Chỉ trong một khoảnh khắc, hắn đã phá hỏng hoàn toàn hình tượng hoàn mỹ vừa xây dựng trước mặt mọi người, thậm chí những từ ngữ như "trọc phú", "kẻ giàu xổi" còn bị thay thế bằng những từ mang tính miệt thị nặng nề hơn như "đồ đần", "kẻ tâm thần", "đồ biến thái".
Dĩ nhiên, Hạm trưởng Đường chưa bao giờ quan tâm người khác nhìn nhận mình thế nào, nhưng khi thực sự đối mặt với tình cảnh này, nhìn thấy vẻ khinh bỉ và hả hê trong mắt một số người, ít nhiều gì hắn cũng cảm thấy khó chịu.
Chỉ có Henrietta và Gilcott là thực sự lo lắng. Họ sợ hắn bị Zangewill dùng thủ đoạn không ai hay biết mà hãm hại, khiến từ một con cáo nhỏ thông minh tuyệt đỉnh trở thành kẻ ngốc không biết mình đang làm gì.
Kallinia nhìn hắn qua tà váy đang bay phấp phới, ánh mắt đầy vẻ lo âu và nghi hoặc. Đường Phương mỉm cười nhẹ, ra hiệu rằng mình không sao, không cần phải lo.
Vivi không biết từ đâu chui ra, nhìn đôi môi dính đầy vụn bánh ngọt của hắn, nó lo lắng giơ cánh tay mảnh khảnh lên, chìa hai ngón tay ra trước mặt hắn rồi lớn tiếng hỏi: "Đây là mấy?"
Hắn thấy cảnh này khá thú vị, thế là suy nghĩ một chút rồi cũng giơ hai ngón tay lên: "Đây là mấy?"
"Điên rồi, quả nhiên điên rồi." Vivi ủ rũ nói: "Hu hu hu... Tiểu thư, cô thật đáng thương, người định gả cho lại là một kẻ ngốc, chúng ta hủy hôn đi..."
Đến cuối cùng, nó vẫn canh cánh chuyện hủy hôn.
Đường Phương tóm lấy cái đầu hình hạt dẻ của nó, trừng mắt hung dữ nói: "Có một ngày ta sẽ bảo Ager cạy cái đầu ngươi ra xem bên trong rốt cuộc chứa cái gì."
"Ngươi là đồ ác quỷ." Nó hét lên rồi bay ngược ra sau, giống như một quả bóng bầu dục màu bạc, lộn nhào vô số vòng trên không trung, xuyên qua những tà váy bay lượn, băng qua khoảng cách tràn ngập mùi nước hoa và mồ hôi, cuối cùng rơi trúng gương mặt tuấn tú của Servis.
Bóng bầu dục là một môn thể thao khá thô bạo, đầy rẫy bạo lực và nghệ thuật man di, các vận động viên luôn phải mặc giáp da dày và đội mũ bảo hiểm để phòng tránh những va chạm và ném mạnh.
Nếu Vivi thu tay vào hốc vai, trông nó thực sự giống một quả bóng bầu dục, một quả bóng bầu dục làm bằng kim loại.
Có thể tưởng tượng được nếu bị nó đập trúng mặt, cảnh tượng sẽ ra sao.
Hầu tước Servis có một chiếc mũi cao vút như dãy núi. Nhiều danh viện quý bà đều mơ tưởng có thể hôn nhẹ lên đó một cái, chắc chắn đó là một chuyện vô cùng ngọt ngào và hạnh phúc.
Thế nhưng chiếc mũi gửi gắm bao niềm ngưỡng mộ của các quý cô này, dưới sự va đập của một quả bóng bầu dục màu bạc, kèm theo tiếng xương gãy giòn tan, đã hóa thành một đóa hoa tươi thắm đang nở rộ.
Vô số giọt máu bay vọt lên không trung như pháo hoa nổ tung, bắn tung tóe theo hướng cái đầu của ngài Hầu tước nghiêng sang.
Dù bị Vivi đập vỡ sống mũi, "thiên nga trắng" kiêu ngạo vẫn giữ được vẻ tao nhã, không hề phát ra những tiếng kêu thảm thiết như "á á" hay "ô ô". Hắn chỉ hừ lạnh một tiếng, lảo đảo lùi lại phía sau vài bước, sau khi đụng ngã hai vũ công, cuối cùng mới đứng vững thân hình.
Elena đứng cách đó vài mét, lấy bàn tay nhỏ bé che miệng, ngẩn người nhìn cảnh tượng trước mắt.
Rất nhiều người chết lặng tại chỗ.
Vivi lăn thêm hai vòng, "bịch" một tiếng rơi xuống đất, ánh sáng hình dẹt ở phần mắt bị thay thế bằng ánh sáng hình xoắn ốc.
Điều này cho mọi người biết rằng, nó rất choáng.
Xoay trên không trung nhiều vòng như vậy, không choáng mới là lạ.
Servis cũng rất choáng, cú va chạm của Vivi không thể tránh khỏi việc gây ra mức độ chấn động não nhất định cho hắn.
Tất nhiên, đó không phải là điểm chính. Điểm chính là cơn đau nhức từ sống mũi truyền đến gần như nhấn chìm hắn, những dòng máu đỏ tươi đang chảy ra từ kẽ ngón tay đang ôm mũi, nhuộm đỏ chiếc áo sơ mi trắng, chiếc cà vạt sành điệu và bộ vest chỉnh tề.
Hắn gắng sức nhìn về phía trước, cuối cùng cũng nhìn thấy thủ phạm đập gãy sống mũi hoàn hảo của mình – một quả bóng bầu dục kim loại màu bạc.
Máu của hắn trên lớp bạc đó vô cùng nổi bật, giống như đóa hoa mai nở rộ trong trời băng đất tuyết.
Hắn nhớ ra rồi, đó không phải bóng bầu dục gì cả, nó chính là con robot bầu bạn khiến người ta phải trầm trồ bên cạnh Elena.
Tại sao nó lại xuất hiện ở đây, và tại sao lại đập vào sống mũi hắn?
Vivi vẫn còn đang choáng váng.
Robot cũng biết choáng sao? Hay là... nó đang giả vờ?
Servis không kịp nghĩ nhiều, nhẫn nhịn cơn đau nhức từ đầu ngón tay, lướt qua Elena đang ngơ ngác, rồi men theo đám đông đang tản ra hai bên, ánh mắt không chút trở ngại rơi vào một gương mặt cũng đang ngỡ ngàng bên cạnh bàn ăn.
Hắn họ Đường, tên là Đường Phương!
Đám đông xôn xao, những tiếng bàn tán xì xào nổi lên, các bồi bàn bận rộn gọi bác sĩ, Lý Vân và Robinson cùng những người khác vây quanh hỏi thăm tình hình thương tích, có đau không.
Điệu nhảy dừng lại, khúc nhạc du dương trong đại sảnh cũng đột ngột kết thúc sau khi gượng ép thêm vài nốt cuối, chỉ còn ánh đèn sáng rực từ trần nhà chiếu xuống vệt trắng và vệt đỏ trên sàn.
Bao gồm cả Elizabeth, Turamon, Tyrion và những người khác đều sa sầm mặt mày, Henrietta và Gilcott thì gương mặt già nua cứng đờ.
Kallinia rất lịch sự nói lời xin lỗi với Small, xách tà váy dạ hội đuôi cá, cẩn thận tránh những vệt máu vương vãi trên sàn, bước nhanh đến bên cạnh Đường Phương: "Chuyện gì thế này?"
Vẻ ngỡ ngàng trên mặt hắn dần tan biến, hắn ấm ức nói: "Chuyện này... thật sự không liên quan đến tôi."
Không liên quan đến hắn? Đừng nói là người khác, ngay cả Kallinia cũng không tin. Một giây trước Vivi còn nằm trong móng vuốt của hắn, giây sau đã biến thành một quả bóng bầu dục kim loại, vượt thời gian và không gian đập vào gương mặt cao quý của Hầu tước Servis, dùng tư thế áp đảo đập nát sống mũi vốn là nơi gửi gắm niềm ngưỡng mộ vô tận của các quý bà.
Là một người phụ nữ hiểu rõ con người Hạm trưởng Đường, cô còn rõ hơn ai hết, kẻ dám đập nát sống mũi Hầu tước Servis trước mặt mọi người, ngoài Hạm trưởng Đường vốn tùy hứng làm bậy lại còn mang một trái tim cố tình khiêu khích ra, thì không còn là ai khác.
"Mọi người là cái biểu cảm gì vậy, chuyện này thật sự không phải do tôi làm."
Hắn dùng giọng điệu vô cùng ấm ức nói, dù suy nghĩ thực sự trong lòng là: "Thật sướng quá đi."
Mọi người vẫn tiếp tục nhìn mặt hắn bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc. Vivi vẫn còn đang choáng ở đó, hơn nữa, ai cũng biết Hạm trưởng Đường của "Tập đoàn Chế tạo Morning Star" không ưa gì Hầu tước Servis, trước đó đã tạt cả thùng phân lên người đối phương, giờ lại đánh gãy mũi tên "tiểu bạch kiểm" kia, chẳng phải là chuyện đương nhiên sao.
"Vivi, đồ khốn kiếp nhà ngươi, dám hãm hại ta."
Nói thật, Hạm trưởng Đường đã sớm muốn làm vậy rồi, chỉ là vì lời dặn dò của Kallinia và hình tượng quý ông vừa xây dựng trước mặt các khách mời nên chưa ra tay. Ai ngờ hắn chưa ra tay thì cái tên đầu hạt dẻ kia đã ra tay trước, hóa thành quả bóng bầu dục kim loại đập nát sống mũi ngài Hầu tước, còn đổ vấy tội danh đó lên đầu hắn.
Vivi nằm trong vũng máu đó, những đường xoắn ốc trong mắt vẫn đang xoay tròn.
Không ai tin lời quỷ quái của Hạm trưởng Đường. Thằng nhóc này không đi hại người khác đã là chuyện tốt lắm rồi, Vivi chỉ là một con robot bầu bạn, có thể hãm hại hắn sao? Điều đó sao có thể.
Nhiều người nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ. Làm thì nhận, là đàn ông thì dứt khoát thừa nhận còn hơn, đằng này lại lôi một con robot ra làm bia đỡ đạn, sao hắn lại trơ trẽn đến thế?
Hạm trưởng Đường muốn khóc mà không ra nước mắt. Hắn nhìn Kallinia – người cưng chiều hắn nhất bằng ánh mắt đáng thương: "Em tin anh đúng không?"
Kallinia nở nụ cười rất dịu dàng, rồi lắc đầu rất kiên quyết.
"Anh... Vivi, chúng ta cứ chờ xem."
Hắn vừa buông lời đe dọa, đối diện đã vang lên giọng nói còn tàn độc hơn của Servis: "Đường Phương, ta muốn quyết đấu với ngươi."
Khán giả xôn xao, nhiều danh viện quý bà thậm chí phát ra tiếng kêu kinh ngạc, ngay cả Elizabeth, Turamon và những người khác cũng nhíu mày.
Hôm nay là dạ tiệc do Quốc vương và Vương hậu tổ chức, nếu xảy ra cảnh quyết đấu thì thật là mất mặt. Phải biết ngoài quý tộc trong nước, tại hiện trường còn có rất nhiều nhân viên ngoại giao các nước khác. Nếu họ về nước làm một bản báo cáo, cộng đồng quốc tế không biết sẽ dấy lên làn sóng dư luận thế nào.
Sự khiêu khích của Đường Phương đúng là không phải, nhưng chuyện đã xảy ra, điều quan trọng nhất hiện nay là không được để tình hình leo thang.
Dù không cam tâm, Turamon vẫn đi đến trước mặt Servis, sa sầm mặt nói: "Đủ rồi!"
Ông muốn nói "dừng lại ở đây thôi", nhưng không biết vì lý do gì mà không dùng từ đó, chỉ chọn dùng hai từ trên.
Servis ôm mũi, nhìn ông bằng ánh mắt đầy ấm ức, rất giống một chú chó trung thành bị đối xử bất công.
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân lộn xộn. Vài nhân viên phục vụ hộ tống hai bác sĩ bước vào đại sảnh đang khá hỗn loạn.
Kallinia đã xin phép Elizabeth, bước nhanh đến bên cạnh Đường Phương, nắm lấy tay hắn đi ra ngoài.
"Anh đã nói rồi, không phải do anh làm."
Kallinia không để ý đến chuyện đó, hỏi ngược lại: "Anh đã ăn no chưa?"
Đường Phương vỗ vỗ bụng, hài lòng nói: "Ăn no rồi."
"Đã ăn no rồi thì còn nấn ná ở đây làm gì?"
"..." Đường Phương nói: "Đi thì được, nhưng cũng phải chào tạm biệt Vương hậu điện hạ và mấy vị thân vương chứ."
Kallinia như không nghe thấy, tiếp tục nắm tay hắn đi ra ngoài: "Anh không sợ họ rút kiếm chém anh à?"
"Họ chém anh làm gì? Người hiểu lễ nghĩa, văn ôn nhã nhặn như anh..."
"Đường Phương!"
"Hửm?"
"Im lặng đi!"
Đường Phương giơ ngón giữa về phía lưng cô, rồi quay đầu nhìn những người trong đại sảnh bằng ánh mắt đầy vẻ áy náy, hướng về góc nơi đại sứ Đế quốc Monya và đại sứ Đế quốc Sulu đang đứng mà nói: "Xin lỗi mọi người, tôi đi trước một bước."
Nhiều người cạn lời, cảm thấy tên này chắc chắn là cố ý, người đập gãy mũi Hầu tước Servis cũng chắc chắn là hắn, tuyệt đối không phải con robot kia.
Elena rõ ràng không biết phải xử lý chuyện này thế nào, muốn tiến lên an ủi Servis, nhưng nhìn thấy những vệt máu và đám đông hỗn loạn bên cạnh, bỗng thấy đầu hơi choáng váng. Cô đứng tại chỗ do dự vài giây, rồi bỗng nhiên ôm lấy Vivi, chạy theo dấu chân của Đường Phương và Kallinia.
Henrietta gật đầu với Elizabeth và phu nhân của bà, chào hỏi lão quản gia một tiếng rồi cũng rời khỏi đại sảnh.
Kallinia nắm tay hắn rời khỏi Vương cung Har, trở lại bãi đáp của tàu con thoi.
"Kehanorton" đã sớm lặn sau núi Tây, ánh trăng nhàn nhạt rải trên quảng trường tĩnh mịch, tỏa ra vô số ánh sáng, kéo dài mãi về phía xa, hòa vào dòng sông tĩnh lặng phía trước.
Phía trên dòng sông là một cây cầu lớn, những hàng đèn trải dài từ Bắc xuống Nam, chìm vào cảnh đêm rực rỡ của "Dicabon".
Vài lính gác chịu trách nhiệm tuần tra bên cạnh tàu con thoi nhìn thấy hai người chạy một mạch ra khỏi Vương cung, dáng vẻ có phần chật vật, không khỏi nảy sinh nghi ngờ, vội vã hỏi đã xảy ra chuyện gì.
Lúc đi họ đi cùng Nhiếp chính vương, lúc về lại là bộ dạng này, khó tránh khỏi khiến người ta suy diễn.
Kallinia bảo họ đừng hoảng sợ, chỉ là Hạm trưởng Đường đắc tội với Hầu tước Servis, đối phương rút kiếm muốn quyết đấu với hắn nên chỉ đành bỏ chạy.
Đường Phương bĩu môi khinh bỉ: "Nếu em không cản anh, anh đã chém chết tên đó bằng một nhát kiếm, báo thù cho anh trai hắn rồi."
Những người lính gác nhìn hắn bằng ánh mắt đầy vẻ thương hại và giễu cợt, cho rằng tài "chém gió" của Hạm trưởng Đường thật sự không tệ. Tài nghệ kiếm thuật của Servis nổi tiếng khắp vương quốc, nếu không thì sao có thể giết chết anh trai mình trong cuộc quyết đấu để kế thừa tước vị Hầu tước.
Thằng nhóc trước mắt này vậy mà dám ăn nói hồ đồ nói gì mà "chém chết tên đó bằng một nhát kiếm", không phải chém gió thì là gì? Tuy rằng Hạm trưởng Đường đúng là có bản lĩnh hơn người, họ cũng rất khâm phục. Nhưng đó đều là tài năng về mưu lược và chỉ huy, giá trị võ lực cá nhân có cao thì cao được bao nhiêu? Tối đa cũng chỉ tầm lão binh. Chơi súng đấm đá có lẽ là tay thiện xạ, nhưng nói đến đấu kiếm thì sao có thể là đối thủ của Servis.
Đúng lúc này, từ cổng chính Vương cung lại chạy ra một người, nhìn dáng vẻ thì có lẽ là một cô gái.
Đến trước mặt Đường Phương và Kallinia, Elena thở hổn hển nói: "Sao các anh đi nhanh thế, còn chưa kịp chào từ biệt Vương hậu điện hạ."
Kallinia nói: "Nếu không đi, Servis chắc chắn sẽ rút kiếm chém anh ấy."
Đường Phương lườm cô một cái, không đáp lời.
Elena lướt nhìn gương mặt đầy bất mãn của hắn, biểu cảm có chút kỳ lạ, thầm nghĩ tại sao hắn lại dùng Vivi để ném Servis? Rõ ràng lúc đầu đôi bên vô sự, hắn còn giống như một quý ông thực thụ, đối xử ôn hòa với tất cả mọi người, bao gồm cả Elizabeth và Heloise – những người muốn làm hắn mất mặt.
Cho đến khi Servis mời cô khiêu vũ, Hạm trưởng Đường đột nhiên trút bỏ lớp vỏ quý ông, dùng Vivi như một quả bóng bầu dục ném tới. Đập cho ngài Hầu tước máu mũi chảy ròng ròng, mất mặt trước bàn dân thiên hạ.
Đối với Servis, đây là một sự sỉ nhục. Nhưng đối với hắn thì sao? Có cần thiết phải làm vậy không?
Là... ghen sao?
Elena cảm thấy lồng ngực và gò má hơi nóng lên, cho rằng mình đã tìm ra lý do Đường Phương ra tay.
Cô còn nhớ lúc tiệc rượu bắt đầu, để giảm bớt áp lực cho mình, hắn đã cố tình thu hút ánh nhìn thù địch của những quý tộc kia.
Hắn thực sự đang bảo vệ cô như một vị hôn phu đủ tiêu chuẩn, làm nền cho cô, giống như tất cả những chàng trai trẻ vì bị cô gái mình thích lạnh nhạt mà ghen tuông, tiện tay cầm lấy một cục gạch ném về phía tình địch.
Điều này khiến cô có chút hoảng sợ, lại có chút cảm động, càng có thêm chút bàng hoàng và khó hiểu.
Tại sao hắn lại đối xử tốt với cô như vậy?
Elena không biết rằng, việc dùng Vivi như bóng bầu dục đập gãy mũi Servis thật sự không phải là điều Hạm trưởng Đường cố ý làm. Giống như khi "Angel" trở về "Aladel", những nhân viên chỉ huy quân cảng khẳng định thằng nhóc này vì muốn cướp di tích của người khác mới tấn công "Georgia", hắn lại một lần nữa bị hiểu lầm.
Khác với lần trước, đây là một sự hiểu lầm vô cùng đẹp đẽ.
Đường Phương không biết cô đang nghĩ gì, hành động của mình sẽ mang lại cú sốc thế nào cho thế giới nội tâm của cô, hắn nhìn về phía thủ phạm gây ra chuyện này – tiểu thư Vivi vẫn đang nằm trong lồng ngực Elena giả vờ choáng.
"Nó vẫn chưa tỉnh sao?"
Elena gật đầu, nhìn Vivi trong lòng đầy lo lắng.
"Cho anh xem thử." Đường Phương mỉm cười nói: "Biết đâu anh có thể giúp em sửa nó cũng nên."
Elena không chút do dự, ôm Vivi đưa qua.
Ánh trăng chiếu sáng lớp vỏ màu bạc của nó, những vết máu dính trên đó đã đông lại, hiện lên màu đỏ sẫm lốm đốm, rất chói mắt.
Gương mặt của vài người lính gác trở nên rất kỳ quặc, thầm nghĩ Hầu tước Servis kiêu ngạo chính là bị nó đập gãy sống mũi? Có người nhìn nụ cười của Đường Phương, đôi mắt còn sáng hơn cả ánh trăng như đang nói "Làm tốt lắm". Một người trong số đó còn dùng thiết bị ghi chép chiến đấu chụp một tấm ảnh cho Vivi, không biết định làm bài báo gì, dù sao đối với ngài Hầu tước chắc chắn không phải chuyện tốt.
Vivi không rơi vào tay Đường Phương, vì ngay khoảnh khắc Elena đưa tới nó đã tỉnh lại, các vòng xoắn ốc được thay thế bằng ngôi sao năm cánh lấp lánh.
Nó "đột nhiên" sống lại, dùng một giọng kim loại trầm đục lười biếng hỏi: "A, a, đã xảy ra chuyện gì? Đã xảy ra chuyện gì?"
Elena mừng rỡ nói: "Vivi, cậu không sao chứ."
"Tất nhiên là tôi không sao." Nói xong nó khựng lại, rồi dùng giọng điệu sắc bén nói: "Máu... máu, nhiều máu quá. Tiểu thư, mau giúp tôi lau sạch chúng đi, tôi sợ máu..."
Gió đêm thổi qua, khiến gáy mấy người lính gác lạnh toát, mơ hồ cảm thấy cảnh tượng trước mắt còn khiến người ta rợn người hơn cả gương mặt của đám chiến binh đen đang làm nhiệm vụ ở cổng Vương cung.
Một con robot, nó... nó lại sợ máu?
Không giống tất cả mọi người, Đường Phương nhìn chằm chằm vào mắt nó, nhìn thật kỹ, nhìn chết sống, như thể bắt được tên con nợ chây ì không chịu trả tiền.
Vivi chớp chớp mắt, tỏa ra ánh sáng còn rực rỡ hơn cả những ngôi sao trên bầu trời, dáng vẻ vô tội và thuần khiết.
Khóe miệng Đường Phương nhếch lên, giơ hai ngón tay trước mặt nó: "Đây là mấy?"
"Đây là 2." Nó nói một cách giòn giã, dáng vẻ như một đứa trẻ ngoan.
Đường Phương nói nhỏ: "Đồ nhỏ, coi như ngươi giỏi! Có bản lĩnh thì chúng ta cứ chờ xem."
Người khác không biết đã xảy ra chuyện gì, hai đương sự thì hiểu rõ mười mươi.
Vivi nói: "Xin lỗi, tôi không có bản lĩnh đó."
"..." Đường Phương hung dữ nói: "Sớm muộn gì ta cũng sẽ để Ager tháo rời ngươi ra."
"Nó" lớn tiếng nói: "Tiểu thư, anh ta muốn tháo rời tôi."
Elena không biết ân oán giữa người và máy, rất nghiêm túc hỏi Đường Phương: "Tại sao anh lại muốn tháo rời nó? Vivi ngoan như vậy, chẳng lẽ là vì nó luôn xúi giục em hủy hôn sao?"
Sau đó lại rất nghiêm túc khuyên bảo con robot hình hạt dẻ: "Vivi, sau này đừng làm vậy nữa được không?"
"Được." Câu trả lời của nó rất dứt khoát: "Ừm, gả gà theo gà, gả chó theo chó."
Gương mặt Đường Phương bắt đầu trở nên khó coi, nghiến răng trèo trẹo nhìn con robot hạt dẻ đang co rúm người giữa hai nụ măng non mới nhú của Elena mà vẫn kiêu hãnh đứng thẳng. Hắn thầm nghĩ diễn xuất của thằng cha này rốt cuộc là học từ ai, còn biểu cảm tận hưởng kia là làm cho ai xem, chẳng phải nó giới tính "nữ" sở thích "nam" sao? Giả vờ giả vịt cái gì.
Elena lấy ra một tờ giấy ăn, tỉ mỉ lau sạch những vết máu dính trên bề mặt Vivi, rồi hôn lên trán nó một cái.