Sau bốn bảo cốt, buổi đấu giá đần đi vào hồi cao trào, giá khởi điểm thường ở mức một trăm Hắc Kim tệ, hai trăm Hắc Kim tệ, thỉnh thoảng vọt lên ba, bốn trăm, khiến những người ở tầng một chỉ biết há hốc mồm. Tầng hai trở thành lực lượng cạnh tranh chủ yếu, thỉnh thoảng lôi kéo cả khách quý khu vào cuộc.
Hồ Đại Hải, Quách Hùng, Tôn Minh thay phiên nhau khuấy động, kích thích khách quý khu tham gia đấu giá, tiêu hao dự trữ tài chính của họ.
Ở tầng một và tầng hai, người của Tần Mệnh cũng phụ trách khuấy động bầu không khí, toàn là những kẻ cơ trí, biết nắm bắt thời cơ.
Buổi đấu giá kéo dài từ trưa đến tối, bầu không khí trong điện không những không giảm nhiệt, mà càng lúc càng sôi sục. Các trân phẩm bảo bối lần lượt được đưa ra, càng ngày càng quý giá, liên tục dấy lên những tiếng kinh hô, thu hút ánh mắt thèm thuồng. Dù nhiều người chỉ có thể đứng nhìn, nhưng ngắm nghía thỏa thích cũng là một niềm vui.
"Vật phẩm đấu giá thứ hai trăm." Trưởng lão đấu giá khản cả giọng, uống một ngụm nước đá, hắng giọng, vén tấm vải che trước mặt: "Bá Đao! Bách Trảm!"
Một thanh cự đao nặng trịch, dày bản, hàn quang rực rỡ, lộ ra bá khí chân thực và mãnh liệt!
Đao dài ba mét, rộng nửa mét, dày hai ngón tay, thân đao không trơn tru mà gồ ghề, tạo hình đại khí, mạnh mẽ.
Chuôi đao còn khoa trương hơn, như hình rồng hổ quấn lấy nhau, lộ ra sức mạnh cuồng bạo.
Cự đao nằm thẳng trong hộp đá, tựa như một vị tướng quân uy vũ đang ngủ say trong quan tài đá.
Hộp đá vừa mở ra, hội trường bỗng im phăng phắc, mọi người nhất loạt nhìn về phía hộp đá, như bị mê hoặc, lại như bị uy hiếp.
Sàn đấu giá xa hoa đường như biến thành quân đoanh lạnh lẽo, phía đưới toàn là binh sĩ, kính cẩn ngước nhìn Thượng Tướng Quân trên đài cao.
Tần Mệnh đứng dậy, đứng bên cửa sổ, từ trên cao nhìn xuống cự đao trong hộp đá.
Tim hắn đập liên hồi, toàn thân trào lên một luồng nhiệt kỳ lạ.
Hấp dẫn? Say mê?
Chỉ một thoáng, Tần Mệnh bị cuốn hút hoàn toàn.
Cái bá uy, sự nặng nề, đều lay động sâu sắc Tần Mệnh, như tạo nên cộng hưởng.
Người thì thích phụ nữ, kẻ lại mê vũ khí.
Tần Mệnh đã có Đại Diễn Cổ Kiếm và Vĩnh Hằng Chi Kiếm, lại thêm Hoang Thần Tam Xoa Kích, tựa như có ba mỹ nhân tuyệt thế, đối với vũ khí khác chẳng còn hứng thú. Nhưng khi nhìn thấy Bá Đao, hắn động tâm, mê luyến.
Trưởng lão đấu giá giới thiệu: "Bá Đao, Bách Trảm! Nghe nói có người phát hiện nó trong một khu mộ cấm địa ở Huyễn Linh Pháp Thiên, tình hình cụ thể không rõ, giá khởi điểm một ngàn năm trăm Hắc Kim tệ! Mỗi lần tăng giá không dưới một trăm!"
Hồ Đại Hải mở miệng theo hiệu lệnh của Tần Mệnh: "Giới thiệu kỹ hơn đi."
"Không có gì để giới thiệu thêm, thanh đao này không đơn giản, tin rằng các vị có thể cảm nhận được."
"Tức là bảo chúng ta tự mò mẫm may rủi? Biết đâu lại vớ được món đồ có khí thế? Giá khởi điểm một ngàn năm trăm có phải hơi cao? Nếu thật là chí bảo, sao chủ nhân không giữ lại? Vất vả chạy đến Huyễn Linh Pháp Thiên thám hiểm, chẳng phải để tìm kiếm cơ duyên? Sao lại mang đến Bán Nguyệt Đảo bán?"
Tần Mệnh nói, Hồ Đại Hải truyền lời ra ngoài, vang vọng trong hội trường tĩnh lặng, ai nấy đều nghe rõ.
"Theo lời ngươi, ai có bảo bối cũng phải giữ lại, vậy ai còn đến đấu giá?"
"Ngươi hiểu lầm ý ta, có bảo bối không cần truy nguồn gốc, nhưng có bảo bối phải hỏi cho rõ ràng. Hôm nay buổi đấu giá sắp kết thúc, chỉ còn chưa đến hai mươi món, mỗi món đều vô cùng trân quý, lại vô cùng đắt đỏ, chúng ta cần thận trọng. Ta không nhắm vào thanh đao này, mà nhắm vào tất cả vật phẩm đấu giá sau đó. Lỡ bên trong có chút tình huống đặc biệt thì sao? Ví dụ... Có nguyền rủa? Là hàng lậu? Có bí mật khác?"
Trưởng lão đấu giá không để ý đến hắn: "Bắt đầu đấu giá!"
Bầu không khí trong hội trường trở nên cổ quái, không ai chủ động ra giá, ai nấy đều quan sát, suy tính. Dù lời chất vấn có hơi hồ đồ, nhưng ngẫm kỹ thì cũng có lý. Hơn nữa, giá khởi điểm một ngàn rưỡi là mức cao nhất từ đầu buổi đấu giá đến giờ, mỗi lần tăng thêm một trăm Hắc Kim tệ, khiến nhiều thương hội chùn tay.
Như lời chất vấn kia, buổi đấu giá đã đến hồi kết, đây là món thứ hai trăm, mà giá đã lên đến một ngàn năm trăm Hắc Kim tệ, thuộc hàng áp trục trong các buổi đấu giá khác.
Chỉ còn mười chín món cuối cùng, phải cân nhắc kỹ từng món, vì mỗi món đều có thể vét sạch tài chính còn lại, khiến họ không còn cơ hội cho những món sau.
Sắc mặt trưởng lão đấu giá biến đổi. Từ món thứ hai trăm trở đi đều là trân quý nhất, sao vừa bắt đầu đã tắc tịt? Thanh Bá Đao này họ đã chọn lựa kỹ càng, đưa ra để trấn động toàn trường, cổ vũ sĩ khí, thêm chút lửa cho những màn cạnh tranh sau. Ai ngờ chỉ vì vài câu của tên hỗn đản kia mà tan tành?
Người ở tầng một và tầng hai khoanh tay xem kịch vui, đẳng cấp này không phải thứ họ có thể tham gia, cứ để các thương hội tranh nhau đi.
Tần Mệnh khẽ nhắc Hồ Đại Hải: "Thể hiện thái độ."
Hồ Đại Hải ho khan hai tiếng, lớn tiếng: "Ta thật không hồ đồ. Thế này đi, ta thêm một trăm... Không, tại ta lỡ lời, ta thêm ba trăm, thế nào? Một ngàn tám trăm Hắc Kim tệ."
Có khách quý trong phòng định ra giá, bị câu "ba trăm" của hắn chặn họng. Ngươi thêm một trăm, ta cũng thêm một trăm thì còn được, ngươi vọt thẳng ba trăm, ta thêm vào chẳng phải gần hai ngàn?
"Đừng ai tranh, tên hỗn đản này luôn quấy rối, lần này cứ để hắn ôm hận." Rất nhiều người trong khách quý khu từng bị Hồ Đại Hải hố, vẫn còn ghi hận.
Một người không tranh, hai người không tranh, phần lớn đều không tranh. Số còn lại thấy mợi người cẩn trọng, còn tưởng bên trong có chuyện gì, cũng im thin thít.
Thương hội mang Bá Đao ra chắc phát điên mất. Họ đã trả giá rất lớn để có được nó, hy sinh năm Địa Vũ cường giả, liên lụy hơn trăm sinh mạng. Nhưng chuyện này không thể nói ra trước mặt mọi người, nên mới đem ra đấu giá, vì lo sợ bị trả thù, nhưng càng không thể nói ra.
Họ cho rằng chỉ cần khí thế của Bá Đao là đủ kích động bầu không khí, bán được ba ngàn Hắc Kim tệ cũng không ngoa, coi như không uổng công bao nhiêu người chết.
Thế nhưng...
Tắc tịt?
Kẹt ở một ngàn tám?
Trưởng lão đấu giá rất muốn kích thích bầu không khí, nhưng vì sắp đến Khí Linh, nên nóng lòng bán tống nó đi, bèn dứt khoát gõ búa: "Một ngàn tám trăm Hắc Kim tệ, thành giao!"
"Tuyệt!" Tần Mệnh kích động vỗ tay, hít sâu một hơi. Bá Đao, Bách Trảm! Của ta!
"Chúc mừng! Chúc mừng!" Hồ Đại Hải hạ giọng, không để ai nghe thấy.
"Làm tốt lắm!" Tần Mệnh vỗ vai Hồ Đại Hải.
Hồ Đại Hải cười khổ: "Ta chỉ nghe lệnh thôi, vẫn là Tần công tử lợi hại. Tâm tư này nắm bắt thật sự... Tuyệt..."
Hắn càng bội phục Tần Mệnh. Từ đầu buổi đấu giá đến giờ, Tần Mệnh đều chỉ huy hắn, dùng ám hiệu nhắc nhở Quách Hùng, toàn bộ quá trình đùa bỡn tâm lý, liên tục trêu đùa sáo lộ, mơ hồ khống chế xu thế đấu giá. Hắn cứ tưởng Tần Mệnh thiên phú và võ pháp lợi hại, ai ngờ đầu óc cũng tốt đến vậy.
"Là Hải Đấu Môn nóng lòng kết thúc, người phụ trách đấu giá không phản kích, không điều tiết khống chế, nếu không chúng ta đã không dễ dàng như vậy." Tần Mệnh vốn không định cạnh tranh, không ngờ lại vớ được bảo bối như vậy. Sau này hành tẩu Hải Vực, có thể dùng đao, có thể dùng kiếm, tiện che giấu thân phận.
"Mua món này, tài chính của chúng ta eo hẹp rồi." Họ không đủ bốn ngàn tiền vốn, đấu giá bảo cốt kiếm hết hai ngàn, còn lại mấy món bán hơn một ngàn, giờ lại ném một phát một ngàn tám, chỉ còn hơn năm ngàn.
"Đành trông vào Tịch Diệt Linh Tháp!" Tần Mệnh đã đem đến buổi đấu giá một bảo bối khác, chính là Tịch Diệt Linh Tháp! Để có được Khí Linh, Tần Mệnh xem như xuống máu, chỉ thiếu bán cả mạng.