phần dưới, nghe nói... người ra tay chính là Đường Phong. Sau đó đổi sang giọng điệu chân thành, dặn dò anh gần đây cẩn thận một chút, cục diện của "Khắc Cáp Nặc Tư" trở nên rất vi diệu, cố gắng đừng gây chuyện vào thời điểm này để tránh rước họa vào thân.
Anh thực sự rất ghét kiểu tâm sự giáo điều ra vẻ lão thành này.
Cuộc điện thoại đó kết thúc trong không vui.
Dù gần đây thời cuộc biến động. Có tin đồn rằng hai vị hoàng tử Giả Tư Bả và Lực Nặc Oa đều chết dưới tay Đường Phong, nhưng anh vẫn không tin kẻ chỉ lớn hơn mình vài tuổi kia có đủ bản lĩnh và năng lượng để làm ra chuỗi sự kiện này.
Người có danh vọng lớn, tài đức thực tế thường khó tương xứng với danh tiếng.
Anh luôn cho rằng gã thanh niên họ Đường là công cụ mà lão già Hanh Lợi Ngải Đặc cố tình nâng đỡ để đối kháng với Quốc vương bệ hạ, là một món đồ mã ngoài không dùng được. Nhưng sau khi trải qua những chuyện xảy ra hôm nay, anh không còn nghĩ như vậy nữa.
Quân vệ binh, đặc vụ Nội vụ bộ, bao gồm cả đội Hắc Vũ Sĩ còn sót lại, hoặc là trở thành bữa trưa trong miệng bầy trùng, hoặc là biến thành quân tan tác, rút lui hàng ngàn dặm.
Nếu đây chính là sức mạnh của "Thần Tinh Chú Tạo", đừng nói là thiến một vị thị trưởng tôn quý, dù có giết chết Quốc vương bệ hạ, cũng chẳng phải chuyện khó khăn gì.
Nghĩ đến đây, mắt anh mở to hơn nhiều: "Hắn... hắn sẽ không thực sự giết Quốc vương bệ hạ chứ."
Thực ra không chỉ Robert dừng lại trước địa ngục gai nhọn đó, còn có rất nhiều người kịp thời phanh chân, không lao vào đại dương tử vong, một số người vẫn đang sử dụng thiết bị liên lạc gọi trực thăng hoặc tàu con thoi để hỗ trợ.
2 dải khói rồng vẽ nên quỹ đạo hình xoắn ốc trên không trung, cuối cùng nổ tung thành một quả cầu lửa, tàu con thoi vũ trang lớp Gõ Kiến hóa thành vô số mảnh vỡ bốc lửa, rơi xuống địa ngục máu thịt phía trước như mưa.
Đây chính là câu trả lời tốt nhất cho hành vi cầu viện.
Còn có người đặt hy vọng vào phương tiện vũ trang, chờ xe bọc thép đến để lên xe thoát khỏi vùng hiểm địa này.
Robert cũng định như vậy, nhưng khi một chiếc xe bọc thép "Gấu Xám" lao ra khỏi bầy ong, áp sát bên cạnh, nhiều người bắt đầu lớn tiếng gọi dừng xe, anh dường như nghe thấy một âm thanh vô cùng kỳ quái.
"Moo, moo, moo... con bò đến từ đại thảo nguyên Mạc Cao Lôi..."
Một cái bóng đen rơi xuống từ trên không, tiếng "đùng" một cái, làm đất đen và cỏ vụn khô héo chấn động bay lên trời.
Nhiều người sợ hãi nằm rạp xuống đất, cho rằng đó có thể là một quả bom, cũng có người cho rằng phi thuyền bị bắn rơi, thầm mặc niệm cho phi công trong lòng.
Chỉ có Robert nhìn rõ. Đó không phải bom, cũng không phải mảnh vỡ phi thuyền, mà là... một con bò? Một con bò mặc giáp động lực?!
Vốn không coi trọng thần linh, anh không nhịn được mà thốt lên: "Chúa ơi."
Đây là thật? Hay là anh đang nằm mơ? Một con bò làm sao có thể xuất hiện trên chiến trường?
Quan trọng là con bò lớn cao hơn xe bọc thép Gấu Xám một cái đầu này lại có thể đứng thẳng mà đi, bên ngoài bọc giáp động lực dày cộp, tay cầm một khẩu súng trường tấn công cỡ lớn, lưỡi rìu ở phía trước sáng loáng, hơi lạnh thấu xương.
Ngưu đầu nhân vác súng từ trên trời rơi xuống, tiến vào thế giới bị chiến hỏa bao trùm này, bản thân đã là một chuyện không tưởng, điều càng khiến người ta không thể chấp nhận là trên vai nó còn đứng một con "ngư nhân" mông trần, tay cũng cầm súng, nhưng nhỏ hơn nhiều, chỉ bằng bàn tay.
Ngưu đầu nhân + Ngư nhân? Đây rốt cuộc là tổ hợp gì thế này?!
Robert từng đọc vài cuốn tiểu thuyết kỳ ảo, rất rõ tinh linh, ngưu đầu nhân, ngư nhân, pháp sư gì đó chỉ là sản phẩm hư cấu do trí tưởng tượng của con người, không thực sự tồn tại.
Tuy nhiên cảnh tượng trước mắt lại lật đổ thế giới quan mà anh hình thành bấy lâu nay.
Khi anh không phân biệt được giấc mơ và thực tại, ngưu đầu nhân đã làm một chuyện mà không ai tưởng tượng nổi, nó dùng mông húc lật chiếc xe bọc thép Gấu Xám, rồi dùng ngôn ngữ con người nói: "Hồi máu, hồi máu, hồi cái quái gì... lão tử là bò đực, không phải bò cái, càng không phải bò sữa."
Con ngư nhân đứng trên vai phải ngưu đầu nhân líu lo một tràng âm tiết khó hiểu.
Ngưu đầu nhân phun ra một luồng khí trắng từ hai lỗ mũi: "Chỉ lần này thôi."
Ngư nhân đứng vào giữa tháp năng lượng quang điện, ngẩng đầu ưỡn ngực, dáng vẻ hiên ngang như một vị tướng quân.
Nhịp thở tiếp theo, hai tia hồ quang chói mắt được kích phát từ tháp năng lượng quang điện trái phải, đồng thời tiếp xúc với cơ thể ngư nhân.
Bức xạ ánh sáng quét khắp xung quanh, bầy ong trên sườn dốc như bị kinh hãi mà trốn chạy ra ngoài, cái thứ nhỏ bé đáng kinh ngạc kia không bị dòng điện biến thành món cá nướng ngon lành, ngược lại như kẻ nghiện lâu ngày hút một hơi thuốc phiện, cả người... không, là cả con cá đều tinh thần hẳn lên. Vây lưng dựng đứng từng cái, trên đó tỏa ra ánh sáng màu lam nhạt.
Không chỉ Robert nghi ngờ mình đang nằm mơ, những người khác đại khái cũng có suy nghĩ tương tự.
Ai có thể ngờ được trên chiến trường đan xen máu và lửa lại đột ngột xuất hiện một cặp đôi kỳ quặc như vậy, trong chốc lát mọi người quên mất môi trường hiểm ác phía trước. Cứ ngẩn người ra cho đến khi khẩu súng laser trong tay ngư nhân bắn ra ánh sáng chói mắt, dễ dàng tiễn một binh sĩ mặc giáp động lực cấp Thánh Giáo Quân về tây thiên.
Thằng nhóc nhỏ bé đó được cổ vũ, nhảy nhót trên thân hình khổng lồ của ngưu đầu nhân như một con khỉ, vừa trút tia tử thần lên người binh sĩ, vừa phát ra tiếng ê a ồ ạt.
Trên mặt ngưu đầu nhân lộ vẻ khinh bỉ: "Đã nói bao nhiêu lần rồi. Ta không phải cột cờ, đừng có say rượu làm càn trên người ta... đồ khốn!"
Kiểu đối đáp này không làm giảm bớt mức độ căng thẳng của các binh sĩ xung quanh, ngược lại khiến nhiều người bừng tỉnh, nhìn chiếc xe bọc thép Gấu Xám lật ngược phía sau ngưu đầu nhân, còn khẩu súng mà nó ôm trong lòng... ồ không, là khẩu pháo đó, cùng với những đồng đội ngã xuống như cắt lúa dưới tia laser, họ cuối cùng cũng tỉnh ngộ rằng đây là một thực tế tàn khốc, không phải ảo ảnh giấc mơ.
Các binh sĩ chuẩn bị phản kích, đúng lúc này, con bò lớn bọc một lớp vỏ sắt kia lại làm một chuyện không tưởng, cơ thể nó hơi chìm xuống, giống như một quả lôi khai thiên, "vút" một tiếng nhảy vọt lên từ mặt đất, biến mất trong tầm mắt.
Đùa cái gì thế, nó lại mặc giáp động lực như xe tăng mà nhảy lên được, đây là ở "Khắc Bố Lôi Đặc", không phải môi trường vũ trụ, dưới trường trọng lực mạnh mẽ, làm sao nó có thể nhảy cao như vậy?
Vì sự che chắn của bầy ong, các binh sĩ không biết rốt cuộc nó nhảy cao bao nhiêu, dù sao chắc chắn vượt quá chiều cao cơ thể người. Họ cũng không biết nó nhảy đi đâu, cho đến khi một chấn động như động đất truyền đến từ dưới chân, đi kèm với đó là tiếng vật nặng rơi xuống đất.
Robert vừa ổn định cơ thể, liền nhìn thấy một ánh lửa bắn trúng chiếc xe bọc thép Gấu Xám đang cố gắng vượt chốt không xa, hệ thống xích và treo bị phế bỏ trực tiếp.
Anh còn chưa kịp cảm thán, một bóng người lướt qua trước mắt, "bộp" một tiếng ngã vào địa ngục tử vong phía trước, bị gai nhọn từ dưới đất chui lên xuyên thủng.
Lúc này anh mới chú ý đó là một con người, giống như anh, là một binh sĩ mặc giáp động lực cấp Thánh Giáo Quân.
Thứ nặng hàng trăm cân như ném đá mà bị văng ra xa?
Vận may của Robert dường như đã tận, ý niệm vừa lóe lên trong đầu, một bóng đen như núi lớn xông qua sự ngăn cản của bầy ong, mang theo cuồng phong và tiếng gầm rít, cứ thế đè xuống.
Trong tay anh không còn bất kỳ vũ khí nào, sự việc xảy ra lại quá nhanh, căn bản không kịp làm ra bất kỳ phản ứng nào, một lực đạo mạnh mẽ tác động vào ngực.
Tiếng "rắc" giòn giã, đó là tiếng khung thép tinh luyện gãy rời.
Lực đạo đó dưới tác dụng của vật liệu đệm được phân tán đều ra toàn bộ nửa thân trên, nhưng vẫn không tránh khỏi làm chấn thương ngũ tạng lục phủ của anh.
Robert ho ra một bọt máu lẫn mảnh nội tạng, nhuộm đỏ mặt nạ thành màu đỏ tươi.
Cơ thể bị nội thương nghiêm trọng, nhưng ý thức của anh lại rất tỉnh táo, biết cơ thể bay lên, rồi bị một vật gì đó thô to và mạnh mẽ nắm lấy cổ chân, dùng sức ném lên bầu trời.
Anh vừa nãy không hiểu tại sao các binh sĩ khác lại bị ném như ném đá, bây giờ, anh cuối cùng đã biết chuyện này rốt cuộc là thế nào. Dù có mặc bộ giáp động lực cấp Thánh Giáo Quân kiểu mới nhất của vương quốc, khi đối mặt với ngưu đầu nhân, cũng chẳng khác gì cục đất bên đường, có thể dùng để ném thia lia, cũng có thể dùng để ném xa, càng có thể ném lên bầu trời, nhìn họ tăng tốc rơi xuống dưới tác dụng của trọng lực hành tinh, "bộp" một tiếng rơi xuống đất, rồi tan tành thành từng mảnh.
May mắn là, ngưu đầu nhân đã chọn cho anh phương án cuối cùng, bất hạnh là, dù chọn phương án nào trong ba phương án này, kết quả đều là cái chết.
Tất nhiên, trong khoảng thời gian trước khi chết, anh có thể nhìn bầu trời xanh, nhìn những ngọn núi xa xa, để cái chết sắp tới trở nên văn nghệ hơn một chút.
Robert xuyên qua bầy ong thấp bé, nhìn thấy một loại sinh vật dài hơn 30 mét, hình dáng như cua phun ra khối bào tử màu xanh lục sáng, xuyên qua khu rừng bên ngoài sườn dốc, rơi xuống nơi cách đó mười mấy cây số, như que diêm châm nến, phóng thích ra ánh sáng rực rỡ hơn.
Đó là hậu phương của chiến trường, bố trí hệ thống phóng tên lửa tầm trung lớp Hỏa Vũ mới nhất của quân đội, dùng để trấn giữ cho đội quân xung phong, cũng như đối phó với tình huống đặc biệt, bây giờ, chúng đã trở thành từng quả pháo lớn, nổ rất vang, cũng nổ rất chói mắt.
Trước khi xuất phát anh từng phàn nàn với chiến hữu, vì vương cung Cáp Nhĩ là biểu tượng quyền lực quốc gia. Cương lĩnh của chiến dịch lần này là cứu Quốc vương bệ hạ trong tình huống giữ cho kiến trúc vương cung nguyên vẹn, đám người quân bộ kia ăn no rửng mỡ phái bộ đội tên lửa đến làm gì? Là muốn phô trương thanh thế dọa người, gây áp lực cho Đường Phong?
Bây giờ thì hay rồi, tất cả đều trở thành bia sống cho lũ cua biết bay kia.
Anh lại quét qua mặt đất. Nhờ khe hở hình thành do mật độ ong đen không đều, nhìn thấy bầy chó tuôn ra từ tường thành sụp đổ, nhìn thấy binh sĩ trọng giáp vác bình dầu khổng lồ, giống như xe tăng hình người, còn thấy cả chiến đấu cơ giáp đi bằng đôi chân máy khớp ngược cực kỳ xấu xí. Thỉnh thoảng bắn ra từng quả tên lửa, bắn hạ các loại phi thuyền hỗ trợ bay đến từ phương bắc.
Ở cực bắc của tường cung, dị hình có thân dưới là loài rắn giơ liềm bên phải lên, cắt đứt đầu một Hắc Vũ Sĩ.
Ở cực nam của tường cung, một chiếc xe lơ lửng bắn ra hai tia sáng song song, du ngoạn trong đoàn xe rút lui từ cổng chính, biến từng chiếc xe bọc thép và xe tăng nhẹ chở đầy binh sĩ hoặc xe không đang chạy trốn thành đống sắt thép bốc khói.
Ở nơi xa hơn, ánh vàng dọc ngang, kiếm ảnh cuồn cuộn. Các loại robot chiến đấu của doanh trại đặc vụ biến thành đống rác kim loại, điểm xuyết trên quảng trường chính trước trung đình.
Một bóng người trồi lên từ bên dưới, đâm thủng sự ngăn cách của bầy ong, chạm mặt với Robert.
Vì mũ bảo hiểm ngăn cách, anh không nhìn thấy khuôn mặt bên trong, nhưng vẫn phát hiện chỗ lõm của bộ giáp động lực trào ra từng đợt máu tươi.
Hóa ra, anh không phải người may mắn duy nhất.
Rõ ràng, con ngưu đầu nhân ham chơi đã coi họ là bao cát thịt người.
Khi Robert chuyển từ chuyển động đi lên thành rơi tự do, bỗng thoáng thấy những tia sáng lóe lên trong sâu thẳm vòm trời, bùng nở như hoa. Rực rỡ tựa sao băng, ngay cả ánh sáng của ba anh em "Khắc Cáp Nặc Tư" cũng không che khuất được.
Trong lúc rơi xuống, anh cảm thấy cảnh tượng nhuốm màu máu trước mắt ngày càng mờ đi, ý thức như bị rút dần khỏi cơ thể. Trở nên ngày càng buồn ngủ, ngày càng nặng nề.
Anh biết, đây là biểu hiện sắp sốc.
Khi cơ thể anh rơi xuống độ cao thấp, trong khoảnh khắc sắp bị bầy ong nuốt chửng, trong mơ hồ nhìn thấy một bóng đen khổng lồ lướt qua từ bầu trời, tốc độ không nhanh lắm. Thể tích còn lớn hơn tàu đột kích nhanh một đoạn.
Những thứ này không phải trọng điểm, trọng điểm là... một viên pha lê lớn thật chói mắt, ánh sáng của ba vị vua cũng lu mờ trước mặt nó.
Sau đó, cơ thể anh bị bầy ong đen nuốt chửng, ý thức cũng chìm vào tĩnh lặng.
---❊ ❖ ❊---
Khi Robert chết, tổng chỉ huy quân vệ binh Duy Lợi Tư Mễ Đặc đang nổi trận lôi đình trong một phòng chỉ huy dưới lòng đất cách vương cung Cáp Nhĩ 30 km.
Gân xanh trên mu bàn tay thô ráp như vỏ cây già vặn vẹo, không biết là do nắm quá chặt, hay bị cơn giận dữ chạy loạn trong cơ thể kích thích, có chút dữ tợn, y hệt như khuôn mặt nghiêng của ông ta.
Trên sa bàn điện tử trước mặt ông ta, ngày càng nhiều cờ hiệu màu đỏ bị thay thế bởi ký hiệu "lost", lấy vương cung Cáp Nhĩ nổi bật nhất ở trung tâm sa bàn làm trung tâm, lan rộng ra xung quanh như thủy triều.
Nói cách khác, quân vệ binh của ông ta đang bị liên quân ba tộc người, trùng, thần đánh bại với thế như chẻ tre, đơn vị chiến đấu vừa chạm là tan, căn bản không có khả năng chống trả.
Nhiễu loạn điện từ mạnh mẽ bao trùm toàn bộ chiến trường, ông ta căn bản không biết chuyện gì xảy ra ở khu vực lõi, ngay cả kênh liên lạc laser cũng không có hiệu quả, chỉ có thể thông qua máy bay không người lái trinh sát thực hiện quét tầm xa để xác định tình hình chiến sự thế nào. Dù vậy, số lượng máy bay không người lái trinh sát cũng đang giảm nhanh, nghĩ lại thêm mười mấy hai mươi phút nữa, sẽ mất tất cả nguồn thông tin.
Điều khiến ông ta không hiểu là, một lượng lớn vệ tinh không người lái trên quỹ đạo đột nhiên rơi vào trạng thái ngủ đông, dù có dữ liệu quét vệ tinh do nền tảng có người thuộc Cục quản lý quỹ đạo cung cấp, cũng không thể xác định tình hình bên dưới bầy ong đen là gì, chỉ có thể dùng để dự đoán hướng đi của kẻ địch, và xác nhận cảnh tượng thảm khốc xung quanh vương cung Cáp Nhĩ.
Duy Lợi Tư Mễ Đặc nghĩ mãi không thông, ông ta biết Quốc vương bệ hạ gặp nguy hiểm, lập tức đưa một lữ đoàn bộ binh cơ giới hóa vào cung hộ giá. Lúc đầu chiến đấu, tuy nói đội tiên phong gặp sự bắn tỉa ngoan cường của đối thủ, nhưng vẫn duy trì thế tiến công, tại sao vừa mới tiến vào rìa vương cung, kẻ địch đã dùng thế gió cuốn mây tan quét sạch tinh binh mãnh tướng của ông ta?
Ông ta không hiểu, tại sao đám dị hình kia đến nhanh như vậy, hung mãnh như vậy, dù có Hanh Lợi Ngải Đặc giúp đỡ, cũng không nên nhanh như vậy chứ? Lẽ nào... gã Đường Phong kia nắm giữ công nghệ truyền tống lượng tử quy mô lớn?
Các chương và hình ảnh nội dung của "Mang theo StarCraft bên mình" đều do cư dân mạng cập nhật và tải lên, hoan nghênh các bạn độc giả ủng hộ Bạo Binh Đối A và sưu tầm "Mang theo StarCraft bên mình".