Quách Hùng và đồng bọn không nén được, ngừng nuốt luyện Linh Thảo, gợi Mộng Trúc lên phía trước, giằng co với Tá Thương: "Không ngờ nửa đời sau phải sống trong Tuyệt Ảnh truy sát, cút ngay cho ta!"
Tá Thương cười lớn: "Tuyệt Ảnh? 'Tuyệt' đã không còn, 'Ảnh' cũng chết rồi, các ngươi còn mặt mũi nào gọi Tuyệt Ảnh?"
Bốn người lòng tràn bi phẫn, bị kích động đến tận cùng, nhưng càng không chịu nhượng bộ: "Chúng ta bị thương, nhưng không phải muốn giết là giết được! Nhớ kỹ, đây là khoang thuyền, người trong và ngoài đều không cho phép Địa Vũ cảnh chém giết! Thu cái bộ mặt ghê tởm của ngươi lại, chúng ta tuyệt không để ngươi bài bố, ngươi không làm được đâu."
"Không thử sao biết? Coi như giờ giết không được, chờ thuyền cập bến, chúng ta còn tiếp tục được, đến lúc đó ai bảo vệ được các ngươi?" Tá Thương càng lúc càng sung sức, việc Tuyệt Ảnh lùi bước càng chứng tỏ thương thế của họ nghiêm trọng. Hắn từng khiêu chiến Tuyệt Ảnh, nhưng đều bị đánh cho thê thảm, hôm nay khó có cơ hội, thế nào cũng phải xả cơn giận.
Nhưng nhiều người nghe ra ẩn ý, Quách Hùng biến tướng thừa nhận 'Tuyệt' và 'Ảnh' đã chết? 'Tuyệt Ảnh' được đặt theo tên bọn họ, cũng là thủ lĩnh Tuyệt Ảnh, dù thực lực hay thiên phú đều cực kỳ cường hoành, nhiều tông môn tổ chức muốn trăm phương ngàn kế lôi kéo. Vậy mà... chết? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Trương Liệt nắm chặt song đao: "Cứ việc xông lên! Tuyệt Ảnh đù toàn bộ chiến tử, cũng kéo ngươi xuống mồ."
Tá Thương đảo mắt, cười ha hả: "Ta từ trước đến nay thấy thơm thì nhào, không thích ép buộc. Ta có đề nghị thế này, các ngươi đưa hết bảo bối kiếm được ở Huyễn Linh pháp thiên cho ta, ta lập tức đi ngay, đảm bảo không đụng đến các ngươi nữa, còn bảo vệ các ngươi an toàn xuống thuyền, thế nào?"
"Tỉnh mộng đi, ta lạ gì ngươi?!" Mộng Trúc nắm chặt liêm đao.
"Hai đường, hoặc là, đánh một trận, ta giết các ngươi, cướp bảo bối. Hoặc là, khỏi đánh nhau, đưa bảo bối cho ta." Tá Thương tham lam nhìn Mộng Trúc, cười đểu.
Hai nhóm giằng co, không ai nhường ai, bầu không khí càng lúc càng căng thẳng.
Có kẻ xem náo nhiệt, hận không thể bọn họ đánh nhau thật, để mình thừa cơ kiếm lợi. Có người lo lắng, nếu làm lớn chuyện, thuyền này hỏng thì tất cả phải trôi đạt trên biển. Hải Vực đầy Hải Thú ấn mình, nguy hiểm trùng điệp, trốn không có chỗ trốn.
Lúc này, lão đầu ban nãy bỗng hô lớn: "Đừng chỉ nhìn phía trước, xem phía sau kìa."
Tá Thương và đồng bọn vô ý thức quay đầu, mới chú ý sau lưng không xa có một gã đeo mặt nạ, ôm một con hổ dũng mãnh, một người một hổ cứ ngồi xem trò hay. Mọi người đã lùi ra xa năm sáu mét, chỉ hai kẻ này không kiêng nể ngồi đó.
Nhưng...
Ngay lúc Tá Thương quay lại, phân tán sự chú ý, Quách Hùng, Mộng Trúc, Tôn Minh, Trương Liệt đồng loạt bạo khởi, xuất kích chớp nhoáng, không hề báo hiệu, hoàn toàn ăn ý, nắm bắt chính xác khoảnh khắc vi diệu, quý giá này.
Quách Hùng chấn thương đâm, trong nháy mắt bùng nổ thương hoa lạnh thấu xương, như lôi điện chém loạn, kịch liệt và tấn mãnh. Hắn nén đau đớn, áp chế nội thương, kích phát cuồng liệt năng lượng tràn ngập Ngân Thương, thương thể rung lên đữ đội, thương hoa hợp thành đầu rồng, đối điện va chạm vào mặt Tá Thương cách đó ba mét, thanh thế như muốn nổ nát đầu hắn.
Mộng Trúc tung mình lên, theo sát Ngân Thương chém xuống, liêm đao là vũ khí đặc biệt, rất khó khống chế, nhưng trong tay nàng lại như rắn độc xuất động, xé gió mà đến, cũng nhắm vào đầu Tá Thương.
Tôn Minh cúi người lao mạnh, gần như sát sàn khoang thuyền, xuất hiện trước mặt Tá Thương, cột đá nặng nề bùng nổ cương khí cuồng phong, như sóng dữ ập tới, cuốn theo năng lượng hủy diệt.
Trương Liệt như điện xẹt xuất hiện sau lưng Tá Thương, song đao giao nhau, đánh ra đầy trời tinh mang, như sao sa, rải khắp không gian, khó phân biệt thật giả, lại như thể tất cả đều là thật.
Biến cố đột ngột, khiến mọi người không kịp trở tay, đừng nói Tá Thương, ngay cả Tần Mệnh cũng kinh ngạc nhướn mày.
Lão đầu muốn kéo Tần Mệnh vào cuộc, tốt nhất là kích Nộ Hải Bọ Cạp, thay hắn xả giận, không ngờ Tuyệt Ảnh lại nắm lấy cơ hội không phải cơ hội này, ngang nhiên xuất thủ, trực tiếp nhằm vào Tá Thương, hai mặt giáp công tiêu diệt, sát khí lạnh thấu xương.
Giờ khắc này, không gian như ngưng kết, hình ảnh như đứng im.
Mọi ánh mắt bị thu hút, hình ảnh mạo hiểm tràn ngập hốc mắt họ, như thể đã thấy cảnh Tá Thương bị chém giết.
Tá Thương kinh hồn, phản kích tức thì, điên cuồng vung đao, toàn thân như trong suốt, vô tận đao mang phá thể mà ra, oanh sát không phân biệt. Dù sao hắn cũng là thủ lĩnh Liệp Sát Giả, quen liếm máu trên lưỡi đao, cùng Tử Thần múa, chơi trò mạo hiểm và kích thích, nên phản ứng rất nhanh.
Ầm ầm!
Cả khoang thuyền rung lên ba trận, năng lượng nổ tung ép không gian, oanh kích ván gỗ khoang thuyền, kêu răng rắc, va vào lớp bảo vệ bên ngoài ván gỗ, nứt vỡ từng tầng. Ngay sau đó, năng lượng dẫn nổ cuồng phong quét sạch mọi ngóc ngách khoang thuyền, những người vừa ổn định lại lần nữa bị hất văng, nhiều người bị đao mang và năng lượng chém giết hoặc trọng thương.
Khoang thuyền hoàn toàn đại loạn, Tần Mệnh cũng vội xoay người, ôm Bạch Hổ, chống cự năng lượng Địa Vũ cảnh.
Thuyền lớn vẫn đi trên Hải Vực, cưỡi gió đạp sóng, cẩn thận tránh né mãnh thú dưới đáy biển, nhưng tiếng nổ vang đột ngột không chỉ làm rung chuyển thuyền lớn, còn tác động đến thân Lam Quang bên ngoài thuyền, suýt chút nữa thì bại lộ, mọi người trên boong cứng đờ, nín thở nhìn ánh sáng Lam chợt sáng chợt tắt, kinh hãi toát mồ hôi lạnh.
Trong khoang thuyền, hỗn loạn tột độ, không chỉ do Tá Thương kinh hồn bộc phát toàn lực, Quách Hùng và đồng bọn cũng cắn răng liều hết sức, hai bên va chạm, uy lực khó lường.
"Khụ khụ..." Quách Hùng ho dữ dội, mặt trắng bệch, trước ngực bị đao mang xẻ ba đường vết thương kinh người, máu tươi nhuộm đỏ y phục.
Mộng Trúc, Tôn Minh, Trương Liệt đều bị đao mang làm bị thương, nắm chặt vũ khí bảo vệ Quách Hùng phía trước, thở đốc.
Họ bị thương nặng, nhưng Tá Thương còn thê thảm hơn.
"Ngươi... Ngươi..." Tá Thương ngồi bệt dưới đất, mặt đầy máu, bị thương mang nổ, yết hầu bị đánh thủng, cánh tay phải đứt lìa, ngực bụng rách nát, xương vỡ găm vào tim.
Phản kích vội vàng, cuối cùng không chống lại được Tuyệt Ảnh liên hoàn sát.
Trương Liệt phun ra ngụm máu: "Tuyệt Ảnh dù chật vật, không phải kẻ như ngươi có thể dễ dàng ức hiếp."
Tá Thương há miệng, ục tực trào máu, muốn đứng lên, nhưng toàn thân sức lực nhanh chóng biến mất, chốc lát sau, mắt tối sầm lại, đầu gục xuống, tắt thở.
"Đầu lĩnh!!" Hải Hạt kinh hô.
"Các ngươi muốn thử không? Chúng ta phụng bồi đến cùng." Quách Hùng lau máu trên khóe miệng, ánh mắt hung ác.
Mọi người trong khoang thuyền âm thầm hít khí, không hổ là Tuyệt Ảnh, thế này mà còn lật ngược được tình thế?!
Tần Mệnh kinh ngạc, mở mang tầm mắt, ngay cả hắn cũng không ngờ Tuyệt Ảnh lại đột nhiên tập kích. Bọn Liệp Sát Giả này toàn dân dã, võ pháp chưa chắc tinh diệu, nhưng kinh nghiệm chém giết tích lũy lâu năm đủ bù đắp thiếu hụt võ pháp. Lại còn ăn ý, hung ác, quả quyết!