Tiểu thuyết khoa học viễn tưởng
Mang theo StarCraft bên mình
Thêm vào dấu trang
Cỡ chữ -
Cỡ chữ +
Sau đó... cô bỗng nhớ ra, không phải anh không muốn nói cho cô, mà là cô cùng Ba Phỉ Nhĩ giống như cặp Hắc Bạch Vô Thường đòi mạng, chặn cửa phòng hạm trưởng suốt nửa đêm. Hạm trưởng Đường cứ mãi trốn tránh không chịu tiếp nhận giáo dục quý tộc, đương nhiên không có thời gian để nói với cô những chuyện này.
Thảo nào khi "Tọa Thiên Sứ" sắp đến gần "Khắc Cáp Nặc Tư", lúc cô nói ra những kế hoạch đó, hạm trưởng Đường chỉ dùng một câu "Tùy cô quyết định" để qua loa cho xong.
Cô thấy đau răng, thật sự rất đau răng! Tên nhóc này sao lại chẳng làm việc theo lẽ thường chút nào, nhưng không thể phủ nhận, anh làm rất xuất sắc, rất đẹp mắt, giống như một kẻ tiểu nhân thực thụ dùng thủ đoạn uy hiếp để ép buộc Tán Ca Uy Nhĩ thực hiện giao dịch. Dùng phương thức ấm áp để tâm tình với Hanh Lợi Ai Tháp, biến âm mưu thành dương mưu, biến sự nghi kỵ lẫn nhau thành thấu hiểu và bao dung.
Cô luôn cho rằng cuộc chơi giữa các chính trị gia đều lấy lợi ích làm xuất phát điểm, tràn ngập âm mưu và tính toán.
Nhưng... Đường Phương và Hanh Lợi Ai Tháp đã phá vỡ quy tắc đó.
Hanh Lợi Ai Tháp thực sự rất thông minh, từ quá trình Đường Phương giao thủ với đám chính trị gia của Tinh Minh; từ việc anh sắp xếp Mai Tiệp Liệt Phu và Vương Kiến Chí, vọng tưởng nhúng tay vào công việc của "Thần Tinh Chú Tạo", kết quả là "trộm gà không thành còn mất nắm thóc"; cho đến việc Tán Ca Uy Nhĩ lợi dụng điểm yếu tính cách của Đường Phương để đạt được mục đích chính trị, nhưng cuối cùng lại thất bại; ông đã ngộ ra... ông đã tìm thấy "cách mở khóa" chính xác.
Chân thành!
Đúng vậy, chân thành.
Sự chân thành của chính trị gia là thứ giả tạo nhất trên thế giới này, thật nực cười.
Nhưng cảnh tượng trước mắt cho thấy, Đường Phương thực sự đã cảm hóa ông, khiến vị chính trị gia lăn lộn nhiều năm trên quan trường này trở nên chân thực và chân thành, giống như một ông lão bình thường đang đối diện với bạn thân.
Cô tin chắc Hanh Lợi Ai Tháp không hề mất đi sự xảo trá của một chính trị gia, ví dụ như ánh mắt vừa nãy nhìn về phía cô, nhưng khi đối diện với Đường Phương, ông đã thay đổi, không còn là ông của ngày trước nữa.
Cô lại nhìn sang Ngải Lâm Na bên cạnh, thấy cô bé đang chăm chú lắng nghe cuộc đối thoại của hai người, rất cố gắng để nghe cho hiểu... đôi mày hơi nhíu lại kia cho thấy điều này rất khó khăn.
Đường Phương uống cạn tách trà, đứng dậy nói: "Những gì cần nói đều đã nói cả rồi. Chúng ta nên quay về thôi."
Hanh Lợi Ai Tháp nói: "Mai Lạc Nhĩ sẽ đưa cậu đến 'Atlantis', còn những người khác, có thể đến 'Na Tháp Sa' cư trú, phong cảnh ở đó rất đẹp. Cậu chắc sẽ thích."
Nhớ lại lời của Sắt Duy Tư trước đó, Tán Ca Uy Nhĩ ngày mai mới gặp anh và Ngải Lâm Na, chi bằng đến "Na Tháp Sa" một chuyến, giải sầu, giảm bớt mệt mỏi sau chuyến đi.
"Được thôi." Anh chẳng hề khách sáo: "Đừng quên. Còn cả đám 'Trúc Diệp Thanh' đó nữa."
"'Trúc Diệp Thanh'?" Hanh Lợi Ai Tháp ngẩn người, hồi lâu mới hoàn hồn, quay đầu nhìn ấm trà trên khúc gỗ tròn, gương mặt nhăn nheo nở một nụ cười: "Cậu đúng là đồ quỷ, cầm hai chai rượu với một túi bột ngô đổi lấy Linh Tố và công nghệ chế tạo hàng không mẫu hạm cấp Thánh Linh của ta chưa đủ, lúc đi rồi còn không quên vơ vét chút đồ ăn vặt."
Ông lão tuy không nghiên cứu trà đạo, nhưng khi cấp dưới dâng trà, từng đặc biệt nói rằng đây là trà "Trúc Diệp Thanh" cấp Luận Đạo. Nghĩ cũng biết giá trị không rẻ, là trân phẩm khó tìm trên thị trường.
"Đồ ăn vặt?" Đường Phương nhìn ông, cười ha hả: "Ông có biết chúng đắt thế nào không? Gấp 100 lần đơn giá Linh Tố."
Gấp 100 lần giá Linh Tố?
Ba Phỉ Nhĩ bấm đốt ngón tay tính toán, 100 tinh tệ một lạng!
"Đây là loại trà mới được lai tạo từ cỏ Ha Lạp Na của tinh cầu 'A Lực Lan' và 'Trúc Diệp Thanh', độ khó trồng cực cao, yêu cầu khắt khe về môi trường, phải ở nơi sâu nhất của Đại Thanh Sơn, nơi nhiều mây mù và mưa gió mới có thể sinh trưởng."
"Mây tưới sương nuôi mới ra trà ngon." Anh lắc đầu nói: "Loại trà này, lại còn là hàng cấp Luận Đạo..."
Anh chỉ vào những bộ ấm trà, khay trà có tạo hình tinh xảo: "Để người ngoại đạo như ông pha, thật đúng là phí phạm của trời."
Hanh Lợi Ai Tháp không nói gì, ông chọn cách im lặng... nhẫn nhịn. Cố gắng nhẫn nhịn.
Một ông lão bảy mươi tuổi, bị một thằng nhóc hôi sữa chỉ trích là phí phạm của trời, quả thực là một chuyện rất mất mặt, nhưng không thể phủ nhận cậu ta nói rất đúng. Về khoản trà đạo, ông đúng là kẻ ngoại đạo chính gốc.
Ngải Lâm Na nói: "Anh biết nhiều thật đấy."
"Đây là bảo vật tổ tiên truyền lại." Đường Phương liếc cô một cái, cáo từ Hanh Lợi Ai Tháp: "Ông già, rảnh thì dạy ông pha trà nhé..."
Ừm, anh cáo từ như vậy đó, giống như cách Chí Tôn Bảo chạy trốn vậy.
Cho đến khi nhóm hạm trưởng Đường biến mất ngoài cửa, Hanh Lợi Ai Tháp mới hoàn hồn, cười khổ lắc đầu, lầm bầm: "Thằng nhóc này... đúng là một kẻ kỳ lạ."
Ông xoay người, chống cây gậy, đi đến trước cửa sổ quan cảnh khổng lồ, nhìn ra những hố thiên thạch nông sâu khác nhau trên bề mặt "Đạt La Nội Tư", cùng với hoang dã màu đỏ nâu trải dài vô tận, thở dài nói: "Thật hy vọng có thể trẻ lại một lần nữa, tiêu sái như cậu ta, chỉ là..."
Ông lắc đầu, thở dài một tiếng thật dài.
---❊ ❖ ❊---
Nụ cười của Mai Lạc Nhĩ thực sự không đẹp, nói chính xác hơn là khiến người ta giật mình sợ hãi.
Vì vết sẹo trên mặt ông ta quá dài, những nếp nhăn nhăn nheo kia căn bản không che đậy nổi, trông vô cùng đáng sợ.
Ngải Lâm Na cố tình đi tụt lại phía sau, Vivi bảo ông ta che mặt lại, nói làm tiểu thư nhà chúng tôi sợ rồi.
Mai Lạc Nhĩ bĩu môi khinh bỉ, dùng câu "Đám nhóc con, biết cái gì" để chê bai sự nhát gan của Vivi và Ngải Lâm Na.
Ông ta luôn coi đó là huân chương quân công, chứ không phải thứ làm mất thẩm mỹ.
Người phụ nữ ông ta sủng ái nhất rất thích vết sẹo đó, không thấy nó xấu xí, mỗi khi ân ái xong, luôn dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve, sau đó đặt một nụ hôn lên đó, dùng giọng điệu vô cùng tình cảm nói: "Cưng à, nó rất mê người."
Khải Lỵ Ni Á vì vết sẹo đó mà liên tưởng đến Ha Lâm Đốn, khẽ thở dài, nhớ rằng trên người ông cũng có rất nhiều vết sẹo.
"Nhóc Đường, cậu làm một việc tốt thật đấy, thật tiếc là cậu không nhìn thấy khuôn mặt của Đồ Lạp Mông, giống như mông khỉ luộc chín, vừa đỏ vừa nóng, đó thực sự là phong cảnh đẹp nhất trên thế giới này."
Đường Phương là lần đầu gặp ông ta, không ngờ vị thân vương điện hạ uy chấn võ lâm này lại là người dễ gần, còn rất không có phong độ mà gây khó dễ cho cháu trai mình, lấy việc làm đối phương mất mặt làm niềm vui, làm nghĩa vụ của mình.
"Rất tiếc, tôi không được chứng kiến."
"Vậy cậu có muốn xem lại lần nữa không?"
"Hửm?" Đường Phương ngơ ngác.
"Tôi nghe nói cậu có một chiến hạm tàng hình."
Đường Phương gật đầu.
"Có dám cùng tôi đi san bằng kỳ hạm 'Tinh Thái' của tên đó không? Dù sao cũng không có bằng chứng, hắn dù biết là cậu làm thì đã sao, lúc đó cậu nhất định sẽ có cơ hội thưởng thức khuôn mặt đặc sắc của hắn."
"..."
Đường Phương bỗng thấy thương cảm cho Hanh Lợi Ai Tháp, mái tóc bạc của ông lão kia, có bao nhiêu sợi là vì tên trước mắt này mà bạc đi? Mai Lạc Nhĩ... quả thực là một kẻ sợ thiên hạ không loạn.
Nhưng suy nghĩ kỹ lại, những kẻ giỏi cầm quân đánh trận, có mấy người không như vậy, nhất là dưới chế độ chuyên chế. Dù là đế quốc Mông Á, đế quốc Tô Lỗ, hay vương quốc liên hiệp Đồ Lan Khắc Tư, các võ tướng đều cấp tiến hơn nhiều so với quân nhân của Tinh Minh, liên bang Tra Nhĩ Tư và các nước khác.
Giống như trong ký ức của Đường Nham, các tướng lĩnh quân đội Mông Á chế giễu người Tinh Minh đều là những kẻ túi rượu túi cơm bị cuộc sống ưu việt làm mục nát ý chí. Đế quốc thiết kỵ đi qua, mọi thứ gà đất chó sành đều sẽ tan thành mây khói.
Nhưng... sự thật có phải vậy không?
Trong lúc nói chuyện, vài người đã đến cảng "Kính Quang", Đường Phương bảo Khải Lỵ Ni Á và những người khác quay về "Tọa Thiên Sứ", chờ Hanh Lợi Ai Tháp phái người đến đón họ đến "Na Tháp Sa" nghỉ ngơi. Anh thì một mình ngồi lên phi thuyền cấp Trà Chuẩn của Mai Lạc Nhĩ, bay về phía trạm không gian "Atlantis".
Trạm không gian "Atlantis" là trạm không gian lớn nhất trong toàn bộ chuỗi công nghiệp sản xuất, lắp ráp phương tiện bay hàng không của "Khắc Cáp Nặc Tư", lớn gấp đôi xưởng đóng tàu "Sigma" mà Đường Phương từng thấy ở hệ sao Mỹ Gia Nhĩ của đế quốc Mông Á, chiều dài khoảng 120 km, biên chế 8 bến tàu cấp siêu lớn, 32 bến tàu chính, và 158 bến tàu thứ cấp, có thể sửa chữa, lắp ráp hàng không mẫu hạm cấp Thánh Linh, hàng không mẫu hạm cấp Thánh Linh cải tiến, hàng không mẫu hạm cấp Thánh Linh II và các chiến hạm cấp thấp hơn, là đơn vị hậu cần quan trọng nhất của thế lực cũ, mỗi năm có hàng ngàn chiến hạm, tàu vũ trang các loại ra đời từ đây. Hoặc gia nhập hải quân vương quốc liên hiệp Đồ Lan Khắc Tư, hoặc được bán làm hàng hóa quân sự cho các lãnh chúa địa phương và thương nhân nước ngoài.
Theo tiết lộ của Mai Lạc Nhĩ, ở đây ngoài những dây chuyền lắp ráp chiến hạm trên bề mặt, còn có vài cảng niêm phong đặc biệt, dùng để nghiên cứu chế tạo chiến hạm kiểu mới, cũng như kiểm tra, đánh giá hiệu năng, ví dụ như tàu đột kích hạng nặng cấp Ác Ma Liệp Thủ, tàu đánh chặn chiến đấu cấp Thập Tự Quân.
Phi thuyền cấp Trà Chuẩn có thân hình cực nhỏ, tối đa chỉ chứa được 5 hành khách, thậm chí không dài bằng một ăng-ten liên lạc trên bề mặt trạm không gian "Atlantis". Nó giống như một con cá nhỏ bên cạnh cá voi khổng lồ. Lướt qua trong cái bóng khổng lồ đó, lao vào cấu trúc kiến trúc giống như bó hoa nở một nửa của trạm không gian.
Những cấu trúc giống như cánh hoa dài hẹp đó thực ra là từng bến tàu khổng lồ, chiến hạm với kiểu dáng, kích thước khác nhau, tiến độ kỹ thuật khác nhau đang neo đậu bên trong, cần cẩu khổng lồ, cánh tay hàn và các thiết bị cơ khí khác đang vận hành trật tự để thực hiện công việc lắp ráp, lắp ráp các linh kiện tàu chiến do xe kỹ thuật hai bên vận chuyển vào vị trí thích hợp.
Ánh đèn pha khổng lồ từ trên dưới trái phải chiếu vào cửa sổ phi thuyền, phản chiếu trong đôi mắt không lớn nhưng rất sáng của Đường Phương.
Đây không phải lần đầu tiên anh đến gần xưởng đóng tàu, tuy nhiên, mỗi khi nhìn thấy những dây chuyền sản xuất mô-đun hóa có mức độ tự động hóa rất cao này, vẫn sẽ cảm thấy chấn động và mới lạ.
Nhớ đến xưởng đóng tàu của người Ypsilon ở "Vùng Đất Thất Lạc", không biết bên trong lại là cảnh tượng thế nào.
Xung quanh trạm không gian "Atlantis" và các kênh dẫn vào cảng có rất nhiều tàu hộ vệ và tàu tuần tra nhanh bay chậm dọc theo tuyến đường đã định, thực hiện kiểm tra và kiểm soát chặt chẽ các tàu thuyền qua lại.
Những người đó dường như đã biết lai lịch của phi thuyền cấp Trà Chuẩn từ sớm, rất dứt khoát để hai người đi vào nền tảng neo đậu sâu nhất của trạm không gian, thu vào một nhà chứa máy bay.
Khi Đường Phương và Mai Lạc Nhĩ từ cabin xuống, một chiếc xe từ trường bay vào nhà chứa, vài nhân viên từ trên xe xuống, hành lễ với hai người.
Mai Lạc Nhĩ giới thiệu đơn giản, mấy người này đều là nhân viên quản lý cấp cao của trạm không gian, trong đó người đàn ông châu Á nổi bật nhất tên là Tôn Lập Hải, là một quản lý của bộ phận kỹ thuật, chịu trách nhiệm dẫn anh đi nhận toàn bộ dữ liệu công nghệ của hàng không mẫu hạm cấp Thánh Linh.
Không có cuộc trò chuyện dư thừa, Đường Phương và Tôn Lập Hải ngồi lên xe từ trường, chạy về phía khu vực cốt lõi của "Atlantis". Mai Lạc Nhĩ không đi theo, quay lại phi thuyền, bay đến các bến tàu để thị sát công việc lắp ráp chiến hạm.
Khoảng 20 phút sau, xe từ trường đến khu vực cốt lõi nơi hệ thống quản lý dữ liệu trung tâm tọa lạc, Tôn Lập Hải giới thiệu ngắn gọn vài câu, dẫn anh vào một tòa nhà có biện pháp an ninh vô cùng nghiêm ngặt.
Sau khi trải qua quy trình xác minh danh tính phức tạp, hai người tiến vào tầng nơi khu lưu trữ hồ sơ tọa lạc.
Các thiết bị đầu cuối máy tính được sắp xếp theo mảng kết nối với máy tính lượng tử lớn của giếng trời trung tâm thông qua dải truyền dữ liệu trên tường kính kim loại, lưới quang và thiết bị chiếu sáng dày đặc chiếu sáng cả tầng nhà như ban ngày.
Dọc theo hành lang màu bạc trắng đi tới, Tôn Lập Hải dẫn anh vào một căn phòng sâu nhất, đánh thức tiến trình vận hành đang ngủ, nhập mã ủy quyền và thông tin danh tính cá nhân, trên màn hình trung tâm nhanh chóng làm mới ra từng mô hình tàu chiến.
"Đều ở đây cả rồi." Tôn Lập Hải nói: "Ông Đường, xin cứ tự nhiên."
Ông đặt một thẻ lưu trữ dữ liệu có chức năng mã hóa đa lớp lên bảng điều khiển, xoay người rời khỏi phòng.
Đường Phương nhìn mô hình tàu chiến thay đổi liên tục trên màn hình ngẩn người một lúc, thầm nghĩ Hanh Lợi Ai Tháp thật hào phóng, mình chỉ nói muốn công nghệ chế tạo hàng không mẫu hạm cấp Thánh Linh, không ngờ ông lại mở cả dữ liệu công nghệ hàng không mẫu hạm cấp Thánh Linh II cho mình sao chép.
"Ông già này... làm người ta thấy ngại quá đi."
Miệng nói thấy ngại, nhưng hành động thì không thấy ngại chút nào, rất nhanh nhẹn cắm dây dẫn vào giao diện dữ liệu, ra lệnh cho Emma sao chép dữ liệu công nghệ hàng không mẫu hạm.
Hình ảnh trên màn hình bắt đầu thay đổi nhanh chóng, trên dải truyền dữ liệu trên tường kính kim loại ánh sáng chảy như thủy triều, vô số thông tin đổ vào trung tâm chỉ huy quỹ đạo tinh cầu căn cứ nhân tộc.
Dữ liệu công nghệ của hàng không mẫu hạm quá khổng lồ, chỉ riêng việc sao chép thôi đã cần một khoảng thời gian không ngắn.
Đường Phương kéo một chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, nghĩ xem dữ liệu công nghệ cấp hàng không mẫu hạm liệu có giải khóa chiến hạm tuần tra và quả cầu công nghệ của nhân loại không, dù sao đây đều là những thứ đồ sộ.
Đang nghĩ ngợi, ý thức bị kéo mạnh vào không gian hệ thống, căn cứ 4 tộc tối sầm lại, vài nhịp thở sau, một dòng ký tự lướt qua.
"power,on"
"system,restart,ok!"
"init..."
"prepare,dates..."
"update...15%...30%...56%...89%..."
"release"
"run,no!"
"..."
Đường Phương sững sờ, không phải kinh ngạc vì có yếu tố mới được giải khóa, vì lúc trước ở trạm không gian Sigma tại hệ sao Mỹ Gia Nhĩ nhận được công nghệ chế tạo chiến hạm chiến đấu thông thường của đế quốc Mông Á đã giải khóa máy bay chiến đấu Yêu Nữ và Quạ Sắt, "Atlantis" có cấp bậc cao hơn "Sigma", nay cái hiện ra trước mắt lại là công nghệ chế tạo cấp hàng không mẫu hạm, lẽ ra nên giải khóa các yếu tố liên quan mới đúng.
Vấn đề là, nếu thứ giải khóa là lõi hợp hạch, thì không nên là tình huống này.
Xuất hiện câu nhắc nhở như vậy, thường có nghĩa là thứ được giải khóa chính là đơn vị chiến dịch.
Lời nhắc nhở ấm áp: Nhấn phím Enter để quay lại mục lục, nhấn phím ← để quay lại trang trước, nhấn phím → để sang trang sau, thêm vào dấu trang để tiện đọc tiếp lần sau.
Tất cả chương và nội dung hình ảnh của tiểu thuyết "Mang theo StarCraft bên mình" đều do cư dân mạng cập nhật và tải lên, hoan nghênh các bạn đọc ủng hộ Bạo Binh Đối A và sưu tầm "Mang theo StarCraft bên mình".