Dùng lời của người dẫn chương trình để hình dung thì hắn sinh ra đã là một tội phạm, sự tàn bạo và ác độc đã ăn sâu vào tận xương tủy.
Trong một loạt các chương trình liên quan, cha mẹ hắn được ca tụng là những người lương thiện và dịu dàng nhất thế gian, thế nhưng lại bị hắn chọc tức đến chết, bức tử. Chị em gái của hắn thậm chí còn cắt đứt liên lạc, không thừa nhận đứa em trai này.
Cho nên, hắn chết cũng đáng tội, không có gì đáng tiếc. Nếu hắn chết đi, đó tuyệt đối là một chuyện khiến lòng người hả hê.
Đài truyền hình thành phố Cam Gia Đạt Tư còn cắt ghép trái phép cuộc đối thoại giữa Kiệt Thụy Hoa Thịnh Đốn và Tắc Khắc Ba Tạp Nhĩ, truy vấn xem rốt cuộc người của Luật Minh đang xảy ra chuyện gì? Với tư cách là một luật sư, tại sao Tắc Khắc lại nói giúp cho kẻ khủng bố cướp máy bay? Hai người rốt cuộc có quan hệ gì, và Tắc Khắc đóng vai trò gì trong chuyện này?
Cùng lúc đó, các trang truyền thông mạng hạng ba phơi bày chuyện Tắc Khắc từng vào tù ở "Cát Phổ Tái Nhĩ", cáo buộc hắn có hành vi tấn công cảnh sát.
Là một luật sư mà lại coi thường pháp luật quốc gia, dùng thủ đoạn bạo lực để vượt ngục, quả thực là nỗi nhục của Luật Minh.
Phải, đây là hãm hại.
Truyền thông nhà nước không lên tiếng làm rõ, chính phủ làm ngơ như không biết, cố tình dung túng cho những tin đồn thất thiệt này lên men trong dân chúng.
Đường Phương còn biết, dù là thị trưởng Kiệt Khắc Thông hay phó thị trưởng Tả Đằng Lôi, cả hai đều không có bất kỳ động thái tích cực nào. Họ đang ngồi trong văn phòng thị trưởng cùng uống trà, cùng xem chương trình truyền hình, thỉnh thoảng lại phát ra vài tiếng cười sảng khoái.
Dưới sự chỉ đạo của anh, Emma đã nghe lén thông tin liên lạc của tòa thị chính và hack vào máy chủ dữ liệu.
Sau đó, cuối cùng anh cũng biết thái độ của thị trưởng và phó thị trưởng đối với chuyện này.
Đây chính là một vụ tấn công khủng bố do một tên tội phạm mất trí tạo ra để trả thù xã hội, đáng thương cho những hành khách kia, tất cả đều vì thế mà mất đi mạng sống quý giá.
Đây chính là nhận thức chung của hai vị thị trưởng, cục trưởng cảnh sát, người phụ trách sân bay, cục trưởng an ninh quỹ đạo... và những quan chức biết rõ sự tình.
Thôi Ân Hạo sẽ trở thành một tên khủng bố tàn bạo được ghi chép vào lịch sử của "Na Tái La", vào hồ sơ của văn phòng lưu trữ, cũng như trong ký ức của người dân. Còn Tắc Khắc Ba Tạp Nhĩ sẽ bị định danh là đồng phạm, thông qua việc dẫn dắt dư luận, vu khống bằng tin đồn để khiến mọi người chấp nhận thân phận kẻ giúp sức của hắn, dù sao thì người đã chết cũng không thể lên tiếng. Không ai có thể đảo ngược hướng đi của sự kiện.
Họ căn bản chưa từng nghĩ đến việc giải cứu những hành khách đó, bởi vì những người ở trên đó đều là thường dân, chẳng có nhân vật lớn nào, không có địa vị, không có danh vọng, cũng không có sức ảnh hưởng. Đối với những kẻ nắm quyền trong tay như họ thì không cấu thành bất kỳ mối đe dọa nào, chỉ cần sau khi sự việc kết thúc, dùng thủ đoạn vừa đấm vừa xoa để xử lý gia đình họ là được. Trong xã hội tôn sùng vương quyền và tiền bạc này, đó là chuyện rất dễ làm.
Chẳng qua chỉ là một đám thường dân có thể tùy ý nhục mạ, tùy ý lừa gạt, tùy ý đùa giỡn. Nắm gọn họ trong lòng bàn tay là kỹ năng cơ bản của bất kỳ chính trị gia lão luyện nào.
Sau đó, tòa thị chính còn có thể mượn sự kiện này để làm vài hoạt động tuyên truyền chống khủng bố. Tăng cường lực lượng an ninh thành phố, giành lấy các khoản phân bổ tài chính mới.
Với tư cách là thị trưởng, họ lại có thêm một sân khấu để biểu diễn, nhằm trục lợi chính trị.
Kiệt Khắc Thông vốn luôn giỏi biến chuyện xấu thành chuyện tốt.
Suy nghĩ của Thôi Ân Hạo thực sự quá ngây thơ, nói chính xác là ấu trĩ.
Yêu cầu của hắn rất đơn giản, chỉ cần một lời xin lỗi, hắn sẽ thả những hành khách đó và chịu trói.
Chính là câu nói tưởng chừng đơn giản này, thực tế lại đắt đỏ hơn cả nguyên tố không, ít nhất là trong mắt Kiệt Khắc và Tả Đằng Lôi. Mạng sống của tất cả hành khách trên tàu con thoi cộng lại cũng không quan trọng bằng một lời xin lỗi.
Một khi hắn xin lỗi, đồng nghĩa với việc hắn sai, Tả Đằng Lôi sai, phương châm chấp chính những năm qua là sai, thậm chí cả tòa thị chính đều sai.
Cục trưởng cảnh sát La Thụy Hoa Thịnh Đốn sẽ không đồng ý cho ông ta làm vậy. Tả Đằng Lôi sẽ không đồng ý cho ông ta làm vậy, ngay cả tổng đốc "Na Tái La", con trai cả của thân vương Đồ Lạp Mông là tước gia Khắc Cáp Nạp Lỗ cũng sẽ không đồng ý cho ông ta làm vậy.
Nếu ông ta đồng ý với yêu cầu của Thôi Ân Hạo, lấy thân phận thị trưởng để xin lỗi, thì sau này sẽ có người bắt tổng đốc phải xin lỗi, bắt quốc vương bệ hạ phải xin lỗi. Từ đó khiến những kẻ nô lệ kia được đằng chân lân đằng đầu, nghi ngờ tính hợp pháp của chế độ vương quyền, thậm chí xuất hiện những tổ chức phản kháng như quân khởi nghĩa Gia Tây Á, làm lung lay nền móng của Vương quốc Liên hiệp Đồ Lan Khắc Tư.
Lời xin lỗi có thể cứu mạng hành khách, hóa giải mối hận thù của Thôi Ân Hạo, nhưng lại phá vỡ nguyên tắc chính trị dưới chế độ vương quyền.
Ông ta sẽ vì thế mà mất đi chiếc mũ quan, mất đi thân phận quý tộc, còn bị lập án điều tra, sau đó tống vào tù, trở thành trò cười trong chốn quan trường "Na Tái La", biến thành thứ không ra người không ra quỷ.
Không ai muốn vứt bỏ cuộc sống ưu việt để trở thành tù nhân, cho nên ông ta sẽ không xin lỗi. Dù là quan chức hay quý tộc, đều không thể cúi đầu trước thường dân.
Mặc dù trên đài trước mặt mọi người luôn miệng nói "yêu dân như con", nhưng thực tế, ông ta cần phải chịu trách nhiệm với vương quyền, với đại quý tộc, với những kẻ cầm súng, chứ không phải với những thường dân tay không tấc sắt.
Đường Phương còn biết, nhiệm vụ thực sự của ba chiếc chiến đấu cơ Hải Dao không phải là gây áp lực lên Thôi Ân Hạo, mà là chuẩn bị bắn hạ máy bay chở khách vào thời khắc đặc biệt.
Thời khắc đặc biệt ở đây nghĩa là nếu Thôi Ân Hạo vì sự làm ngơ của chính quyền mà chó cùng rứt giậu, ép máy bay lao về phía phủ tổng đốc, tòa thị chính hoặc các đơn vị quan trọng khác, thì ba chiến đấu cơ sẽ không chút do dự mà bắn hạ nó.
Dù sao thì dù là Thôi Ân Hạo tự kích nổ bom, hay bị chiến đấu cơ bắn hạ, dưới sự kiểm soát thông tin chặt chẽ của chính phủ, không ai biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Tòa thị chính nói sao thì là vậy, vì tất cả những người biết chuyện đều đã trở thành những mảnh thi thể vương vãi sau vụ nổ.
Giống như hiện tại, cục trưởng cảnh sát đã đàm phán thất bại với Thôi Ân Hạo, nhưng trong báo cáo chính thức, thị trưởng vẫn đang thương lượng với kẻ khủng bố, tích cực cứu viện hành khách trên chuyến bay K383.
Chiếc xe tăng Kền Kền đỗ cách địa điểm giao dịch 5km, Đường Phương lấy ra 2 bộ đồ bảo hộ môi trường khắc nghiệt, một bộ cho Phù Lôi Nhã, một bộ mình dùng.
La Y không có khả năng mô phỏng năng lượng u linh, không thể kích hoạt linh kiện tàng hình của bộ đồ bảo hộ, mà chiến đấu cơ Nữ Yêu và tàu vận tải hành động đặc biệt khi đối mặt với các đơn vị chiến đấu của Thượng Đế Vũ Trang có khả năng bị lộ, có thể gây ảnh hưởng tiêu cực đến kế hoạch của anh.
Suy nghĩ một lát, anh đưa ý thức vào căn cứ Trùng tộc, điều khiển ấu trùng biến thành một con Đói Khát, triệu hồi ra không gian thực tại.
Phù Lôi Nhã rất tò mò về hình dáng của nó, còn La Y thì rùng mình, sắc mặt hơi khó coi.
Bởi vì cách của Đường Phương là để anh chui vào bụng con Đói Khát, mai phục sâu dưới tầng đất, chờ thời cơ hành động.
Cuối cùng, La Y chọn thỏa hiệp, trùm kín đầu và mắt chui vào cái miệng lớn của con Đói Khát, đi vào khoang bụng của con quái thú. Điều này hoàn toàn khác với những trải nghiệm trước đây. Đi vào cái dạ dày đen ngòm, ẩm ướt, tanh tưởi qua cái miệng lớn, so với cái túi bụng mềm mại thoải mái của Vương Trùng, anh thích cái sau hơn một chút.
Đường Phương mặc xong đồ bảo hộ, nhìn về phía Bạch Hạo và "Đường Phương" đang ở, lại nhìn về phía cánh đồng muối ven biển, sắc mặt trở nên ngưng trọng.
Một màn kịch hay về phục kích và phản phục kích sắp sửa lên sân khấu.
Nhưng ngay tại thời khắc mấu chốt này, cái rắc rối lớn trên trời vẫn chưa được giải quyết.
Nếu xuất động đơn vị hệ thống để tấn công mạnh, chắc chắn sẽ làm lộ sự tồn tại của anh, làm hỏng cuộc giao dịch với "Ái Lệ Ti", thậm chí khiến người của Thượng Đế Vũ Trang bỏ chạy, mất đi manh mối để có được tế bào gốc của người Y Phổ Tây Long.
Nếu không tấn công mạnh, Tắc Khắc Ba Tạp Nhĩ phải làm sao?
Ngay lúc anh đang tiến thoái lưỡng nan, một cảnh tượng xảy ra trên máy bay đã nhắc nhở anh.
Trong hình ảnh mới nhất do Emma truyền về, Tắc Khắc từ khoang phổ thông trở lại khoang hạng nhất, dưới ánh mắt khó hiểu của Thôi Ân Hạo và các hành khách, hắn quay số kết nối với tháp điều khiển mặt đất.
Cục trưởng cảnh sát đã rời đi. Người đối thoại với hắn là người phụ trách sân bay Lai Tư Khắc.
"Nói với Kiệt Khắc Thông, tôi đã quyết định chấp nhận đề nghị của ngài Alexander Armstrong, đảm nhận chức phó chủ tịch thứ nhất của Luật Minh."
Khóe miệng Lai Tư Khắc hơi nhếch lên, vẻ mặt đầy giễu cợt.
Những người trên máy bay căn bản không biết môi trường dư luận bên ngoài, cái tên Tắc Khắc Ba Tạp Nhĩ sau sự kiện này sẽ trở thành từ đồng nghĩa với ác quỷ và kẻ giúp sức.
Phó chủ tịch thứ nhất của Luật Minh, nghe thì có vẻ cao sang, nhưng đối với những người như Kiệt Khắc Thông, Tả Đằng Lôi thì chẳng có chút sức ảnh hưởng nào. Tước gia Khắc Cáp Nạp Lỗ chỉ cần một ngón tay là có thể nghiền nát Luật Minh, chỉ là vì kiêng dè các thế lực cũ lợi dụng chuyện này để làm bài toán chính trị nên mới thả cho lũ chuột này chạy lung tung.
Giờ đây Tắc Khắc Ba Tạp Nhĩ muốn thông qua thân phận phó chủ tịch thứ nhất của Luật Minh để gây áp lực lên tòa thị chính, thật nực cười.
Mấy đứa trẻ ở khoang phổ thông kia là học viên mới của Học viện Quân sự Na Tháp Sa, được thân vương Mê Lạc Nhĩ đặc cách tuyển chọn. Nếu điều này vẫn chưa đủ, thì chút tình nghĩa giữa tôi và điện hạ nhiếp chính vương, không biết có được coi là một con bài mặc cả hay không."
Từ khoang phổ thông truyền đến tiếng kêu kinh ngạc. Trên gương mặt tuyệt vọng của các hành khách nảy sinh một tia hy vọng.
Học viện Quân sự Na Tháp Sa do thân vương Mê Lạc Nhĩ nắm quyền, là một tổ chức hải quân đào tạo nhân tài quân sự xuất sắc, sinh viên tốt nghiệp đa số vào làm việc tại Đệ nhất đoàn Kỵ binh tinh nhuệ nhất vương quốc, là trường danh tiếng về quân sự thực thụ, cái nôi của các tướng lĩnh.
Nếu lời của Tắc Khắc Ba Tạp Nhĩ là thật, mấy đứa trẻ ngây ngô và gầy gò ở cuối khoang máy bay kia, tương lai có khả năng trở thành những vị tướng thống lĩnh hạm đội.
Biết được tình hình như vậy, tòa thị chính tất nhiên phải kiêng dè áp lực từ Học viện Quân sự Na Tháp Sa, thậm chí là áp lực từ thân vương Mê Lạc Nhĩ. Phải biết mấy đứa trẻ này đều là học viên được điện hạ thân vương đặc cách tuyển chọn, nếu vì Kiệt Khắc Thông ứng phó không thỏa đáng mà chết oan, thì không khác gì vả vào mặt ông ta. Làm sao vị điện hạ thân vương nổi tiếng nóng tính kia có thể bỏ qua.
Hơn nữa, Tắc Khắc Ba Tạp Nhĩ còn nói hắn có chút tình nghĩa với Henrietta. Có thể leo lên quan hệ với điện hạ nhiếp chính vương, dù sao cũng là một nhân vật lớn rồi, giống như hắn nói, đã được coi là một con bài mặc cả quan trọng.
Người của tòa thị chính có thể không màng đến thường dân, nhưng không thể không màng đến thân phận và địa vị của Tắc Khắc.
Tổng đốc "Na Tái La", tước gia Khắc Cáp Nạp Lỗ địa vị tôn sùng, gặp Henrietta cũng phải cung kính gọi một tiếng "thúc tổ", ngay cả cha ông ta là Đồ Lạp Mông cũng phải gọi một tiếng "thúc phụ", thậm chí quốc vương bệ hạ cũng phải nhường nhịn ba phần.
Nhiều người chợt nhận ra, tại sao Alexander Armstrong lại đề nghị một người trẻ tuổi như Tắc Khắc Ba Tạp Nhĩ đảm nhận chức phó chủ tịch thứ nhất của Luật Minh.
Sức ảnh hưởng chính trị của Tắc Khắc Ba Tạp Nhĩ đã không còn như xưa nữa.
Thôi Ân Hạo ngơ ngác nhìn người đàn ông lớn hơn mình một hai tuổi trước mặt, trong mắt chứa đầy lệ cảm động. Bởi vì hắn biết, cách làm hiện tại của Tắc Khắc Ba Tạp Nhĩ hoàn toàn khác với lúc ban đầu, Tắc Khắc bây giờ đang dùng vai để ủng hộ hắn, chứ không phải dùng luật pháp như lúc đầu.
Vai là làm bằng máu thịt, có độ ấm. Luật pháp thì vô tình, rất lạnh lẽo.
Người đàn ông trước mặt này, việc đang làm bây giờ là để cứu tất cả thường dân trên máy bay, cũng là đòi lại công đạo cho hắn, không phải dùng thân phận luật sư, mà dùng thân phận một "kẻ giúp sức".
Thôi Ân Hạo không muốn dùng từ "kẻ giúp sức", mà muốn dùng danh xưng "ân nhân" hơn.
Những thường dân và nhân viên hàng không cũng vậy.
Chỉ có những người đối diện màn hình mới cho rằng những gì Tắc Khắc làm đã xác thực thân phận kẻ giúp sức của hắn.
Để giúp Thôi Ân Hạo giành được tôn nghiêm, để cứu tất cả mọi người trên chuyến bay, hắn đã từ bỏ cách làm trước đây, tình nguyện đứng về phía đối lập với chính phủ "Na Tái La".
Một số hành khách nhạy bén còn nghĩ nhiều hơn, hắn làm thế này rất dễ bị Kiệt Khắc Thông và những người khác vu khống là đồng bọn của Thôi Ân Hạo, đồng phạm cướp máy bay, thậm chí gây ra vài ảnh hưởng tiêu cực đến danh tiếng của điện hạ nhiếp chính vương.
Nhưng hắn cứ làm như vậy, làm mà không hề hối tiếc.
Hành khách trên máy bay không biết, ngài thị trưởng vốn dĩ định xây dựng Tắc Khắc Ba Tạp Nhĩ thành một kẻ ác, giờ đây hành động của hắn rất giống hội chứng Stockholm điển hình, đúng ý họ rồi.
Điều khó giải quyết là mối đe dọa của Tắc Khắc đã lôi cả Luật Minh vào. Tất nhiên, Luật Minh trong lòng những quan chức thực quyền này không có trọng lượng gì, mấu chốt là sau đó hắn còn lôi cả những nhân vật lớn như thân vương Mê Lạc Nhĩ và nhiếp chính vương ra.
Người phụ trách sân bay bắt đầu đổ mồ hôi, nếu những gì Tắc Khắc Ba Tạp Nhĩ nói đều là thật, chuyện này phải thận trọng hơn một chút.
Điều đáng ngại là truyền thông nhà nước đã đưa tin tiến độ đàm phán chậm chạp, đối phương rất không hợp tác. Và mô tả hành vi cướp máy bay là "tên cướp rất có khả năng khống chế tàu con thoi để thực hiện vụ tấn công khủng bố tự sát", quân đội sẽ tùy tình hình mà kích hoạt phương án khẩn cấp.
Nếu vì liên quan đến thể diện của thân vương Mê Lạc Nhĩ và nhiếp chính vương mà Kiệt Khắc Thông chấp nhận điều kiện của Thôi Ân Hạo, đối diện với ống kính truyền thông mà xin lỗi hắn, những người trên máy bay được cứu thành công, thì một khi cuộc đối thoại giữa Kiệt Thụy Hoa Thịnh Đốn, Thôi Ân Hạo, Tắc Khắc Ba Tạp Nhĩ bị lộ ra, chẳng phải chứng minh những tin tức của truyền thông nhà nước trước đó đều là dối trá sao? Là những lời giả dối dùng để ngu dân sao?
Không còn nghi ngờ gì nữa, Tả Đằng Lôi sẽ vì thế mà xuống đài. Kiệt Khắc Thông càng sẽ bị liên lụy, cục trưởng cảnh sát Kiệt Thụy e rằng cũng khó thoát khỏi tội làm việc không hiệu quả.
Sự việc đã phát triển đến mức này. Với tư cách là người phụ trách sân bay, ông ta không có khả năng quản, chỉ có thể đá quả bóng trách nhiệm cho ngài thị trưởng, hoặc người ở cấp cao hơn.
Thôi Ân Hạo mang bom lên máy bay ông ta có trách nhiệm, nhưng trách nhiệm của hai vị thị trưởng còn lớn hơn, dù sao thì trời sập xuống cũng có người cao chống. Trước khi đè chết người ở dưới thì phải đè chết họ trước.
Lai Tư Khắc chuẩn bị báo cáo tình hình mới nhất cho Kiệt Khắc Thông.
Đúng lúc này, Tắc Khắc Ba Tạp Nhĩ lại ném ra một quả bom hạng nặng.
"Ừm, còn một chuyện nữa... phiền chuyển lời với ngài thị trưởng, tôi là bạn tốt của Đường Phương, Đường tiên sinh, vị hôn phu của tân tước gia Khắc Nạp Nhĩ, tiểu thư Ngải Lâm Na."
Tắc Khắc biết tổng đốc "Na Tái La" Khắc Cáp Nạp Lỗ là con trai của Đồ Lạp Mông, không có quan hệ tốt với hạm trưởng Đường. Theo lẽ thường mà nói, điều này có khả năng làm trầm trọng thêm mâu thuẫn.
Nhưng tất cả mọi người đều biết thằng nhóc đó là một nhân vật điên cuồng không coi ai ra gì, vì cứu vài thuộc hạ mà có thể giết sạch quý tộc "Kiều Trị Á", dám bắn chết con chó giữ nhà Phất Lãng Cơ Mễ Nhĩ ngay trước cửa nhà quốc vương bệ hạ. Nghe nói tối qua lại còn đấm gãy sống mũi hầu tước Sắt Duy Tư ngay trước mặt bao nhiêu quý tộc tại bữa tiệc rượu do vương hậu điện hạ tổ chức.
Còn chuyện gì mà hắn không dám làm nữa chứ?
Nếu Khắc Cáp Nạp Lỗ không muốn tự tìm rắc rối cho mình, chuyện này phải đối xử thận trọng.
Thôi Ân Hạo muốn Kiệt Khắc Thông xin lỗi, bản thân không liên quan gì đến tước gia, dù hắn có không hợp với Đường Phương, cũng không có lý do gì phải mạo hiểm tính mạng để chọc vào tên điên đó.
Thôi Ân Hạo khi nghe thấy cái tên "Đường Phương" thì không có phản ứng gì, vì những ngày này đều dồn tâm trí vào việc lên kế hoạch cướp máy bay, không quan tâm lắm đến những chuyện xảy ra bên ngoài, chỉ là khi nghe thấy mấy chữ "tân tước gia Khắc Nạp Nhĩ" thì hơi sững sờ.
Nhưng nhân viên hàng không ở ranh giới giữa khoang phổ thông và khoang hạng nhất, cùng một số người quan tâm đến chính trị thì sắc mặt trở nên vô cùng đặc sắc.
Không ai ngờ rằng, vị luật sư này lại là bạn tốt của kẻ làm "Khắc Cáp Nặc Tư" một phen nghiêng ngả. Đừng nói đến việc mấy đứa trẻ kia liên quan đến thể diện của thân vương Mê Lạc Nhĩ và nhiếp chính vương, chỉ riêng thân phận bạn tốt của hạm trưởng Đường thôi, cũng đủ để những người ở tòa thị chính phải coi trọng.
Người khác có lẽ sẽ kiêng dè thân phận tước gia Khắc Cáp Nạp Lỗ, chỉ có người trẻ tuổi kia là ngoại lệ, chọc giận rồi, hắn thật sự dám giết đến tận cửa.
Tước gia Đặc Lý Ba Đệ nắm quyền ba hệ sao có giỏi không? Gia tộc Tân Cách gần như bị thằng nhóc đó diệt môn, Đặc Lý Ba Đệ đến rắm cũng không dám đánh.
Phất Lãng Cơ Mễ Nhĩ với tư cách là cục trưởng hải quan "Khắc Cáp Nặc Tư", quan hàm cao hơn Kiệt Khắc Thông nhiều, chẳng phải cũng chết dưới hỏa lực của "Tòa Thiên Sứ" sao?
Sắt Duy Tư là ai? Một hầu tước tôn quý, lại còn là người được sủng ái trước mặt quốc vương bệ hạ, tối qua vẫn bị hạm trưởng Đường đấm gãy sống mũi ngay trước mặt vương hậu điện hạ, mà chẳng ai dám nói gì.
Dù là vì bảo toàn tính mạng, hay cân nhắc việc không gây rắc rối cho tước gia Khắc Cáp Nạp Lỗ, Kiệt Khắc Thông chỉ có thể chấp nhận điều kiện của Thôi Ân Hạo.
Ông ta có thể không chịu trách nhiệm với cấp dưới, nhưng bắt buộc phải chịu trách nhiệm với bản thân và cấp trên.
Đối với hành khách trên máy bay K383, điều này có nghĩa là họ có hy vọng thoát khỏi nguy hiểm.
Lai Tư Khắc khi nghe thấy tên "Đường Phương", đầu óc ong lên một tiếng, trong lòng rối bời như mớ bòng bong. Có lẽ người khác không biết, nhưng quan chức như ông ta hiểu rất rõ, tối qua thằng nhóc đó bị tấn công ở "Tạp Bố Lôi Thác", nghe nói chỉ bị thương nhẹ, sáng nay điện hạ nhiếp chính vương giận dữ, toàn bộ chốn quan trường "Tạp Bố Lôi Thác" đều hoảng sợ, tiếng than khóc vang trời.
Phải biết "Tạp Bố Lôi Thác" là khu vực kiểm soát tuyệt đối của quốc vương bệ hạ, bị Henrietta làm như vậy mà vẫn im hơi lặng tiếng, đóng cửa làm rùa rụt cổ. Nếu Tắc Khắc Ba Tạp Nhĩ vì sự sai sót trong vận hành của chính phủ mà bị bọn cướp giết chết, có thể tưởng tượng "Na Tái La" sẽ đón nhận sự trả thù như thế nào.
"Tắc Khắc tiên sinh, xin chờ một chút, tôi sẽ báo cáo tình hình với thị trưởng ngay." Lai Tư Khắc lau mồ hôi chảy xuống bên thái dương nói, ngay cả cách xưng hô cũng trở nên cung kính hơn nhiều.
Tắc Khắc gật đầu, ngắt kết nối với tháp điều khiển.
Thôi Ân Hạo nhìn gương mặt hắn, biểu cảm rất phức tạp. Tuy không biết người tên "Đường Phương" kia có lai lịch gì, nhưng nhìn thái độ của nhân viên hàng không và người phụ trách sân bay, chắc chắn là một nhân vật ghê gớm.
Hắn bỗng nhiên rất muốn biết câu chuyện thuộc về Đường Phương.