Máy dò truyền về dữ liệu quét lần thứ hai, Emma báo cho anh một tình huống đáng lưu tâm—thứ chất lỏng màu bạc bên dưới lớp vỏ giáp động lực cấp Thánh George là một loại kim loại lỏng có trí nhớ hữu hạn, có khả năng phát hiện hư hại trên vỏ giáp, từ đó khởi động cơ chế bù đắp, đông cứng và hóa cứng để sửa chữa những vị trí bị phá hủy.
Nói cách khác, giáp động lực cấp Thánh George sở hữu khả năng tái tạo cực mạnh và độ dẻo cao.
Đường Phương lộ vẻ kinh hãi, vừa rồi anh còn dùng giáp động lực cấp Thánh George so sánh với giáp động lực cấp Đại Địa Kim Cương, giờ xem ra đẳng cấp công nghệ của cái trước bỏ xa cái sau cả mười con phố.
Trong 200 năm qua, sự phát triển của nhân loại trong lĩnh vực robot nano có thể gọi là tiến bộ vượt bậc, đóng vai trò vô cùng quan trọng trong các khía cạnh như chế tạo thiết bị chính xác, công nghệ sinh học, kỹ thuật y tế, nhưng vẫn còn cách rất xa trình độ xây dựng kim loại lỏng có chức năng ghi nhớ.
Rõ ràng, công nghệ cốt lõi của giáp động lực cấp Thánh George đến từ Thượng Đế Vũ Trang, biết đâu chúng vốn là thiết bị chiến đấu đơn binh do chính Thượng Đế Vũ Trang tự nghiên cứu phát triển.
Bạch Hạo có "Trái Tim Hắc Ám", Athena có chiến giáp mạnh mẽ hơn... Nếu nói Thượng Đế Vũ Trang sao chép một vài công nghệ quan trọng từ di tích văn minh thất lạc này, giống như "Hệ thống Lò Lửa", thì cũng hợp tình hợp lý.
Tất nhiên, công nghệ sao chép dù sao cũng chỉ là sao chép, giáp động lực cấp Thánh George kém xa "Trái Tim Hắc Ám" vạn dặm.
Anh chợt nhớ tới bộ phim "Kẻ Hủy Diệt" từng xem trước khi xuyên không, robot mẫu T-1000 bên trong chính là một loại robot kim loại lỏng có trí thông minh rất cao, so sánh ra thì chất lỏng màu bạc của giáp động lực cấp Thánh George kém linh hoạt hơn nhiều.
Những nội dung này đều là suy nghĩ lóe lên trong đầu anh, khi Đường Lâm tăng tốc lao về phía hai tên Hắc Võ Sĩ còn lại, anh đang điều chỉnh góc bắn, thông qua việc điều động electron siêu quang tốc, dưới sự chỉ dẫn của máy dò để tung ra đòn chí mạng vào mục tiêu.
Một biến cố bất ngờ làm gián đoạn nhịp độ tấn công của anh.
Người ở góc Tây Nam nghi là J tiên sinh kia, giống như tên Hắc Võ Sĩ rơi xuống đài tầng hai, nhanh chóng giơ cánh tay phải lên, vài vết nứt uốn lượn bò trên bề mặt.
Nhưng hắn không sử dụng súng ống ẩn giấu bên trong giáp tay để bắn, theo một tiếng "rắc" giòn giã, toàn bộ giáp tay tan rã thành vô số mảnh, rơi nặng nề xuống mặt đất.
Đồng thời, cánh tay được bọc bởi giáp tay lộ ra diện mạo thật sự.
Đó rất giống cánh tay người, nhưng không phải cánh tay người, bề mặt bao phủ một loại vảy màu xanh lam nhạt. Xếp chồng lớp lớp, dày đặc, trông như vảy cá. Tất nhiên, đó không phải bệnh vảy cá, cũng không phải bệnh ngoài da nào khác.
Dưới lớp vảy phẳng lì, trơn láng có một loại đường vân màu xanh đậm giống như kinh mạch, lan từ phần vai được giáp vai che phủ kéo dài đến tận lòng bàn tay, và tỏa ra một loại ánh huỳnh quang màu xanh lam sáng rực.
Một luồng điện cao áp cực mạnh phun trào từ lòng bàn tay, kéo theo một tia sét trong không trung, tiếng sấm do dòng điện cao áp xuyên thủng không khí tạo ra còn vang dội hơn cả bom nổ.
Đường Phương vốn đang treo ngược trên quỹ đạo hạt Hắc Ám rơi xuống từ trên không, tia sét đó hình thành xung kích lên từ trường điện từ, phá hủy hệ thống di chuyển điện từ mà anh xây dựng thông qua việc kích thích năng lượng điện.
Vô số vật chất màu đen rơi xuống đài tầng một cùng với anh.
Tia sét đó không chỉ ngăn cản anh tiến lên, mà còn đánh nát quỹ đạo do Bạch Hạo ngưng kết bằng hạt Hắc Ám.
Đáng tiếc điều này không đủ để làm Đường Phương bị thương, cũng không thể gây ra tổn thương chí mạng cho "Trái Tim Hắc Ám". Anh từ tư thế quỳ một chân chậm rãi đứng dậy, biểu cảm trên mặt rất kỳ quái. Những hạt Hắc Ám tán loạn trên mặt đất như cát bị gió cuốn, dâng lên từng đợt sóng như dải lụa, lại quay về lồng ngực Bạch Hạo.
"Trái Tim Hắc Ám..." Giọng nói khô khốc truyền ra từ dưới mặt nạ bạc trắng, mang lại cảm giác rất khó chịu.
Đường Phương không khó chịu, biểu cảm vẫn rất kỳ quái, nhìn chằm chằm vào cánh tay màu xanh phủ đầy vảy cá đối diện.
Nếu anh đoán không lầm, đó không phải vảy cá, là vảy "Rồng"... tổ chức sinh học đặc biệt thuộc về người Epsilon.
Nó có thể kích phát điện cao áp, quan trọng hơn là ký hiệu Epsilon trên trán anh trở nên nóng rực... Hèn gì lần đầu tiên nhìn thấy đối phương, lại có cảm giác rất kỳ quái.
"J tiên sinh?"
Một tiếng "rắc", mũ giáp của giáp động lực Thánh George nứt ra từ trung tâm. Giống như số phận của giáp tay, nó rơi xuống đất, phát ra hai tiếng va chạm trầm đục.
Con mắt trái đỏ như máu, con mắt phải đen như mực. Không nhìn thấy bất kỳ lòng trắng nào.
"Đường Phương!" Hắn dùng tên của Đường Phương để đáp lại.
Tuy không thừa nhận, nhưng thật ra cũng không cần thừa nhận. Hắn chính là J tiên sinh, J tiên sinh độc nhất vô nhị trên thế giới này, cố vấn kỹ thuật của Tán Ca Uy Nhĩ, cũng là người lãnh đạo chi nhánh Vương quốc Liên hiệp Turanks của Thượng Đế Vũ Trang.
Vì mắt hắn một đỏ một đen, không có lòng trắng. Đương nhiên cũng không bàn đến chuyện có con ngươi, nên không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào.
"Chậc chậc, năng lực của người Epsilon..."
"Quả nhiên ngươi biết." J tiên sinh nhìn vào mắt anh, nói: "So với Freya thì thế nào?"
Đường Phương hỏi ngược lại: "Ngươi có thể thắng được Athena không?"
J tiên sinh lắc đầu: "Ta không phải đối thủ của cô ta."
"Vậy mà ngươi còn hỏi câu hỏi ngu ngốc như vậy? Đầu bị lừa đá à?"
"Ta rất tò mò, bản lĩnh của ngươi có lợi hại như cái miệng không."
Bàn về khả năng chiến đấu, Đường Phương không bằng Freya, cũng không bằng Bạch Hạo, Đường Lâm, thậm chí còn không bằng cả Roy. Đây là một đạo lý rõ ràng, nếu không anh cũng chẳng cần mang họ bên người.
J tiên sinh đúng là yếu hơn Athena, còn yếu hơn cả Freya được trang bị tận răng, nhưng đối đầu với hạm trưởng Đường, hắn có vạn phần chắc chắn sẽ đánh cho thằng nhóc đáng ghét đó răng rơi đầy đất.
Hôm nay vốn không nên xảy ra cuộc hỗn chiến châm ngòi nội chiến tại Vương quốc Liên hiệp Turanks này, đã Đường Phương đưa ra lựa chọn như vậy, thì phải trả giá cho nó.
Rắc rắc rắc rắc...
Trong tiếng kêu giòn giã, giáp động lực cấp Thánh George phân tách thành vô số linh kiện, rơi khỏi người J tiên sinh.
Sở hữu chiến giáp mạnh mẽ, hắn lại vứt bỏ không dùng, muốn dựa vào năng lực cơ thể để quyết chiến sống mái với Đường Phương. Còn tên Hắc Kỵ Sĩ lăn xuống đài cao kia cũng đã bò lên, đứng ở góc đài tầng một, làm ra vẻ đứng xem trận đấu.
"Tinh thần kỵ sĩ? Ta thích." Đường Phương bước chân phải lên một bước nhỏ, mũi chân hơi ngang, ngoắc ngón trỏ với J tiên sinh, mỉm cười nói: "Đến đây, Đỏ cộng Đen."
J tiên sinh nghĩ ngợi nửa ngày mới hiểu "Đỏ cộng Đen" mà anh nói là gì, làn da mang lại cảm giác âm nhu co giật mạnh mấy cái, mắt trái càng đỏ, mắt phải càng đen.
Ba anh em Kê Ha Nặc Tư treo cao trên bầu trời, những ánh sáng đó chiếu gần như khắp mọi ngóc ngách của trung đình, nhưng không thể xua tan sự tà ác trong mắt phải hắn, khó lòng làm tan chảy sự băng giá trong mắt trái hắn.
Những âm thanh hỗn tạp dần dần xa đi. Các khách mời đã rời xa chiến trường, trong hành lang và hồ hoa, nơi bóng cây che khuất, vẫn có thể thấy mơ hồ những bóng lưng đang hoảng loạn bỏ chạy, những hình chiếu của các lãnh chúa phương Đông không thể đến hiện trường cũng biến mất. Chắc là đã bị trung tâm truyền thông lượng tử cắt đứt đường truyền dữ liệu.
Toàn bộ trung đình bừa bãi, khu vực chỗ ngồi đâu đâu cũng là ghế đổ, giày dép vương vãi, nhiều nhất là giày cao gót. Cách đó không xa, bàn ăn đổ xuống đất. Các loại bánh ngọt nhỏ chất đống như rác rưởi, xa hơn nữa là những ly rượu còn nguyên hoặc đã vỡ, rượu vang còn sót lại tràn ra từ mép ly tạo nên những vệt rượu mê người.
Những vệ binh phụ trách công tác an ninh vốn đã mang theo vũ khí từ vòng ngoài chạy đến, khi người nhân bản dòng S và Hắc Võ Sĩ mặc giáp động lực cấp Thánh George lao ra khỏi mặt nước, họ lại dừng bước, rút về vòng ngoài chiến trường, chỉ có một số ít Hắc Võ Sĩ di chuyển về phía cầu đá phía Bắc quảng trường, ngoài ra, tay súng bắn tỉa của tiểu đội đặc nhiệm thuộc lực lượng vệ binh đang tiến về phía tường thành hoặc tháp canh cao lớn.
6 người nhân bản dòng S và 6 tên Hắc Võ Sĩ mặc giáp động lực cấp Thánh George đã giao chiến với Bạch Hạo, trường đẩy tạo ra bởi bộ giáp xây dựng từ hạt Hắc Ám ngăn cản những viên đạn kim loại bên ngoài, nhưng không thể ngăn chặn những quả tên lửa sinh thể bắn ra từ người nhân bản dòng S.
Khác với những người nhân bản có đuôi bọ cạp ở khu Bắc quảng trường, người nhân bản ở khu Nam có đôi chân biến đổi thành một loại cấu trúc giống chân sau của động vật họ mèo, sở hữu sức bật, tốc độ mạnh hơn, và bộ móng vuốt sắc bén, khớp tay trái mọc ra những chiếc gai xương dài, toàn bộ cánh tay phải phồng lên thành một cột thịt, trên đó mọc ra nhiều túi thịt hình măng—tên lửa sinh thể có thể điều khiển từ xa bằng sóng điện.
Ngoài ra, hàm dưới của chúng xé sang hai bên, trong cái miệng đỏ như máu có thể bắn ra một chiếc lưỡi dài dường như có thể phân nhánh, chất nhầy bám trên đó có tính ăn mòn cực mạnh, rơi xuống mặt đất xuất hiện từng mảng loang lổ lớn.
Bạch Hạo không biết họ là người nhân bản dòng S có 5 bộ phận dị hóa, hay người nhân bản dòng S có 4 bộ phận dị hóa, dù sao cũng rất khó chơi. Khi tránh tên lửa sinh thể, anh từng bị chiếc lưỡi dài của một người nhân bản sượt qua vai, những chất nhầy có tính ăn mòn cực mạnh đó khiến hạt Hắc Ám xuất hiện sự mất cân bằng nhẹ. Chỉ có thể dốc toàn bộ tinh thần đối phó với lũ sói này, căn bản không rút được tay ra để hỗ trợ Đường Phương.
Phía bên kia, khi Đường Phương rơi xuống đài tầng một, Đường Lâm xuất hiện ở đài tầng hai, mũi chân điểm trên bức tượng sư tử vàng chỉ còn lại cái bệ, trực tiếp lao về phía Tán Ca Uy Nhĩ đang vung kiếm chém xuống.
Hai tên Hắc Võ Sĩ chắn phía sau Tán Ca Uy Nhĩ, duy trì tư thế chống đỡ những mảnh đá văng. Eileen ở vị trí thấp hơn một chút, khẽ ngẩng đầu nhìn khuôn mặt Tán Ca Uy Nhĩ.
Bóng của Vương Giả Chi Kiếm ngày càng rõ nét trong đáy mắt cô, khi lưỡi kiếm hạ xuống phản chiếu ánh nắng chói chang, rất chói mắt, nhưng không đẹp.
Trong mắt cô có chút sợ hãi, nhưng không phải khiếp sợ. Có chút rối loạn, nhưng không phải hoảng hốt.
Cô mím môi, khẽ nhíu mày, đường nét của mũi càng thêm thanh tú trong sự đan xen của ánh sáng và bóng tối. Gió làm rối những sợi tóc màu cà phê, đón lấy ánh kiếm và ánh lửa mà nhảy múa tung bay.
Cô rất bướng bỉnh, chưa từng lùi lại một bước.
Cô rất chân thành, nên có thể không sợ hãi.
Cô rất trong sạch, trong sạch hơn cả ánh kiếm.
Rất nhiều khi, dũng khí có thể chiến thắng sự nhút nhát, thật ra sự tin tưởng cũng có thể, cô có lý do để không lùi bước, cũng có chỗ dựa để không lùi bước.
Cô đang dùng tấm lòng và tôn nghiêm của mình để kháng cự lại quyền uy vương tộc, nên không thể lùi.
Cô tin Đường Phương sẽ không để cô phải chịu bất kỳ tổn thương nào, giống như đối với Chu Ngải, nên sẽ không lùi.
Ánh kiếm và ánh mặt trời trong mắt cô ngày càng thịnh, ngày càng sáng, khuôn mặt Tán Ca Uy Nhĩ ngày càng âm trầm, nụ cười bên khóe môi ngày càng băng lãnh.
Ngay khoảnh khắc mũi kiếm sắp chạm đầu, có bóng đen lướt qua, tia điện tím xanh du tẩu cắt nát ánh lạnh của kiếm và ánh tà dương, hóa thành vô số mảnh vụn chói mắt, lặng lẽ tan biến.
Gió dữ táp vào mặt.
Hiệu quả của thanh kiếm chỉ dừng lại ở đó.
Luồng ánh lạnh đó từ gần đến xa, xoay tròn bay đi, ánh sáng phản chiếu từ mũi kiếm nhảy múa trong đồng tử.
Một tiếng "xoảng", Vương Giả Chi Kiếm rơi xuống đất, mũi kiếm khẽ run, phát ra một tiếng than vãn.
Một tên Hắc Võ Sĩ đấu một quyền với Đường Lâm, mặt sau của chiếc găng tay màu bạc trắng bị ánh điện đốt cháy một vết sẹo. Tên Hắc Võ Sĩ còn lại ôm lấy cơ thể Tán Ca Uy Nhĩ, xoay người trốn sang bên cạnh.
Tiếng nổ siêu thanh và cuồng phong tạo ra bởi cú đấm thổi bay cát bụi giữa không trung, tên Hắc Võ Sĩ đó lùi lại phía sau vài bước.
Đường Lâm dùng một đôi tay thịt cứng rắn chống lại nắm đấm sắt có gia tốc động lực. Tất nhiên, anh rơi từ trên không xuống, có hiềm nghi mượn thế, nhưng cũng chứng minh thể chất của anh vượt xa người bình thường.
Sau khi chấn lùi Hắc Võ Sĩ, anh thậm chí không bay ngược lại, lòng bàn tay ánh điện cuồn cuộn, trực tiếp lợi dụng tính điện từ của giáp 4 tên kỵ sĩ hạng nặng chết dưới tay Bạch Hạo lúc trước, giống như một con chim lớn lao xuống, ôm lấy Eileen vừa thoát chết trong gang tấc, nhảy vài nhịp xuống đài tầng hai, đứng trên mặt đất bằng phẳng trước cầu đá.
Eileen cười rất rạng rỡ, rạng rỡ hơn cả mặt trời trên bầu trời.
Khác với lần bị tập kích ở cầu Ha-lin trước đó, cô không phải chịu bất kỳ sự sợ hãi nào.
4 thanh kiếm đại diện cho công bằng, công chính, chính nghĩa, nhân từ không thể giết chết cô, Vương Giả Chi Kiếm của Tán Ca Uy Nhĩ cũng không thể giết chết cô.
4 thanh kiếm phía trước rơi ở góc đài tầng một, thanh kiếm phía sau rơi ở góc đài tầng hai, nằm cùng với những mảnh vỡ của con sư tử vàng.
Không giống như Đường Phương, cô chỉ có thể dùng suy nghĩ như vậy để quán triệt ý chí của mình, dùng sự không lùi bước để chiến thắng nỗi sợ hãi mà vương quyền gieo rắc, mang lại hy vọng cho những kẻ yếu thế, thắp lên ngọn lửa trong tim người dân.
Giống như Đường Phương đã nói, hôm nay, cô mới là nhân vật chính, tất cả những người khác đều là vai phụ.
Hoa tươi vốn dĩ yếu đuối, nhưng lại đẹp hơn nhiều so với thân lá, cũng rực rỡ hơn.
Việc anh có thể làm, chỉ là chém đứt vương quyền, hủy diệt quá khứ. Việc cô có thể làm, là cứu vãn tương lai.
Anh phụ trách tháo bỏ xiềng xích trên cổ người dân, cô phụ trách đánh thức linh hồn trong tim người dân.
Đường Lâm và Eileen tiếp đất, Hắc Võ Sĩ và Tán Ca Uy Nhĩ rơi xuống góc đài tầng hai.
Ánh mắt của một cô gái và một vị quân vương gặp nhau giữa không trung, không có tia lửa.
Phía Bắc quảng trường chiến hỏa cũng đang cháy dữ dội, chỉ là so với Đường Phương và J tiên sinh, Bạch Hạo và người nhân bản dòng S bớt đi vài phần kịch liệt.
Kylie là một nữ nhi yếu đuối, sức chiến đấu gần như có thể bỏ qua; Henrietta đã có tuổi, đương nhiên không thể là đối thủ của Hắc Võ Sĩ và người nhân bản; đừng nhìn Merol là người nóng tính, ngày nào cũng kiên trì rèn luyện cơ thể, nhưng già rồi chính là già rồi, đã không còn như xưa.
Thật ra dù ông không già, cũng sẽ không phải là đối thủ của kẻ mặc giáp động lực cấp Thánh George và người nhân bản dòng S.
Nhưng hai người họ, một người có "Hecate", một người có ghế từ trường.
Thanh kiếm đã tuốt khỏi vỏ, bề mặt lưỡi kiếm màu mực lưu chuyển ánh sáng u lạnh, một đường vân màu đỏ đậm giống như mạch máu bắt đầu từ chuôi kiếm, kéo dài đến tận mũi kiếm, hàng chục đường vân xiên nhỏ lan từ mạch chính đến lưỡi kiếm, ánh sáng lúc ẩn lúc hiện khiến nó trông như sắp nứt toác, toát ra khí tức tà ác và bạo ngược.