Theo báo cáo quét từ thiết bị dò tìm, loại sương mù màu xanh lục này là một loại vật chất kịch độc, có thể gây ra tổn thương chí mạng cho cơ thể người.
Hắn không biết quân đội "Ca Bố Lôi Thác" cân nhắc điều gì mà lại để cho các chiến cơ đến sau mang theo vũ khí sinh hóa. Nhưng không thể phủ nhận, phi công chiến cơ rất lanh lợi, biết rằng đám mây đen bao phủ bầu trời trung đình được cấu thành từ vô số sinh vật nhỏ bé, đạn pháo thông thường khó lòng gây thương tổn, thế là kích hoạt vũ khí sinh hóa, vọng tưởng dùng khí độc để tiêu diệt bầy ong.
Đáng tiếc, hắn đã chọn sai đối tượng. Nếu là côn trùng bay thông thường, một quả đạn khí độc là đủ để tiêu diệt chúng, nhưng đối với đám hắc phong (ong đen) được thai nghén từ độc tố của phi xà, những phân tử khí độc này không những vô hại mà ở một mức độ nào đó, còn khiến chúng thêm phần sung sức.
Đường Phương đang vội vã đi hội hợp với Đường Lâm, Ngải Lâm Na và những người khác, vừa định gọi Hoàng Hậu tới đón mình thì đột nhiên một tiếng rít chói tai vang lên từ phía sau. Hai hàng hỏa tuyến quét qua bên cạnh Hoàng Hậu, bắn vào đài phun nước giữa tiểu hoa viên khiến đá vụn văng tung tóe, hất lên vô số nước hồ.
Hoàng Hậu bị vài viên đạn xuyên giáp 30mm bắn trúng cơ thể, phát ra một tiếng rít đau đớn, máu đỏ tuôn ra từ vết thương, ngã vào khóm hoa nhuộm đỏ cả một mảng hoa bách hợp.
Chúng vừa trải qua sự xâm lấn của khói súng và sóng nhiệt, nay lại bị máu tươi làm ướt đẫm, những cành hoa rung chuyển dữ dội như một người phụ nữ ưa sạch sẽ, cố sức lắc mạnh cơ thể để rũ bỏ những chất nhầy có mùi kỳ quái ra khỏi bộ y phục xinh đẹp của mình.
Hoàng Hậu trong StarCraft 1 rất yếu ớt, hoàn toàn không dũng mãnh như Trùng Hậu trong StarCraft 2, đạn xuyên giáp 30mm có thể dễ dàng xuyên thủng lớp vỏ của chúng, nhưng điều này không có nghĩa là vài phát đạn xuyên giáp cỏn con có thể tiễn nó lên tây thiên.
Đường Phương không xót Hoàng Hậu, hắn ghét bị người khác làm xáo trộn kế hoạch, càng không muốn giống như đám hoa kia, phải tắm một lần bằng máu trùng.
Hắn không phải Siegfried, Hoàng Hậu cũng chẳng phải ma long Fafnir.
Khi 2 chiếc chiến cơ lướt qua biên giới phía bắc của vương cung Cáp Nhĩ, hơn mười đạo bóng đen lóe ra từ trong quang ảnh của Tam Vương. Phi công còn chưa kịp phản ứng, Nhận Trùng sắc bén đã xé toạc lớp vỏ, để gió tràn vào khoang lái, khiến động cơ bốc cháy, khói súng lan tỏa, cuối cùng kèm theo những tia chớp chói mắt. Hai chiếc chiến cơ vỡ vụn trong vụ nổ, bị chia cắt thành những mảnh vụn khác nhau, rơi từ tầm thấp xuống, cắm đầu vào thảm cỏ của quảng trường phía bắc, xới tung một mảng đất, biến bùn đất và lá xanh thành thức ăn của lửa.
Khi bầu trời phía bắc đổ xuống một trận mưa lửa, Đường Phương từ bỏ ý định ban đầu, đi qua một hành lang nối liền cung Y Bố với tiểu hoa viên để đến trung đình.
Cùng lúc đó, bầu trời xung quanh trung đình xuất hiện từng đạo quang ảnh vặn vẹo. Hàng chục chiến cơ U Linh và thiết bị dò tìm bay tứ phía.
Không có vũ khí hạng nặng tầm cỡ bom hạt nhân chiến thuật, căn bản không thể tiêu diệt bầy ong đông như núi như biển phía trên trung đình. Trước khi nhận được tin tức xác thực từ Tán Ca Uy Nhĩ, J tiên sinh, Đồ Lạp Mông và những người khác, quân đội có gan dùng bom hạt nhân lên vương cung Cáp Nhĩ sao?
Lùi lại mà nói, đây là trái tim của Vương quốc Liên hiệp Đồ Lan Khắc Tư, là biểu tượng quyền lực quốc gia, nếu bị bom hạt nhân ghé thăm thì đó chắc chắn là sự sỉ nhục to lớn đối với gia tộc Áo Lợi Bồ Đức. Chưa kể cách vương cung Cáp Nhĩ không xa về phía nam chính là thành phố lớn nhất của "Ca Bố Lôi Thác" - Địch Tạp Bản. Không có lệnh của Tán Ca Uy Nhĩ hoặc Y Lỵ Sa Bạch, ai dám tùy tiện sử dụng vũ khí hủy diệt hàng loạt?
Đây không phải là Đế quốc Mông Á.
Khi trận chiến ở trung đình vừa bắt đầu, Y Lỵ Sa Bạch dưới sự hộ tống của Thái Luân, An Tạp Đặc Nhĩ và những người khác đã rút lui về hướng cung Y Bố, người ở lại hiện trường chỉ có Tán Ca Uy Nhĩ, J tiên sinh và Đồ Lạp Mông. Sau đó hai bên ác chiến một trận, Mai Lạc Nhĩ vì cứu Ngải Lâm Na mà bỏ mạng, J tiên sinh và Đồ Lạp Mông bại trận rút lui. Rồi đến khi Thôi Tư Đặc lộ mặt thật, dẫn đến cuộc kịch chiến thứ hai. Toàn bộ quá trình đều bị hắn phong tỏa thông qua một loạt biện pháp, mạng lưới liên lạc giữa vương cung Cáp Nhĩ với bên ngoài, thậm chí cả nền tảng trinh sát thiên cơ đều vô hiệu, bên ngoài không biết tình hình bên trong vương cung Cáp Nhĩ ra sao, kết quả trận chiến ở trung đình thế nào.
Mặt khác, vì khi trận chiến bắt đầu, để tránh lộ thực lực, ngoài những Ghost và U Hồn có thể tàng hình, hắn không triệu hồi quá nhiều đơn vị hệ thống, khiến Y Lỵ Sa Bạch và Thái Luân cùng những người khác thuận lợi rời khỏi vương cung Cáp Nhĩ bằng thiết bị truyền tống, nghĩ đến giờ chắc đã đến quân cảng Lôi Âu, nằm dưới sự bảo hộ của Chiến Tranh Chi Tử.
Tất nhiên, điều này cũng có yếu tố do hắn cố ý làm vậy. Nếu Y Lỵ Sa Bạch, Thái Luân, Tán Ca Uy Nhĩ, Đồ Lạp Mông, An Tạp Đặc Nhĩ - những đại diện vương tộc của thế lực mới này đều chết ở đây, thì mấy vị vương tử kia chưa biết chừng sẽ điên cuồng mà san bằng cả "Ca Bố Lôi Thác".
Hắn có thể bảo vệ được vài người bạn bên cạnh, nhưng tuyệt đối không thể cứu được toàn bộ người dân "Ca Bố Lôi Thác". Mặc dù họ đều là tầng lớp trung thượng lưu của quốc gia này, mặc dù đa số họ có tâm lý ưu việt cực độ, mặc dù họ không biết tôn trọng kẻ yếu, cũng không biết tôn trọng chính mình, nhưng cuối cùng hắn vẫn không nhẫn tâm phớt lờ sự sống chết của những người này.
Đứng từ góc độ lợi ích, ngồi nhìn các con trai của Tán Ca Uy Nhĩ tắm máu "Ca Bố Lôi Thác" sẽ mang lại ảnh hưởng tích cực cho hắn, giúp thực hiện những ý tưởng trong lòng. Tuy nhiên, hắn không phải là người như vậy. Người khác có tôn trọng lương tâm và linh hồn của mình hay không thì hắn không biết, nhưng ít nhất hắn rất tôn trọng chính mình.
Một số người gọi những kẻ như hắn là ngu ngốc, những kẻ sùng bái bạo lực và chỉ biết đến lợi nhuận thậm chí còn mắng những người như hắn là kẻ ngốc.
Nhân sinh quan và giá trị quan khác nhau tạo nên thế giới tinh thần khác nhau, hắn sẽ không đi giải thích đạo lý, cũng sẽ không đi dẫn dắt dân phong, đó là việc mà Ngải Lâm Na, Sâm Ba Đặc, Tái Khắc và những người khác cần làm. Còn về phần hắn... điều hắn theo đuổi chính là thực hiện lý tưởng và ý chí đến cùng, không quên sơ tâm, giữ vững bản tâm, chiến đấu như một người đàn ông thực thụ.
Vì vậy, hắn phải cho những vương tử kia một tia hy vọng mới có thể ngăn chặn cảnh chó cùng rứt giậu xảy ra. Trong điều kiện Y Lỵ Sa Bạch và Thái Luân thoát hiểm an toàn, hắn lại dùng Nghĩ Thái H雏 Trùng (trùng non mô phỏng) giả dạng thành Đồ Lạp Mông và Tán Ca Uy Nhĩ để làm tê liệt đối phương, giành lấy thời gian triển khai binh lực, tạo ra một phòng tuyến tuyệt đối tại "Ca Bố Lôi Thác", bảo vệ tối đa cư dân trên hành tinh.
Dù những người đó có thái độ thế nào với hắn, phản đối cũng được, lạnh lùng cũng được, chế giễu cũng được, thậm chí là hận thù, hắn cũng phải nỗ lực hết sức để bảo vệ an toàn tính mạng cho họ.
Đây không phải là thánh mẫu hay đạo đức giả, sống lại kiếp thứ hai, hắn chỉ cảm thấy trong khả năng cho phép, hãy cố gắng làm một người tốt, tôn trọng lương tâm mình, gặt hái sự bình yên và thỏa mãn về tinh thần.
Nếu mỗi người nắm giữ sức mạnh đều là những kẻ lưu manh và bạo đồ dưới làn sóng vật chất hóa, nhân loại sớm muộn gì cũng sẽ tự hủy diệt chính mình.
Giống như những gì hắn từng làm với Kiệt Khắc Tư Thông, Tả Đằng Lôi và những kẻ đó, dùng chính thủ đoạn mà họ quen dùng để hại người khác, quay ngược lại hại chết chính họ.
Hắn làm vậy còn có thể cảnh tỉnh những kẻ không liên quan, nhưng khi hắn không còn làm như vậy nữa, không ai dùng cách "lấy đạo của người trả lại cho người" để cảnh tỉnh thế nhân, thì sẽ ngày càng có nhiều người trở thành ác ma như Kiệt Khắc Tư Thông. Đây không phải là sự tiến bộ của xã hội, đây là sự thụt lùi của văn minh.
Tiếng rít của 2 chiếc chiến cơ Sư Thứu đi xa dần, cửa kính cường lực phát ra tiếng ù ù do cộng hưởng, ánh sáng của "Khắc Cáp Nặc Đốn" đổ vào hành lang qua những khe hở của kiến trúc, rơi xuống những vật dụng nằm rải rác trên mặt đất.
Có những đôi giày cao gót pha lê tinh xảo, cũng có những bộ lễ phục cao cấp trắng như tuyết, có những chai rượu cũ vỡ nát, đương nhiên cũng có những loại rượu ngon vốn nên được các quý ông quý bà tán thưởng lại bị lãng phí. Thậm chí còn có những món trang sức quý giá có thể làm bừng sáng đôi mắt, thỉnh thoảng xuất hiện ở góc hành lang đầy bóng tối, cô độc nếm trải khoảng thời gian không có đèn đuốc và tiếng cười nói.
Người hầu và tạp dịch trong vương cung đã kẻ trốn người chạy, cung đình ngự viên vốn náo nhiệt nay lạnh lẽo như những ngôi nhà ma.
Càng đến gần trung đình, vết máu và vết đạn trên mặt đất càng nhiều. Nếu quan sát kỹ, có thể thấy xác lính canh bị Ghost tiêu diệt trong góc, tỏa ra mùi máu tanh nhàn nhạt và hơi lạnh lẽo. Nếu không phải trong không khí lan tỏa sự nóng nảy của chiến hỏa, cùng với những quang ảnh thỉnh thoảng vụt qua bầu trời rồi để lại một tiếng rít dài đầy vô ý thức, thì vương cung Cáp Nhĩ lúc này e là thực sự sẽ dọa sợ rất nhiều người.
Đường Phương không bận tâm liệu cung Y Bố vừa trải qua chiến hỏa có còn tráng lệ như xưa hay không. Khi hắn bước ra từ hành lang bên cạnh, Bạch Hạo đang dùng một cây trường mâu màu đen đâm chết từng tên lính chạy thoát khỏi trực thăng vũ trang.
Trong mắt hắn không có sự thương hại, chỉ có sự bình tĩnh và đương nhiên.
Bầy ong hóa thành đám mây đen, chặn đứng ánh sáng của ba anh em "Khắc Cáp Nặc Tư", trung đình vốn tươi sáng sau khi trải qua một trận đại chiến lại bị bóng tối bao phủ, khiến thảm đỏ và cầu đá đổ nát có chút cũ kỹ.
Bầy ong chỉ che khuất vùng không gian này, không thể bao trùm toàn bộ đất trời.
Một chiếc máy bay không người lái trinh sát Tấn Lôi từ khe hở giữa bầy ong và tường rào bay vụt đi trong tầm thấp, theo sau là một tiếng rít thê lương và sắc bén.
Máy bay không người lái trinh sát Tấn Lôi tương tự như hộ vệ hạm cấp Vệ Đạo Giả, bộ giáp động lực cấp Triều Thánh Giả, là loại máy bay trinh sát quân sự thế hệ mới của Vương quốc Liên hiệp Đồ Lan Khắc Tư, chia làm hai loại: hàng không và hàng không vũ trụ. Loại hàng không vũ trụ chủ yếu dùng cho hàng không mẫu hạm cấp Thánh Linh, tàu trinh sát cấp Mắt Của Chúa, và máy bay trinh sát trên một số tàu đặc nhiệm. Còn loại hàng không, chỉ có "Khắc Cáp Nặc Tư" và một số ít hệ sao có mật độ dân số rất cao mới được trang bị.
Căn cứ không quân phía bắc vương cung Cáp Nhĩ sau khi liên tiếp phái nhiều chiến đấu cơ S-A20 Hải Dao, tàu con thoi vũ trang Bão Táp, trực thăng vũ trang Ngải Nhĩ Sa mà không có kết quả, đã chọn cách dùng máy bay không người lái trinh sát Tấn Lôi để thực hiện nhiệm vụ trinh sát nhanh chiến trường tiền tuyến.
Khác với sản phẩm thế hệ trước, tốc độ của máy bay trinh sát Tấn Lôi cực nhanh, công nghệ cốt lõi của nó do Vũ Trang Của Chúa cung cấp, có thể vừa di chuyển ở tốc độ siêu cao vừa thu thập thông tin chiến trường tiền tuyến một cách chi tiết và chính xác.
Từ chữ "Tấn" (nhanh) cũng có thể thấy nó nhanh đến mức nào, gần như hóa thành một tia chớp bạc, cắt không khí đặc quánh thành những sợi tơ vụn vỡ, bắn ra những tiếng rít chói tai.
Tên lửa đất đối không thông thường căn bản không đuổi kịp bóng dáng của nó, nếu là loại hàng không vũ trụ, radar dò tìm cấp tàu chiến cũng rất khó theo dõi, chưa nói đến việc dùng pháo hạm bắn hạ.
Tất nhiên, máy bay trinh sát Tấn Lôi cũng có điểm yếu, thứ nhất là độ khó điều khiển cao, quán tính do bay siêu tốc khiến tính linh hoạt của nó giảm mạnh, chỉ có phi công được huấn luyện cường độ cao, dưới sự hỗ trợ của AI tích hợp mới có thể miễn cưỡng điều khiển chúng. Thứ hai là tiêu hao nhiên liệu cao, tiêu hao nhiên liệu ở đây nói đến Linh Tố, chứ không phải nhiên liệu hóa thạch thông thường.
Giống như hàng không mẫu hạm cấp Skidbladnir mà Đường Phương gặp trên hành tinh Khắc La Thản, Linh Tố có thể đưa vật khổng lồ như vậy từ mặt đất lên bầu trời, có thể tưởng tượng tỷ lệ lực đẩy trên trọng lượng cao đến mức nào. Dùng Linh Tố làm nhiên liệu ứng dụng cho phương tiện bay nội địa vốn dĩ là một việc cực kỳ xa xỉ.
Máy bay trinh sát Tấn Lôi được quân đội "Ca Bố Lôi Thác" đặt nhiều kỳ vọng, đáng tiếc là hôm nay định sẵn là ngày chịu nạn của vương quyền, là con chó giữ nhà của gia tộc Áo Lợi Bồ Đức, lục quân "Ca Bố Lôi Thác" cũng không thoát khỏi kiếp nạn.
Khi tia chớp bạc xé rách bầu trời, hóa thành một điểm trắng nhỏ bé đi xa dần, một dòng lửa thắp sáng màn trời, 2 chiếc chiến thuật cơ bắn ra từ trung tâm bầy ong, để lại trên bầu trời hai vệt đỏ uốn lượn, động cơ phun ra ánh lửa chói mắt, như mũi tên căng dây, đột ngột lao đi xa.
Vài nhịp thở, phía chân trời lóe lên một đốm sáng, nhấp nháy nhanh vài cái rồi biến mất không dấu vết. Lại qua vài nhịp thở, hai đạo quang hoa từ nam sang bắc, lao thẳng vào vị trí của căn cứ không quân, theo sau là tiếng rít thê lương và tiếng nổ siêu thanh chói tai do không khí giãn nở nhanh chóng.
2 chiếc chiến thuật cơ lao đến căn cứ không quân vẫn chưa đủ, đám mây đen do bầy ong hóa thành giống như một đường hầm kỳ dị nối liền thế giới khác, không ngừng nuốt vào rồi nhả ra từng chiếc chiến cơ thép, từng sinh vật bay.
12 chiếc chiến cơ Viking theo sau chiến thuật cơ, tạo thành đội hình tấn công lao đi, 5 chiếc máy bay ném bom Valkyrie dưới sự hộ tống của 15 chiếc trinh sát cơ, chia làm 5 hướng lao đến 5 căn cứ quân sự trên đại lục Nại Tư Đặc nơi vương cung Cáp Nhĩ tọa lạc.
Từng con Phi Long chui ra từ khe hở của bầy ong, mang theo từng tràng rít gào đáng sợ, hướng về phía ánh mặt trời buổi trưa, vây quanh vùng không gian phía trên trung đình, đổ xuống mặt đất từng bóng đen.
Còn có Bạo Văn (muỗi nổ) với thể hình nhỏ hơn cũng chui ra từ kẽ hở của bầy ong, chỉ là không bay lượn trên không như Phi Long để bắn hạ các phương tiện bay có người lái và không người lái, hoặc gia nhập chiến trường khu vực bên ngoài tường rào tấn công bộ đội vệ thú vương cung và những hắc võ sĩ còn sót lại. Chúng chỉ đơn thuần bay lượn trong ngoài đám mây đen như những con vật nhỏ nghịch ngợm.
Thế nhưng chính loại sinh vật nhỏ bé này, điều đáng sợ nhất không phải là ngoại hình xấu xí mà là sự hung ác của chúng.
Hung ác với mục tiêu, cũng hung ác với chính mình.
Hanh Lợi Ai Tha trơ mắt nhìn một thứ nhỏ bé bị bầy ong phun ra, đâm sầm vào khoang lái của trực thăng vũ trang, khiến thứ khổng lồ đó biến thành ngọn đuốc lăn lộn không ngừng, cắm đầu xuống hồ nước ở góc tây bắc trung đình, đè sập đài phun nước, hất tung một con sóng, vài tên lính chạy thoát khỏi đống đổ nát cũng trở thành vong hồn dưới tay Bạch Hạo.
Phi Long và Bạo Văn được coi là sinh vật bay cỡ nhỏ, chỉ khiến người ta hoảng sợ, sự xuất hiện của Nhãn Trùng, Vương Trùng, Sào Trùng Lĩnh Chủ, Không Trung Vệ Sĩ và tàu vận tải Đại Lực Thần mới thực sự châm ngòi cho nỗi sợ hãi của Hanh Lợi Ai Tha.
Ngay cả lão già kiến văn rộng rãi, lại vừa mất đi người em trai như hắn, cũng bị chấn động bởi cảnh tượng trước mắt, lặng người hồi lâu không nói nên lời.
Trong tiếng tuabin khe khẽ, 3 tiểu đội chiến cơ Nữ Yêu và 5 chiếc tàu vận tải hành động đặc biệt chui ra từ hai cánh bầy ong, ở nơi gần tường cung, bề mặt cơ thể lóe lên luồng sáng, cầu vồng như mưa, rồi cứ thế bốc hơi giữa không trung, biến mất không dấu vết.
Vương Trùng lắc lư bay xa, Nhãn Trùng bay ngày càng cao, nhãn cầu đáng sợ đảo lên đảo xuống, những xúc tu màu đen phóng ra sóng xung điện từ mạnh mẽ bao phủ nhiều dải tần, hình thành lưới gây nhiễu điện tử, trong nháy mắt cắt đứt liên lạc giữa bộ đội vệ thú vương cung và căn cứ không quân, thậm chí lan tới cả "Địch Tạp Bản", tạo ra một vùng mù liên lạc.
Hanh Lợi Ai Tha biết Đường Phương có rất nhiều thủ đoạn khó tin, cũng biết trên người hắn có rất nhiều rất nhiều bí mật, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng thủ đoạn của hắn lại kỳ quái đến mức độ này. Hào quang bí ẩn bao phủ xung quanh hắn ngày càng đậm đặc, ngay cả bản thân hắn cũng có cảm giác như nhìn hoa trong sương, ngắm trăng dưới nước. Giống như hắn không thể nhìn thấu bên trong đám mây đen che khuất bầu trời rốt cuộc đang xảy ra biến hóa gì, tựa như chiếc hộp Pandora trong thần thoại, không ngừng phóng thích ôn dịch và ác ma ra ngoài.
Con sư tử vàng giữa quảng trường vỡ vụn, chỉ còn lại cái đế lồi lõm, bình phong cột đá bên phải đài cao bị đống đổ nát của chiến đấu cơ S-A20 Hải Dao đè sập, sụp đổ hơn một nửa, giữa những mảnh đá vỡ và cột trụ nghiêng ngả thấp thoáng có ngọn lửa bốc lên.
Thi thể của Tán Ca Uy Nhĩ đã bị Ghost di dời, chỉ còn lại những vệt máu, dưới sự thiêu đốt của vụ nổ và ánh mặt trời đã khô lại, dính chặt trên mặt đài, biến thành màu tím đen, bên trên còn rơi một lớp bụi, rất bẩn, cảm giác rất tệ.
Chiếc chiến cơ bị Phi Xà tiêu diệt từng liên tiếp phóng tên lửa tấn công lá chắn do ghế từ trường dựng nên, đáng tiếc uy lực có hạn, không đủ để tiêu hao năng lượng lá chắn, hoặc vượt quá giới hạn chịu đựng sát thương. Tấm lá chắn hình bán cầu vẫn tỏa sáng, bề mặt chảy những luồng sáng như vân nước, chỉ có thảm đỏ, ghế ngồi và thảm cỏ gần đó dưới sự tàn phá của ngọn lửa bành trướng và sóng xung kích đã hóa thành vật cháy bị san phẳng, hất văng, rải rác khắp các góc trung đình, có cái vẫn đang âm thầm cháy, có cái đã tắt, cũng có cái trở thành một trong vô số rác rưởi nổi trên mặt nước.
Thi thể của người nhân bản dòng S ngã trước lá chắn cũng bị vụ nổ chia cắt, trở thành những khối thịt cháy đen bốc khói, rải rác trong khóm hoa thảm cỏ gần đó, chỉ có những chiếc móng vuốt và đuôi bọ cạp cứng hơn thép là vẫn tồn tại nguyên vẹn, không hề vỡ vụn.
Các hắc võ sĩ mặc bộ giáp động lực cấp Thánh Kiều Trị khá hơn một chút, nhiệt lượng và sóng xung kích từ vụ nổ tên lửa không đủ để xé xác họ, có thể giữ được một thi thể toàn vẹn.
Thực ra việc có giữ được thi thể toàn vẹn hay không đối với họ cũng chẳng có ý nghĩa gì, trên thế giới này không ai vì họ mà đau lòng, không ai vì họ mà rơi lệ, sau này cũng sẽ không có ai đặt một bó hoa bên cạnh mộ họ, chỉ có cỏ dại mọc lan và gió lạnh mưa sầu không lỗ hổng nào không lọt vào, sẽ bầu bạn bên cạnh lâu dài.
Họ sinh ra không có ý nghĩa, sống không có ý nghĩa, chết không có ý nghĩa, cả cuộc đời đều không có ý nghĩa... không, họ tuy là người, nhưng chưa từng được sống, nên không thể nói là có cuộc đời.
Trải qua cuộc chém giết trên mặt đất, lại chịu sự gột rửa của chiến hỏa, toàn bộ trung đình đã từ chỗ rực rỡ hoa tươi, cảnh sắc tú lệ biến thành ngàn lỗ vạn vết, một mảnh hỗn độn.
Những bức tượng đá điểm xuyết bên hồ và kẽ lá cây vỡ thì vỡ, đổ thì đổ, cá chép bị chấn chết nổi lềnh bềnh trên mặt nước, khẽ chạm vào đủ loại rác rưởi gần đó, thực vật trong bồn hoa đổ rạp xuống đất, những đốm lửa lẻ tẻ vẫn còn nhảy múa trong góc, dòng nhiệt làm hoa héo rũ, làm cây phong và cây cọ bốc cháy, trong không khí lan tỏa mùi khét lẹt và mùi thịt nướng, rất nồng nặc, khiến người ta buồn nôn.
Nhắc nhở: Nhấn phím Enter để quay lại mục lục, nhấn phím ← để quay lại trang trước, nhấn phím → để sang trang tiếp theo, thêm vào dấu trang để tiện cho lần đọc sau.
Tất cả nội dung chương, hình ảnh của "Tùy Thân Mang Theo StarCraft" đều do cư dân mạng cập nhật và tải lên, hoan nghênh các bạn đọc ủng hộ Bạo Binh Đối A và lưu giữ "Tùy Thân Mang Theo StarCraft".