Khi rời khỏi tầng hai, cô từng nghe thấy âm thanh này, lúc đó chỉ đoán là tiếng gầm rú của máy bay vận tải vũ trang rơi xuống nước nên không để tâm.
Cho đến tận bây giờ, cô mới nhận ra vài điểm bất thường. Đó không phải là tiếng máy bay vận tải rơi, mà là âm thanh của một thứ gì đó đang trồi lên khỏi mặt nước.
Dựa trên sự chấn động truyền đến từ dưới chân, đó hẳn phải là một vật thể khổng lồ.
Một "Ái Lệ Ti" khác đã đi tới cửa công xưởng, bóng lưng sắp biến mất dưới ánh sáng chói lọi.
Ái Lệ Ti nghiến răng, bò dậy từ mặt đất, lê thân hình dính đầy máu hướng về phía bóng người quen thuộc nhưng cũng đầy kinh hãi phía trước.
Cô nhận ra rằng đứng trước gã nhóc đó, mình hoàn toàn không có chút tôn nghiêm nào.
Chấn động dưới lòng đất ngày càng dồn dập, tiếng sóng từ mặt biển vọng tới át cả tiếng súng lẻ tẻ. Độ ẩm không khí trên bãi biển tăng vọt, hít vào trong mũi mang theo cảm giác lạnh buốt.
Ái Lệ Ti rời khỏi công xưởng, chạy dọc theo một con hẻm thoát khỏi khu kiến trúc, tiến vào khu vực ruộng muối lộ thiên. Khi nhìn về phía mặt biển, cô chỉ thấy những cột nước khổng lồ đổ ập từ trên cao xuống, khuấy động lên màn sương nước và những đợt sóng lớn, che khuất tầm nhìn và thính giác.
Thấp thoáng có thể thấy một con tàu vũ trụ màu bạc đang trồi lên từ mặt biển.
Thân tàu dài khoảng hơn trăm mét, tương đương với quy cách của tàu khu trục, đường nét vô cùng tròn trịa mượt mà. Thân chính của chiến hạm là cấu trúc hình đĩa dẹt, bên dưới có một vòng đệm nhỏ hơn thân chính, bên trong chứa các dãy từ năng và nhiều tổ hợp động cơ phản trọng lực. Phía sau cấu trúc hình đĩa là hai động cơ đẩy hình thoi có thể xoay chuyển linh hoạt.
Đài chỉ huy của chiến hạm hơi nhô cao hơn cấu trúc chính, cũng là một cái đĩa dẹt. Toàn bộ chiến hạm chỉ có một cửa sổ hình bán nguyệt phía trước đài chỉ huy, màu đen tuyền, tạo nên sự tương phản rõ rệt với màu bạc của bề mặt.
Kiểu dáng chiến hạm tròn trịa, không nhìn thấy dấu vết lắp ghép, cứ như thể giáp trụ và khung xương của nó không phải thiết kế theo kiểu module mà được đúc nguyên khối.
Chiến hạm này hoàn toàn khác biệt với phong cách chiến hạm của các quốc gia chủ quyền loài người, bề mặt cũng không có lưới năng lượng hay rãnh năng lượng, chắc không phải di tích của Ypsilon. Nó ngược lại khá giống với loại tàu Ốc Anh Vũ neo đậu tại bến tàu vòng ngoài của "Tọa Thiên Sứ", nhưng trông đơn giản và thanh thoát hơn. Có lẽ đây là loại chiến hạm đặc biệt do "Thượng Đế Vũ Trang" sao chép từ "Mộng Yểm", tự nghiên cứu chế tạo, tích hợp cả khả năng lặn, đi biển, bay trên không và du hành vũ trụ.
Tất nhiên, kích thước của nó lớn hơn "Mộng Yểm" khá nhiều, phù hợp hơn với thẩm mỹ của loài người.
Ái Lệ Ti rõ ràng không biết Nhã Điển Na lại bố trí một "con quái vật" lớn như vậy dưới biển. Chiếc máy bay vận tải vũ trang rơi trên bãi biển so với nó quả thực chỉ là đom đóm so với ánh trăng.
Con "Ái Lệ Ti" do ấu trùng giả dạng trực tiếp bế thốc cơ thể cô lên, chạy về phía chiếc xe từ trường ở ven ruộng muối.
"Đường Phương, anh nhất định sẽ hối hận."
Cô liều mạng giãy giụa, muốn thoát khỏi tay ấu trùng giả dạng, đáng tiếc là hoàn toàn vô ích. Ái Lệ Ti giả dù đang bế một người vẫn chạy nhanh như bay.
Cô cho rằng lý do Đường Phương giữ lại mạng sống cho cô là để đổi lấy nhà khoa học kia. Tuy nhiên, chỉ mình cô biết rõ, con tin vốn không còn nằm trong tầm kiểm soát của "Ái Lệ Ti" nữa mà đã được chuyển giao cho Nhã Điển Na. Nếu Đường Phương biết chuyện này, nếu Quốc vương bệ hạ không đồng ý trao đổi con tin, cô còn giá trị gì nữa? E rằng hạm trưởng Đường sẽ không chút do dự giết chết cô, kẻ đang vấy đầy máu của những người vô tội.
Trên sân thượng của một tòa nhà giáp với công xưởng, Phù Lôi Á nhìn hai Ái Lệ Ti đang chạy trốn ra ngoài ruộng muối, lớn tiếng kêu gào: "Đường Phương, anh nhìn kìa, có người đang khỏa thân chạy bộ."
Đường Phương vặn đầu cô bé hướng về phía mặt biển: "Đó mới là nơi cô nên chú ý, chứ không phải mấy cô nàng khỏa thân."
Bạch Hạo đang đứng trên xác chiếc máy bay vận tải vũ trang bị rơi. Ngọn lửa đã bị nước biển tràn vào dập tắt, chỉ còn khói súng chưa tan, bị gió biển cuốn bay lên trời cao.
Xung quanh xác máy bay nằm rải rác hơn hai mươi thi thể. Giáp động lực cấp Thánh Giáo Quân đã bị nước biển gột rửa qua nhiều lần, máu từ vết thương không còn lại bao nhiêu, những tia nước bắn lên từ phía xa hiện lên một màu đỏ nhạt.
Kể từ khi có được "Trái tim bóng tối", ngoại trừ lần cứu Đường Phương trên tàu Hư Không Xé Rách, anh chưa từng sử dụng lại. Đêm qua, người của "Ái Lệ Ti" phát động tấn công khủng bố, anh vốn đã có cơ hội thể hiện, nhưng Đường Phương ra lệnh cho anh ẩn giấu thực lực, giao cho La Y đối phó với bọn khủng bố.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là một sự tra tấn đối với anh. Cho đến hôm nay, cuối cùng anh cũng có thể buông bỏ gánh nặng mà chiến đấu một trận ra trò.
Sức mạnh của "Trái tim bóng tối" thậm chí còn vượt ngoài dự tính của chính anh, đây còn là khi không có sự phối hợp của "Mộng Yểm".
Ngay khi chiến hạm thoát khỏi mặt biển, từng bóng đen bất ngờ lao ra từ dưới nước, hỏa lực dày đặc quét về phía chiếc máy bay vận tải vũ trang đã hỏng.
Tiếng nòng súng Gatling xoay chuyển và tiếng đạn cỡ lớn xé gió vang vọng khắp bãi biển. Từng quả tên lửa gào thét lao tới, nổ tung trên xác máy bay và bãi cát xung quanh, vô số mảnh vỡ mang theo lửa và khói bụi bắn tung tóe, nở rộ thành từng đóa hoa tử thần.
Những bóng đen đó là một loại tàu ngầm vũ trang lưỡng cư. Nhìn dáng vẻ, chúng hẳn là được thả ra từ chiến hạm kia, từ dưới đáy nước lao lên tấn công Bạch Hạo.
Loại tàu ngầm vũ trang cá nhân này có kích thước rất nhỏ, hình dáng giống như một bánh xe khổng lồ. Bánh xe có thể bơm khí vào để tăng lực nổi khi lặn hoặc nổi, thậm chí biến thành một chiếc xuồng cao tốc mặt nước nhỏ.
Trung tâm của nó là buồng lái chống đạn trong suốt có thể xoay đa hướng, cùng với bộ từ năng dùng để ổn định buồng lái. Trên giá đỡ hai bên trang bị súng Gatling cỡ nòng 25mm và khoang tên lửa nhỏ. Phần đuôi gần bánh xe còn có một tổ hợp động cơ đẩy để di chuyển dưới nước hoặc trên mặt nước.
Tổng cộng 16 chiếc tàu ngầm vũ trang này đã tạo nên một bữa tiệc lửa trên bãi biển, biến phạm vi bán kính một dặm thành lò luyện ngục.
Nếu là một trận đổ bộ chiếm bãi biển, vũ khí công nghệ cao của Thượng Đế Vũ Trang chắc chắn sẽ xé nát phòng tuyến của các quốc gia chủ quyền, khiến họ đại bại trong chớp mắt. Chỉ tiếc là mục tiêu hôm nay của chúng lại là Bạch Hạo.
Bức xạ nhiệt và sóng xung kích từ vụ nổ không thể đe dọa đến anh. Những luồng khí giãn nở đó bị anh tận dụng như bộ tăng tốc, dưới tác động của trường phản trọng lực, cơ thể anh lao xuống như một con chim ưng, trực tiếp xông thẳng vào nơi sóng biển đang sôi sục.
Tên lửa nổ xung quanh anh, mảnh đạn mang theo cuồng phong và lửa cháy nhanh chóng giãn nở. Anh giống như một viên đạn không gì cản nổi, trên thân thể mang theo từng tia lửa và khói, đâm sầm vào buồng lái của chiếc tàu ngầm vũ trang dẫn đầu.
Bùm!
Một tiếng nổ trầm đục vang lên.
Buồng lái vốn đủ sức chống đỡ hỏa lực súng máy dưới 30mm nổ tung hoàn toàn, người lái bị đâm cho nát bấy. Những đợt sóng và bùn cát bắn tung tóe xung quanh nhuốm một màu đỏ tươi.
Chiếc bánh xe vốn có thể chống chịu đạn xuyên giáp đổ ập xuống, đầu đạn chưa kịp sử dụng trong khoang tên lửa bị kích nổ, khuếch tán thành một luồng lửa, làm bốc hơi toàn bộ nước biển xung quanh.
Cát sỏi rơi như mưa, lửa bay loạn xạ, tiếng sóng biển vỗ, tiếng ồn của súng máy cùng tiếng gầm rú từ động cơ chiến hạm màu bạc khiến cả bãi biển chìm trong hỗn loạn và chiến tranh.
Tầm nhìn bị hơi nước, khói bụi, mưa đá và vụ nổ che khuất. Toàn bộ đường bờ biển trở nên tan hoang.
Ngay trong ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội từ xác tàu ngầm vũ trang, một người bước ra. Ngọn lửa có thể thiêu rụi cơ thể người lại không thể làm hại anh dù chỉ một chút. Anh đi trong lửa, ánh sáng vặn vẹo làm mờ đi bóng dáng đó, dưới cầu vồng phản chiếu trong màn hơi nước, anh như một vị thần giáng thế.
Đối với người của Thượng Đế Vũ Trang, anh chính là Tử thần!
Hai bóng đen thon dài sinh sôi trong lòng bàn tay anh, biến ảo thành hai ngọn trường thương màu đen, dưới ánh mặt trời chiếu rọi tỏa ra hàn quang u ám.
Cát bụi bay lên, bóng đen chợt tan biến. Một giây sau, anh xuất hiện bên cạnh một chiếc tàu ngầm vũ trang đang lùi lại nhanh chóng. Trường thương tay trái đâm tới, cắm phập vào buồng lái, lực đạo khổng lồ kéo cơ thể anh lộn nhào về phía trước. Khi tư thế chuyển thành đầu dưới chân trên, trường thương tay phải thuận thế hất lên, khẩu súng máy được đúc bằng thép tinh luyện bị cắt đứt ngang thân, vết cắt phẳng lì lấp lánh ánh đỏ rực. Thậm chí nòng súng trong quá trình văng đi còn phun ra những tia lửa, bắn xuống mặt nước đang xao động tạo thành những mũi tên nước.
Đầu ngọn thương đang cắm trên buồng lái đột nhiên thay đổi, từ trạng thái mũi nhọn biến thành họng súng. Một tia sáng đen vụt qua, xuyên từ trán người lái, thoát ra sau gáy, để lại một vệt máu trên lớp kính trong suốt đối diện.
Bạch Hạo lúc này mới là Hắc Kỵ Sĩ thực thụ, là kẻ săn mồi trên chiến trường.
Dưới sự tấn công của anh, những chiếc tàu ngầm vũ trang đó từng chiếc một đổ ập, hư hỏng, biến thành đống rác thép cháy rực trên bãi biển, sau đó bị sóng biển ập tới va đập, từng chút một lột bỏ lớp vỏ lửa, gột rửa đi màu đen loang lổ và màu đỏ tươi.
Phù Lôi Á lấy tay che miệng nhỏ, vẻ mặt rất kinh ngạc: "Oa, Bạch Hạo lợi hại quá."
Đường Phương nói: "Đây mới là sức mạnh chiến đấu thực sự của Hắc Kỵ Sĩ. Antran-T-Lawell bị Đặc Nhĩ La thao túng lúc trước, so với con người có tư duy, thì giống một cỗ máy cứng nhắc hơn... Thật khó tưởng tượng, nền văn minh thất lạc chế tạo ra 'Trái tim bóng tối' lại có trình độ khoa học mạnh mẽ đến mức nào."
Phù Lôi Á không quan tâm "Trái tim bóng tối" đến từ đâu, trình độ khoa học của nền văn minh thất lạc ra sao. Cô bé duỗi tay duỗi chân, để lộ vòng tay và vòng chân có được từ đại điện A Thập Thác Lan Đa, rồi lấy từ trong ba lô ra chiếc vòng đầu, đầy phấn khích nói: "Phù Lôi Á cũng muốn đi, Phù Lôi Á cũng muốn đi..."
"Chưa đến lúc cô ra sân đâu." Đường Phương bế bổng cô bé lên, chạy về phía cầu thang.
Chiến hạm màu bạc kia đã rời khỏi mặt nước, đang tiến về phía đường bờ biển, chiến trường sẽ sớm lan rộng đến khu vực ruộng muối. Sân thượng đã hơi nguy hiểm, cách tốt nhất là rời khỏi đây đến nơi bằng phẳng hơn.
Phù Lôi Á thực ra rất dễ dỗ, không khác gì trẻ con, chỉ cần bế vào lòng là sẽ nhanh chóng im lặng.
Cùng lúc đó, trên đài chỉ huy trung tâm của tàu đặc nhiệm lớp Nautilus, một người đeo mặt nạ bạc, mặc đồ du hành vũ trụ màu trắng đứng cạnh bàn điều khiển tác chiến, nhìn bãi biển đang chìm trong khói lửa qua cửa sổ mà im lặng.
Nhìn vóc dáng thì có lẽ là một người phụ nữ, chỉ là chiếc mặt nạ lạnh lẽo đã che khuất gương mặt cô ta, không nhìn thấy dung nhan.
Ánh mắt cô ta không dừng lại trên bãi biển quá lâu mà chuyển sang chiếc xe từ trường đang đỗ ở ngoại vi ruộng muối.
Bàn điều khiển tác chiến phóng chiếu một sa bàn ảo trên không trung. Nhã Điển Na giơ tay phải lên, khẽ chạm vào hai biểu tượng đại diện cho Bạch Hạo và chiếc xe từ trường. Vòng khóa mục tiêu màu đỏ nhấp nháy vài cái, sa bàn ảo từ từ biến mất.
Một vùng giáp màu bạc ở phía trước tàu đặc nhiệm lớp Nautilus biến thành vô số ô vuông, nhanh chóng thu vào bên trong thân tàu. Hai hàng khoang tên lửa từ từ được đẩy ra, tấm chắn màu xám mở ra, để lộ các ngăn chứa đạn hình tròn bên trong.
Vũ khí cấp chiến hạm như thế này mang theo loại đạn chùm đương nhiên không thể so với tên lửa nhỏ của tàu ngầm vũ trang cá nhân. Bạch Hạo có thể dựa vào "Trái tim bóng tối" mạnh mẽ để chống đỡ sát thương từ vụ nổ, nhưng hai Ái Lệ Ti trong xe từ trường thì tuyệt đối không có khả năng sống sót.
Đúng lúc này, bỗng có vài điểm sáng xuất hiện từ phía xa, với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai rơi xuống hai hàng khoang tên lửa sắp khai hỏa. Chỉ nghe một tiếng nổ lớn, mũi tàu Nautilus phun ra hai quả cầu lửa khổng lồ, cuộn trào giãn nở, quét sạch hơi nước xung quanh.
Theo một tiếng nổ như xé vải, hai đốm đen nhỏ từ phía đất liền nhanh chóng tiếp cận bờ biển. Dưới bầu trời đang dần âm u, chúng như những con chim hải yến bay thấp trước cơn bão, lướt qua mặt nước, luồng khí tạo thành hai cánh nước ngoạn mục hai bên máy bay.
Theo vòi phun vectơ hạ xuống, hai chiếc chiến đấu cơ Griffin từ dưới lên trên leo cao gần như góc 90 độ. Bốn quả tên lửa vuốt sắc trên bệ phóng phía trước máy bay đồng loạt bắn về phía tàu đặc nhiệm Nautilus ngay phía trên.
Hai chiến đấu cơ Griffin, tổng cộng 8 quả tên lửa vuốt sắc, như con rồng vươn mình bay lên, đâm sầm vào cấu trúc hình vòng dưới chiến hạm.
Ầm! Ầm! Ầm!
8 quả cầu lửa liên tiếp giãn nở, hòa quyện thành quả cầu lửa có thanh thế lớn hơn, phun trào từ đáy chiến hạm.
Phía trên chiến hạm, từng tia laser dày đặc bắn vào lớp giáp màu bạc, cũng gây ra những vụ nổ quy mô nhỏ. Tuy nhiên, khác với những vụ nổ bên dưới, chúng không thể xuyên thủng lớp giáp trông có vẻ mỏng manh kia, chỉ để lại những hố đạn loang lổ trên đó. Kể cả tên lửa song sinh cũng vậy.
Sức chiến đấu của máy bay chiến đấu Ghost mạnh hơn nhiều so với các loại máy bay không gian của quốc gia chủ quyền. Như các loại tàu tấn công nhanh cấp Dị Đoan, tàu hộ vệ cấp Tuyên Giáo Sĩ, tàu hộ vệ cấp Bố Đạo Giả căn bản không thể chống đỡ được đợt tấn công tập trung của chúng.
Ngay cả tàu khu trục cấp Trừng Giới Kỵ Sĩ, nếu chịu đòn tập kích ở mức độ này, ít nhất cũng đã mất khả năng chiến đấu.
Dù sao cũng là có lòng tính toán vô tâm, khoang tên lửa bị bắn nổ khi mất đi lớp bảo vệ. Tổ hợp động cơ đẩy phản trọng lực dùng để khắc phục trọng lực ở đáy chiến hạm và bộ từ năng không rõ công dụng đều bị tên lửa vuốt sắc phá hủy. Lại có thêm 12 chiếc máy bay Ghost nhân cơ hội tấn công mạnh.
Dù nhìn thế nào đi nữa, một chiến hạm vũ trụ từ bỏ ưu thế trên cao, dấn thân vào vùng không gian thấp thì không thể nào địch lại được các cụm máy bay chiến đấu. Huống hồ đối thủ lại là các đơn vị chiến đấu dưới trướng Đường Phương.
Chúng là những kẻ đã nâng cấp công thủ cấp 3. Nhớ năm xưa khi mới chỉ là công thủ cấp 1, vài chiếc máy bay Viking đã có thể xé nát giáp tàu khu trục cấp Hổ Sa của Đế quốc Mông Á.
Tuy nhiên, tình hình thực tế là tàu đặc nhiệm lớp Nautilus không hề tan rã vì đòn tấn công hiểm hóc của cụm máy bay chiến đấu. Nó chỉ chịu một số thiệt hại về chức năng: khoang tên lửa bị nổ, tổ hợp động cơ đẩy phản trọng lực bị hỏng, công suất đầu ra không đủ, bắt đầu rơi chậm xuống mặt biển. Nó thậm chí phản ứng trong thời gian ngắn nhất. Giáp hai bên nứt vỡ thành từng khối vuông, thu vào bên trong thân tàu. Từng tháp pháo Vulcan dùng để phòng thủ tầm gần được đẩy ra ngoài, phun ra những luồng lửa dày đặc về phía vị trí của máy bay Ghost.
Đối phương vậy mà có thể nhìn thấu công nghệ tàng hình của máy bay Ghost.
Tất nhiên, nhìn thấu là một chuyện, có bắn trúng được hay không lại là chuyện khác. Máy bay Ghost có tốc độ cực nhanh, hệ thống ECM cũng không phải là vật trang trí vô dụng.
Một chiếc máy bay Ghost khi đang thực hiện đợt oanh tạc thứ hai vào khoang tên lửa bị hỏng để phá hủy cơ sở bên trong thân tàu, đã bị hai khẩu pháo Vulcan hạn chế hướng bay, sau đó bị một khẩu pháo laser đôi bất ngờ xuất hiện ở mũi tàu bắn tỉa. Cánh phải bốc cháy, xoay vòng lao xuống mặt biển, bắn lên một đợt sóng khổng lồ.
Đối với cảnh tượng xảy ra trên biển, Đường Phương không hề cảm thấy ngạc nhiên. Dù sao cũng là chiến hạm đến từ Thượng Đế Vũ Trang, cùng hệ với lớp Ốc Anh Vũ, dù không phải di tích Ypsilon thì cũng tuyệt đối không phải thứ mà chiến hạm quốc gia chủ quyền có thể so sánh.
Trên con đường ven ruộng muối, chiếc xe từ trường đang chạy về phía đất liền. Ái Lệ Ti thật nhìn qua cửa sổ, chứng kiến cảnh tượng diễn ra trên mặt biển mà vô cùng chấn động.
Quái vật có thể tự do thay đổi hình dạng và khuôn mặt, thiếu niên hóa thân thành Hắc Kỵ Sĩ, tàu ngầm vũ trang lưỡng cư, chiến hạm có kiểu dáng tròn trịa, đường nét đơn giản mượt mà, cùng những chiếc máy bay chiến đấu có thể tàng hình...
Cảnh tượng trước mắt đã hoàn toàn lật đổ nhận thức của cô về chiến tranh hiện đại, cảm giác như đang xem một bộ phim khoa học viễn tưởng.
Cái tên "Ái Lệ Ti" trong nhận thức của người dân thông thường là từ đồng nghĩa với nỗi sợ hãi và tội ác, từng khiến cô có cảm giác bay bổng, rất tận hưởng sự kính sợ và thèm khát của người khác dành cho mình. Cho đến tận hôm nay, trải qua những sự sỉ nhục đó, nhìn thấy cảnh tượng trên bãi biển, cô mới phát hiện ra gã tên Đường Phương kia đáng sợ đến mức nào.
Cô bỗng cảm thấy mình trước mặt hắn nhỏ bé như một con kiến.
Binh lực mà Quốc vương bệ hạ đổ vào vượt ngoài dự đoán của cô, điều gây sốc hơn nữa là, dường như gã nhóc đó đã sớm tính toán được rằng ngoài kiểu phục kích "súng trường cộng gạo" của "Ái Lệ Ti", còn có lực lượng mạnh mẽ hơn đang rình rập dưới biển. Khi chúng vừa tỉnh giấc khỏi sự ngủ đông, vừa lộ ra nanh vuốt thì đã bị đối thủ giáng cho một đòn choáng váng, đá văng con chiến hạm đó trở lại biển.
Chẳng lẽ... gã đó đã sớm nhìn thấu tất cả?
Ngẫm lại, để một con quái vật xấu xí như vậy chà đạp cơ thể vô cùng kiêu hãnh và tự hào của cô, dùng thủ đoạn thô bạo xé nát sự thanh lịch và văn nghệ của cô, ném "Ái Lệ Ti" từ đài cao vinh quang xuống vũng bùn nhục nhã.
Đây là đòn tâm lý chiến mà chỉ ma quỷ mới chơi, từ góc độ cơ thể và linh hồn cùng lúc tàn phá cuộc đời cô.
Ái Lệ Ti cho rằng Đường Phương đang đùa giỡn tình cảm của cô, lợi dụng quan điểm sống của cô để làm nhục cơ thể và linh hồn cô, tâm kế của hắn quả thực đen tối đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Sự thật là, cô cũng như bao người khác, luôn thích suy diễn người khác theo hướng xấu.
Hạm trưởng Đường vốn chẳng hề nghĩ đến chuyện đùa giỡn cô, chỉ vì quý bà Ái Lệ Ti muốn đùa giỡn hắn, muốn cái tên "Đường Phương" trở thành một vệt màu tươi sáng điểm xuyết cho vương miện, rồi hạm trưởng Đường cảm thấy "thuận nước đẩy thuyền" cũng không tệ, sau đó nữa, cô tự đào hố chôn mình, diễn ra một vở kịch ô long vô cùng thê thảm.
Cô đã bán linh hồn cho ma quỷ, dâng hiến cơ thể cho côn trùng.
Người cảm thấy chấn động không chỉ có mình cô. Trên đài chỉ huy tàu đặc nhiệm lớp Nautilus, sàn tàu rung chuyển dữ dội, hệ thống quản lý kiểm soát thiệt hại phóng chiếu những màu đỏ gây thót tim lên màn hình lớn.
Nhã Điển Na vẫn đứng vững bên cạnh bàn điều khiển tác chiến, vẻ ngoài nhìn rất bình tĩnh, chiếc mặt nạ vẫn sáng loáng, lạnh lẽo như vậy, nhưng thực tế sự chấn động trong lòng cô ta không hề ít hơn Ái Lệ Ti chút nào.