“Còn thân thể của tôi thì sao?” Vừa nói, cô vừa khẽ xòe năm ngón tay phải ra. Tổ chức máu thịt vốn tinh tế đột nhiên biến đổi, các tế bào lớp ngoài nhanh chóng tăng sinh, cứng lại, biến thành những móng vuốt sắc nhọn thô kệch, rồi chỉ vài nhịp thở sau lại nhanh chóng thoái hóa, khôi phục thành tổ chức cơ thể người.
“Rốt cuộc anh đã làm gì tôi?”
Đường Phương nói: “Rất đơn giản, biến cô thành người của tôi, giống như mong muốn của cô vậy.”
Nói xong, anh truyền một mệnh lệnh vào hệ thống, dùng mạng lưới tinh thần được cấu thành từ các đơn vị chiến đấu của Chủ Sào Vương Trùng để giao tiếp với Ái Lệ Ti ở tầng tâm thức.
Cô lại một lần nữa tái mặt ngồi xổm xuống, chỉ có điều lần này không lộ ra vẻ đau đớn như vừa nãy, trông như thể đã quen với sự va chạm do kết nối với ý chí trùng tộc mang lại.
“Giờ thì cô nên biết tôi là người như thế nào rồi đấy.”
Đường Phương ngắt kết nối mạng lưới tinh thần trùng tộc với Ái Lệ Ti. Cô vịn vào giường đệm từ tính đứng dậy, không nói ngay mà rơi vào trầm tư, tỉ mỉ tiêu hóa những thông tin có được khi kết nối với mạng lưới tinh thần trùng tộc vừa rồi.
Cô đã không còn là Ái Lệ Ti của ngày trước nữa, dù là về thể xác hay linh hồn.
Thông qua sự cải tạo của ký sinh trùng, cô có thể tự do chuyển đổi giữa dị hóa thể và con người. Đồng thời, nhờ ký ức của Ngải Nhụy Nhĩ Hán Sâm, cô như thể được trải nghiệm lại một cuộc đời khác.
Nữ tiến sĩ sở hữu một trái tim lương thiện hơn, cuối cùng cũng vì cứu những dị hóa thể trong thuộc địa mà nhiễm phải phệ virus, dẫn đến việc trở thành một thành viên của tộc trùng.
Khác với cuộc đời của Ái Lệ Ti, cuộc đời của Ngải Nhụy Nhĩ rất trọn vẹn, từ lúc chào đời đến khi qua đời, rồi bị ý chí trùng tộc nuốt chửng tư tưởng cá nhân.
Mặc dù Ngải Nhụy Nhĩ đã chết, không giống như Thôi Ân Hạo, dưới ảnh hưởng từ ý thức của chính mình và Ngõa Luân Lý An mà dung hợp thành một nhân cách độc lập hoàn toàn mới, mà lấy ý thức nguyên bản của Ái Lệ Ti làm chủ đạo, nhưng trải nghiệm cuộc đời của nữ tiến sĩ không thể tránh khỏi việc tạo ra ảnh hưởng nhất định đến thế giới quan và giá trị quan của cô.
Khi ý chí trùng tộc tàn bạo ảnh hưởng đến tư tưởng của Ngải Nhụy Nhĩ, biến cô thành một con ác quỷ từ tầng tinh thần, Ái Lệ Ti dường như đứng ở góc độ người ngoài cuộc, trải nghiệm lại quá trình cô bị "Ái Lệ Ti" biến thành Ái Lệ Ti.
Đúng là người ngoài cuộc thì tỉnh, người trong cuộc thì mê.
Đến khoảnh khắc này, cô mới hiểu bán linh hồn cho ác quỷ để thỏa mãn lòng tham của bản thân là một việc ngu xuẩn và xấu xí đến nhường nào. Dưới sự xâm thực không ngừng của ý chí trùng tộc, những đau khổ mà linh hồn lương thiện của Ngải Nhụy Nhĩ phải chịu đựng đã khiến cô lần đầu tiên nhìn thẳng vào mặt xấu xí trong nhân tính của chính mình.
Nô lệ của quỷ dữ sẽ không bao giờ nghĩ mình là một con chó, ngược lại còn có một loại cảm giác ưu việt. Chúng bán đi linh hồn để thỏa mãn dục vọng tham lam, giống như Ngải Nhụy Nhĩ bị trùng tộc ký sinh, xấu xí, dị dạng đến thế, vậy mà còn hỏi Cát Mỗ Lôi Nặc rằng: “Anh có tận hưởng không?” – những lời ngu ngốc đắm chìm trong thế giới tự thân như vậy.
“Là tôi sai rồi.” Cô ngồi phịch xuống giường đệm từ tính, trong mắt có một cảm giác mất mát.
Giống như một kẻ được gọi là tỷ phú, vào khoảnh khắc cận kề cái chết, nghĩ đến việc trong quá trình đạt được tài phú và địa vị đã phản bội bao nhiêu người, làm tổn thương bao nhiêu người, nhục mạ bao nhiêu người, cuối cùng lại chẳng còn gì, chỉ có thể nằm thê lương trên giường bệnh chờ chết, nhìn hậu thế tranh giành gia sản đến sứt đầu mẻ trán, đời đời kiếp kiếp tiếp nối cuộc đời nô lệ của đồng tiền.
Thứ ông ta để lại cho hậu thế là mầm họa, không phải sự giàu sang. Là gông cùm, không phải sự tự do.
“Giờ biết sai vẫn chưa muộn.” Đường Phương vỗ vai cô, lấy ra một bộ quân phục ném lên giường đệm từ tính: “Cô hẳn là đã kế thừa toàn bộ học thức của tiến sĩ Ngải Nhụy Nhĩ Hán Sâm rồi nhỉ?”
Ái Lệ Ti gật đầu.
Đường Phương nói: “Phòng thí nghiệm y học có lẽ cần sự giúp đỡ của cô.”
“Tôi sẽ đến.” Cô đồng ý, rồi nói: “Cảm ơn anh đã để tôi nhận thức lại chính mình.”
“Không cần khách sáo, tôi sẽ cho cô cơ hội để chuộc tội.”
Cô nhìn lớp tinh thể màu tím mỏng manh chất đống trên mặt đất, thở dài nói: “Ái Lệ Ti bắt đầu từ Ái Lệ Ti, kết thúc ở Ái Lệ Ti, điều này rất công bằng, cũng rất viên mãn.”
Đường Phương nói: “Đừng học giọng điệu của tôi mà nói chuyện.”
Ái Lệ Ti ngẩng đầu lên, đột nhiên nhìn anh bằng ánh mắt đầy khiêu khích: “Ngay cả người tôi cũng là của anh rồi, dùng giọng điệu của anh để nói ra những lời trong lòng anh, chẳng phải là chuyện bình thường sao?”
“Không, không, không. Nếu cô thiếu đàn ông, tôi có thể giới thiệu cho cô vài người, nhưng đừng có nhắm vào tôi.” Anh lộ ra vẻ mặt còn sợ hãi: “Hậu cung không dễ mở thế đâu, làm tốt thì là hưởng phúc tề nhân, làm không tốt thì là lửa thiêu liên doanh.”
Ái Lệ Ti nói: “Có cần tôi tham mưu cho anh không? Chị đây là người từng trải đấy.”
“...” Đường Phương nói: “Cô thật biết cách làm thân đấy.”
Ái Lệ Ti nói: “Ngải Nhụy Nhĩ thích nhất là người có lòng yêu thương như anh.”
“Đáng tiếc cô ấy đã chết rồi, hơn nữa tôi không định tranh giành phụ nữ với Cát Mỗ Lôi Nặc.”
“Không, cô ấy chưa chết, cô ấy đang đứng trước mặt anh đây.”
Anh không biết phải nói gì, chỉ có thể cười ngượng ngùng, kéo mạnh Ngải Cách Tư Đặc Mạn từ phía phòng thí nghiệm y học đến trước mặt hai người.
“Ngải Cách, đến chào người bạn cũ của cậu đi.”
“Shit, sao lại là cô?” Không ai nói cho anh biết chuyện của Ái Lệ Ti, lúc này nhìn thấy gương mặt quen thuộc đó, nhà khoa học lập tức nhớ lại những gì đã trải qua ở "Na Tái La", dùng ánh mắt đắc ý kiểu "ba mươi năm Hà Đông" nhìn cô: “Ai là bạn cũ của cô? Kẻ thù cũ thì có.”
Không đợi Đường Phương nói, Ái Lệ Ti nhảy xuống khỏi giường, chân trần dẫm lên đống vụn tinh thể bước đến trước mặt anh, gương mặt kiều mị vặn vẹo một hồi rồi biến thành một gương mặt khác mang khí chất văn tĩnh.
“Cô... cô là Ngải Nhụy Nhĩ Hán Sâm?”
Ngải Cách hét lớn: “Cô... cô không phải đã chết rồi sao? Cô là người hay là quỷ?”
Dữ liệu của Ngải Nhụy Nhĩ luôn được phong tỏa trong căn cứ trùng tộc, Ngải Cách thuộc đơn vị con người đương nhiên không biết sự tồn tại của cô. Người đồng nghiệp nữ vốn đã chết dưới họng súng của Lôi Nặc đột nhiên xuất hiện trước mặt, khó tránh khỏi sự hoảng sợ.
Ái Lệ Ti không trả lời câu hỏi của anh, phần từ mũi đến hàm dưới đột nhiên xé toạc ra, lộ ra khoang miệng đầy máu cùng răng nanh lợi hại.
“Đừng ăn tôi, người giết cô là Cát Mỗ Lôi Nặc, oan có đầu nợ có chủ, chuyện này hoàn toàn không liên quan đến tôi.” Ngải Cách ngồi bệt xuống đất: “Chúng ta là bạn cũ mà, cô không thể đối xử với tôi như vậy.”
Các sợi cơ hàm dưới tách rời của Ái Lệ Ti bắt đầu khép lại, những vết máu đỏ nhanh chóng phai đi, khôi phục lại vẻ văn tĩnh.
Đường Phương nhân cơ hội đưa ra một cặp kính, nhìn cô nhận lấy rồi đeo lên: “Ừm, tôi vẫn thích vẻ ngoài bây giờ hơn. Không thích cái mặt Ái Lệ Ti đó.”
“Đó là tự do của anh.” Đường Phương nói: “Dù là Ái Lệ Ti, hay Ngải Nhụy Nhĩ, hay là dị hóa thể, đều là quá khứ của cô. Dùng gương mặt nào để đối diện với tương lai, cần chính cô đưa ra lựa chọn.”
Cô kéo Ngải Cách từ dưới đất dậy, không hề ngại ngùng về sự khác biệt giới tính, vỗ mạnh vào lưng anh: “Ngải Cách, miếng băng cá nhân trên mặt cậu vẫn xấu xí như vậy, tôi có thể xé chúng ra không?”
Nếu là trước đây khi còn trên tàu Hải Bá Lợi Ngang, anh chắc chắn sẽ vui vẻ đồng ý với Ngải Nhụy Nhĩ, nhưng bây giờ thì khác, trời mới biết cô nàng có thể chất dị trùng này có xé toạc miếng băng cá nhân trên mặt anh đồng thời cũng xé toạc luôn cả người anh ra hay không.
Vì vậy chỉ có thể cầu cứu Đường Phương: “Đường Phương...”
Đường Phương triệu hồi một robot vệ sinh, ra lệnh cho nó dọn dẹp sạch sẽ căn phòng, rồi giẫm lên đống vụn vỡ bước ra ngoài cửa.
Những tinh thể màu tím lớn nhỏ vỡ vụn dưới đế giày quân đội, phát ra tiếng kêu răng rắc giòn tan.
“Chẳng phải cậu vẫn luôn muốn phá đám Cát Mỗ Lôi Nặc sao? Đừng nói là tôi không cho cậu cơ hội.” Anh quay lưng về phía hai người giơ tay phải lên, trước tiên vẫy vẫy, rồi giơ ngón trỏ và ngón giữa: “Tôi đã nói rồi, mua một tặng hai.”
Ngải Cách suy nghĩ rất lâu mới hiểu ý của anh là gì.
Ái Lệ Ti và Ngải Nhụy Nhĩ, một thân xác hai khuôn mặt, đúng là một người bằng hai người, hoang dã và văn tĩnh, chị đại và nữ tiến sĩ, có thể gọi là "song diện kích ao oa". Đồng thời, cả hai người này đều là người quen cũ của anh.
Nhưng quan trọng là, cô còn có hình thái thứ ba, có thể dễ dàng xé xác một người đàn ông thành tám mảnh, hơn nữa... nghĩ đến việc "làm chuyện ấy" với dị hóa thể, nghe hơi nặng đô nhỉ.
“Đường Phương, tên lừa đảo đại tài.”
“Tôi nói mua một tặng hai, không sai chứ? Tôi nói là người quen cũ của cậu, không sai chứ? Tôi nói thỏa mãn ý muốn phá đám Cát Mỗ Lôi Nặc của cậu, không sai chứ? Cho nên, tôi là người thực tế, không phải tên lừa đảo.”
Giọng anh biến mất ở góc hành lang, Ngải Cách há hốc miệng, không thốt nên lời.
Cả hai người đều phớt lờ Ngải Nhụy Nhĩ. Cô đẩy gọng kính lên, để ánh đèn từ trần nhà hắt xuống lướt qua một tia sáng xanh u tối trên mặt kính.
“Trước khi hai người đưa ra quyết định, có phải nên hỏi ý kiến của tôi không?”
Cô móc lấy cằm Ngải Cách, khẽ thở dài: “Da sạm, không phải kiểu tôi thích; quá gầy, cũng không phải kiểu tôi thích; thiếu nam tính, cũng không phải kiểu tôi thích... cuối cùng, quá thân quen, không có cảm giác mới mẻ.”
Dùng miệng của nữ tiến sĩ nói lời của Ái Lệ Ti, cảnh tượng này khá thú vị, đáng tiếc Ngải Cách không cười nổi, chỉ thở phào nhẹ nhõm, thầm mừng vì mình có một khuôn mặt có chỉ số may mắn cực cao, lại tránh được một kiếp nạn.
Không ai biết, miếng băng cá nhân trên mặt anh không chỉ là vật trang trí, mà còn là...
“Đi thôi, tôi đưa cậu đi dạo một vòng.”
Ngải Nhụy Nhĩ gật đầu, cởi cúc áo sơ mi ngay trước mặt anh, thay bộ quân phục mà Đường Phương ném trên giường đệm từ tính.
Ngải Cách nói: “Đừng thay quần áo trước mặt tôi được không.”
“Sao nào?” Cô nhìn anh cười tươi: “Cơ thể tôi đẹp không?”
Sắc mặt Ngải Cách biến đổi mấy lần, đỏ mặt gật đầu.
Tất nhiên, vì da mặt quá đen nên sự đỏ ửng không rõ ràng lắm.
“Thật đáng tiếc, nó không phải của cậu.” Ngải Nhụy Nhĩ nói với vẻ tiếc nuối.
Ngải Cách vô cùng xấu hổ, rất muốn phản bác lại, nhưng cân nhắc đến sự chênh lệch về thể lực, anh chọn cách im lặng một cách khôn ngoan. Nếu bị "cô nàng sưu tập" Ái Lệ Ti lấy mất "cái ngàn vàng", anh sẽ buồn lắm.
Biết Thôi Ân Hạo đang được Tắc Khắc dẫn đi làm quen với môi trường bên trong "Tọa Thiên Sứ", nhân tiện làm quen với các nhân vật cốt cán trên tàu. Cân nhắc đến việc sáng mai phải đi "Tạp Bố Lôi Đặc" tham dự lễ phong tước của Ngải Lâm Na, anh không đến kho hàng giám sát công việc nữa mà đi về phía phòng mình, chuẩn bị ngủ một giấc thật ngon, đến rạng sáng sẽ vội vã đến "Na Tháp Sa", cùng Ngải Lâm Na xuất phát đến hiện trường buổi lễ.
Quá trình ký sinh của Thôi Ân Hạo và Ái Lệ Ti rất thuận lợi, trạng thái tinh thần sau khi lột xác cũng khá tốt, điều này mở rộng thêm nhân lực có thể sử dụng để chống đỡ cho cục diện chính trị và chiến tranh ngày càng lớn mạnh.
Trách nhiệm mà hai người đó phải gánh vác, anh đã nghĩ từ khi rời "Na Tái La" và đã sắp xếp đầy đủ, hiện tại chỉ còn lại việc cuối cùng: nghi thức phong tước của Ngải Lâm Na.
Ba Phỉ Nhĩ đã vội vã đến "Na Tháp Sa", giới thiệu cho Ngải Lâm Na những điểm cần lưu ý trong quá trình nghi thức, tránh xảy ra sai sót.
Mặc dù Vương quốc Liên hiệp Đồ Lan Khắc Tư không chú trọng truyền thống đến mức gần như soi mói như Đế quốc Tố Long, các quy trình của các loại nghi lễ, nghi thức tương đối đơn giản, nhưng dù sao cũng là một đại lễ hướng tới toàn thể người dân cả nước, còn có sứ thần ngoại giao các nước đến dự, hoàn toàn cần thiết phải diễn tập trước để tránh những sơ suất gây xấu hổ.
Lần này họ không bắt anh làm việc nặng. Bởi vì không cần thiết, buổi lễ phong tước ngày mai Ngải Lâm Na mới là nhân vật chính, cơ bản không có việc gì của anh. Khải Lợi Ni Á đã sớm nhờ Bá tước Sâm Ba Đặc trông chừng anh, tránh gây thêm rắc rối.
Tất nhiên, trải qua những chuyện ở trạm không gian Ba Phạt Lôi Á, tin rằng cũng không có ai dám đi trêu chọc anh. Hạm trưởng Đường ngay cả vương tử như Giả Tư Phạt và Lực Nặc Oa còn dám giết, còn có thể khiến Quốc vương bệ hạ phải nín nhịn thừa nhận, huống hồ gì là một vài quý tộc thông thường?
Anh đến phòng hạm trưởng nằm xuống, vô liêm sỉ rình mò tình hình gần đây của Bạch Nhạc và Y Tư Hạ, rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.
7 giờ sáng giờ Địch Tạp Bản, tiếng chuông báo thức đánh thức anh dậy, sau khi rửa mặt, anh mặc lại bộ quân phục còn hơi mùi mồ hôi của ngày hôm qua, cùng Đường Lâm ngồi tàu con thoi lớp Trà Chuẩn bay đến "Na Tháp Sa".
Bán cầu nơi có khu vườn đang là cảnh đêm, Ngải Lâm Na đã chuẩn bị sẵn sàng từ sớm, mặc bộ lễ phục màu trắng ngồi trong sân vừa thưởng thức ánh trăng trên hồ vừa chờ anh đến.
Khi hai người bước vào tiền sảnh, vị tướng quân người cá nghịch ngợm đâm vỡ bóng trăng dưới nước, những giọt nước bắn tung tóe làm ướt một góc lễ phục của Ngải Lâm Na, khiến Đường Vân buông lời mắng mỏ.
Vivi ngồi rất ngoan trên một đế kim loại hình vòng màu trắng sữa, hai mắt điện tử biến thành hình phích cắm điện, chắc là đang sạc pin, nhưng trong mắt Đường Phương, luôn cảm thấy giống như đang ngồi bồn cầu vậy.
Khải Lợi Ni Á vẫn đang thảo luận chi tiết nghi thức với Ba Phỉ Nhĩ, người đón đầu tiên là Khắc Lôi Nhã, bảo hai người nhanh đi thay quần áo, Nhiếp chính vương điện hạ sẽ sớm phái người đến đón họ.
Theo danh sách tham dự anh đã xác định từ trước, Ngải Lâm Na, Khải Lợi Ni Á, Bạch Hạo ba người đã thay trang phục phù hợp, chỉ còn anh và Đường Lâm.
Đường Vân và Phù Lôi Nhã ngồi song song bên mép hồ, cái miệng chu lên thật cao, xem ra là rất không hài lòng với quyết định của anh.
Đường Phương mỉm cười áy náy với hai người qua màn ánh trăng, nhận lại một tiếng hừ lạnh của Đường Vân, cô quay mặt đi không nhìn anh. Phù Lôi Nhã cũng học theo Đường Vân hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi chỗ khác.
Khuôn mặt hai cô nhóc, một nhìn sang trái, một nhìn sang phải, đều trong tư thế ngẩng đầu 45 độ nhìn lên bầu trời để không cho nước mắt rơi xuống, không hề khiến người ta khó xử, ngược lại rất buồn cười.
Anh không đi trêu chọc hai người, sau khi bảo Khắc Lôi Nhã và Ba Phỉ Nhĩ rằng mình sẽ tự đi, anh sẽ sắp xếp Bái Luân lái tàu vận tải hành động đặc biệt đến đón mấy người đến "Tọa Thiên Sứ", rồi cùng Đường Lâm vào phòng nghỉ bên cạnh, thay bộ quân phục mới tinh mà Hanh Lợi Yết Tháp đặc biệt tìm người may riêng cho họ.
Khi hai người chỉnh tề xong xuôi, quay lại tiền sảnh, một chiếc tàu con thoi từ trên trời hạ xuống, đáp xuống bãi đáp máy bay bên ngoài sân.
Dặn dò mấy người vài câu, Đường Phương, Ngải Lâm Na, Đường Lâm, Khải Lợi Ni Á, Bạch Hạo năm người rời khỏi sân, bước đi dưới ánh trăng ra khỏi rừng đào, lên tàu con thoi, hướng về phía khu vực của Đội cận vệ Thiên Hành Giả.
Khác với lần dự tiệc trước, ngay cả Mai Lạc Nhĩ cũng từ cảng quân sự Tắc Tư đến, cùng Hanh Lợi Yết Tháp dự lễ phong tước của Ngải Lâm Na, sau đó mới có cảnh một già một trẻ trừng mắt nhìn nhau như kẻ thù trong quá trình đi dự tiệc.
Ông lão vẫn còn tức giận vì ba ngày trước khi hạm đội độc lập Sư Tâm Vương và Đệ nhất kỵ binh đoàn đối đầu ở không phận gần trạm không gian Ba Phạt Lôi Á, Đường Phương không bắt máy điện thoại của ông, khiến thân vương điện hạ mất mặt trước mặt con gái.
Cát Nhĩ Khoa Đặc nhìn Mai Lạc Nhĩ, rồi nhìn Đường Phương, thì thầm vào tai Hanh Lợi Yết Tháp: “Chuyện này quan trọng lắm sao?”
Chuyện này tất nhiên không quan trọng, cái chết của Giả Tư Phạt và Lực Nặc Oa mới là quan trọng.
Trong khi làn sóng dư luận về cái chết của hai vị vương tử đang tiếp tục lên men ở đất nước này, hai kẻ nằm ở tâm bão lại đang đấu khí vì vấn đề thể diện, đúng là ngây thơ đến mức không nói nên lời.
Hanh Lợi Yết Tháp khẽ thở dài, không quan tâm đến Cát Nhĩ Khoa Đặc, nhắm mắt lại dưỡng thần. Ông vẫn ngồi trên chiếc ghế từ tính đó, đặt chiếc gậy bạc nằm ngang trên đầu gối.
Ở phía bên kia lối đi, Đường Lâm không hề bận tâm đến môi trường xung quanh, dùng khăn tay cotton tinh khiết nhẹ nhàng lau chùi khẩu Thánh Kỵ Sĩ M5, vẻ mặt tập trung như đang tắm cho thú cưng yêu quý của mình vậy.
Bạch Hạo rất muốn nói với anh rằng, anh có lau sạch đến đâu, vệ binh cũng sẽ không cho nó vào hiện trường đâu, chỉ là lúc nhìn thấy ánh mắt của Đường Lâm, lại nuốt lời này vào trong, bởi vì từ đó bắt gặp một loại cảm xúc khác lạ, đó là sự cô đơn.
Đường Lâm luôn rất trầm mặc, rất giống một lão binh, nhưng từ khi đến "Khắc Cáp Nặc Tư", đột nhiên trở nên trầm mặc hơn trước. Bạch Hạo không phải La Y, không thích suy nghĩ lung tung, nghi ngờ không biết có phải vì mình xác định quan hệ yêu đương với La Y và hai chị em Anh Lạc, Linh Lung, đã tạo ra một sự va chạm tinh tế đối với Đường Lâm, mới khiến anh ngày càng trầm mặc, ngày càng giống một lão binh chỉ biết hút thuốc, làm việc và suy nghĩ tâm sự, trông rất không hòa đồng.
Khải Lợi Ni Á không nghĩ vậy, cô đặt ánh mắt lên khẩu Thánh Kỵ Sĩ M5 đó, nhìn anh lau sạch từng hạt bụi, từng điểm bẩn trên đó, đột nhiên nhận ra một điều, anh không phải đang lau súng, anh đang lau trái tim mình.
Người tập trung ánh nhìn vào khẩu Thánh Kỵ Sĩ M5 đó không chỉ có cô, mà còn có 3 tùy tùng thân cận của thân vương. Thú vị là, Hanh Lợi Yết Tháp, Mai Lạc Nhĩ, Cát Nhĩ Khoa Đặc ba người rất thoải mái, những tùy tùng kia lại như lâm vào đại địch.
Thời gian trôi qua trong sự im lặng như vậy. Một khắc sau, tàu con thoi xuất hiện ở không phận "Tạp Bố Lôi Đặc".
Giống như lần trước, 3 tàu hộ vệ lớp Vệ Đạo Giả dừng ở quỹ đạo trên cao, tàu con thoi chở Đường Phương và những người khác bay về phía lục địa của hành tinh.
Bán cầu nơi "Địch Tạp Bản" tọa lạc được phủ một lớp ánh bạc dưới sự chiếu sáng của ba anh em Khắc Cáp Nặc Tư, những tầng mây như sợi bông và ánh đèn neon trên bề mặt hành tinh hóa thành một biển sáng, chiếu sáng nhãn cầu của con người.
Nhắc nhở: Nhấn phím Enter để quay lại mục lục, nhấn phím ← để quay lại trang trước, nhấn phím → để sang trang sau, thêm vào dấu trang để thuận tiện cho việc đọc tiếp lần sau.
Tất cả nội dung chương, hình ảnh của "Tùy thân mang theo Tinh Tế Tranh Bá" đều do cư dân mạng cập nhật và tải lên, hoan nghênh các bạn đọc ủng hộ Bạo Binh Đối A và lưu lại "Tùy thân mang theo Tinh Tế Tranh Bá".