Đám đông xôn xao bàn tán, vô cùng hào hứng.
Mỗi một mảnh Tàn Đồ xuất hiện đều gây náo động lớn. Ai nấy đều mong ngóng có thể nhanh chóng thu thập đủ toàn bộ bản đồ, tìm ra 'Thanh Loan di tích cổ'. Nghe nói ngay cả Vu Điện cũng đang ráo riết thu thập Tàn Đồ.
Nhưng liệu Hải Đồ có thực sự dẫn đến 'Thanh Loan di tích cổ' hay không vẫn còn là một ẩn số. Giá trị của mỗi mảnh Tàn Đồ nằm ở niềm hy vọng, sự chờ đợi.
Nếu Thanh Loan di tích cổ được chứng thực là có thật, giá trị của Tàn Đồ sẽ tăng lên gấp bội.
Nhưng nếu nó chỉ là một sự bịa đặt, Tàn Đồ sẽ trở thành món hàng ế ẩm.
Vì vậy...
Sau nhiều lần trả giá, mức giá cuối cùng dừng lại ở bảy ngàn năm trăm Hắc Kim tệ.
Tuy không bằng Tà Ảnh kiếm pháp, nhưng đây đã là một thành tích rất tốt.
"Hải Vực mênh mông vô tận, ẩn chứa vô số bí mật. Nếu có thể tìm thấy Thanh Loan di tích cổ, đạt được truyền thừa Thanh Loan, chắc chắn sẽ một bước lên trời, danh chấn Hải Vực." Hồ Đại Hải mắt sáng rực, dù chỉ là một hy vọng mong manh, nhưng sức hấp dẫn của nó quá lớn. "Tần công tử, ngươi không mong chờ sao?"
"Mong chờ gì?"
“Thanh Loan di tích cổ chứ còn gì."
Tần Mệnh lắc đầu. Tà Ảnh kiếm pháp hay Thanh Loan di tích cổ, hiện tại không còn quan trọng. Hắn chỉ cần Khí Linh!
Sắp bắt đầu rồi!
Giờ phút này, hắn vô cùng căng thẳng.
Không phải lo lắng về việc có đạt được Khí Linh hay không, mà là những chuyện phải đối mặt sau khi có được nó.
Làm sao rời đi?
Làm sao che giấu?
Nếu tin tức bị lộ thì sao? Hắn không thể lộ diện, có lẽ phải lặn sâu vào Hải Vực trốn vài năm.
"Tần công tử, rốt cuộc là bảo bối gì vậy?" Hồ Đại Hải vô cùng tò mò. Ba món bảo vật trấn áp cuối cùng đã được đem ra, lại còn có Tà Ảnh kiếm pháp và Thanh Loan di tích cổ. Món cuối cùng là gì? Tần Mệnh chưa từng đến Hải Vực, làm sao biết Hải Đấu Môn muốn đấu giá cái gì, còn muốn đấu giá thứ gì?
"Coi như ngươi không biết gì cả. Kể cả Hô Diên Trác Trác có hỏi, cũng nói không biết."
“Nghiêm trọng đến vậy sao?"
"Tùy tình hình thôi. Cứ theo những gì chúng ta đã bàn trước đó mà làm, nên làm gì, không nên làm gì, phải hết sức cẩn thận." Tần Mệnh không muốn liên lụy Bắc Vực, càng không muốn kéo Lôi Đình Cổ Thành vào. Trước đây hắn đã nghĩ đến việc sau khi có được Khí Linh sẽ trốn về Lôi Đình Cổ Thành, cố gắng che giấu. Nhưng sự xuất hiện của Vu Điện, cùng với lịch sử xâm lăng Bắc Vực của Vu Điện, khiến Tần Mệnh phải cân nhắc lại đối sách.
Tóm lại, nếu không bị lộ thì cứ ẩn mình, nếu bị lộ thì lặn sâu vào nội hải, chuyển hướng sự chú ý đến đó.
"Vật phẩm đấu giá thứ ba, cũng là vật phẩm cuối cùng." Trưởng lão phụ trách đấu giá vô thức nắm chặt búa gõ, cố gắng trấn tĩnh, kiềm chế cảm xúc.
Hơn ba ngàn con mắt trong hội trường đều nóng rực, mong chờ điều đặc sắc cuối cùng. Rốt cuộc là gì? Liệu nó có thể đạt mức giá trên trời? Có thể phá vạn không?
Một số người trong khu khách quý đã cạn tiền, chỉ có thể ngồi chờ xem kịch hay. Nhiều tay sai vẫn còn nắm giữ những bó lớn Hắc Kim tệ, chờ xem món bảo bối cuối cùng có đáng để họ phát cuồng hay không. Nhưng có người lại đang lo lắng. Vu Điện đến giờ vẫn chưa ra tay, có phải đang chờ món bảo vật cuối cùng hay không? Và Vu Điện có thực sự đến đây không?
Vu Chủ im lặng chờ đợi, đồng thời tìm kiếm một người, người có thể đánh thức Khí Linh. Nếu đó thực sự là Khí Linh, người có thể đánh thức nó rất có thể là Hoang Thần Tam Xoa Kích. Xem ra đến giờ, chắc chắn không phải Hải Đấu Môn đánh thức nó, mà là người ngoài. Vậy người đó là ai? Lai lịch ra sao, cảnh giới gì?
Ở một góc khuất tầng một, lão già bán cá nhả khói thuốc lào, khóe mắt liếc nhìn lòng bàn tay, những Kim Văn mờ ảo lóe lên, nhắc nhở lão.
"Món đồ đấu giá này được ủy thác đấu giá ngày hôm nay, danh tính người ủy thác không tiện công khai. Vật phẩm đấu giá đã được gia tăng độ phong ấn, Hải Đấu Môn chúng ta không thể mở ra, cũng không nhìn thấy bên trong là gì."
Lời vừa dứt, toàn trường ngạc nhiên. Ý gì đây? Đến cả thứ gì cũng không biết?
"Đừng nóng vội. Trong những ngày gần đây, chúng ta đã thử rất nhiều biện pháp, nhưng đều không thể mở nó ra. Hơn nữa... năm ngày trước, hai lần cường quang liên tiếp, chắc hẳn các vị đã cảm nhận được, chính là từ món bảo vật này phát ra." Trưởng lão đấu giá mở hộp gấm. Bên trong là một quả cầu thủy tinh nằm yên tĩnh, bên trong xanh thẳm trong suốt, giống như lưu ly, nhưng lại không nhìn thấy gì cả, ấn ấn có âm thanh thủy triều vang vọng, mặt ngoài bao phủ một lớp hơi nước mỏng manh.
Mọi người ở tầng một, tầng hai và khu khách quý tầng ba đều chăm chú nhìn. Rốt cuộc là thứ gì? Mà có thể phát ra thứ ánh sáng chói lóa đến vậy, khiến cả hòn đảo rung chuyển.
"Khí Linh!" Tần Mệnh nín thở. Cuối cùng cũng đợi được ngươi.
"Đến cả Hải Đấu Môn cũng không phá được phong ấn?" Hồ Đại Hải cố gắng mở to mắt, nhưng không thể nhìn thấu gì cả. Bên trong dường như là một đại dương mênh mông vô tận.
"Có phải Khí Linh không?" Vu Chủ nâng Ma Sát Thiên Tằm lên, nhưng chúng không hề phản ứng.
Ma Sát Thiên Tằm mẫn cảm với mùi máu tươi, chứ không phải Khí Linh.
"Giá khởi điểm, năm ngàn Hắc Kim tệ, bắt đầu đấu giá." Trưởng lão đấu giá cao giọng tuyên bố.
Người ở tầng một, tầng hai cố gắng nhìn ngắm. Người ở tầng ba im lặng, không ai vội vã ra giá.
Thứ đồ này nghe có vẻ mơ hồ quá?
Đến cả Hải Đấu Môn cũng không phá được phong ấn, thì ai có thể phá?
Cách lớp phong ấn dày đặc mà vẫn có thể phát ra ánh sáng chói lóa rung chuyển Bán Nguyệt Đảo, nếu phong ấn bị phá, chẳng phải sẽ phá hủy cả hòn đảo nhỏ này sao?
Vu Điện có ở đây không? Có phải họ đến vì món bảo bối này?
"Tôi trả năm ngàn năm trăm Hắc Kim tệ!" Cuối cùng cũng có người phá vỡ sự im lặng, nhưng vô cùng thận trọng, thăm dò tăng thêm năm trăm.
"Tôi trả sáu ngàn!"
"Sáu ngàn hai!"
Sáu ngàn năm!
"Sáu ngàn chín trăm Hắc Kim tệ."
Liên tục có người ra giá, nhưng rời rạc, không khí không còn hừng hực như hai món trước.
Người ở tầng một, tầng hai đều đang ngẩn người, dường như bị thứ gì đó bên trong thu hút.
Bốp! Trưởng lão đấu giá đóng hộp gấm lại, che đi quả cầu thủy tinh, ngăn chặn ánh sáng xanh.
Mấy ngàn người chớp mắt, đều có chút mơ màng, vừa rồi đường như đã thất thần?
"Bảy ngàn Hắc Kim tệ!"
Tiếng nói từ tầng ba vang lên, phần lớn là đang thăm dò, Vu Điện có thực sự ở đây không? Nếu không có, ta có thể sẽ mua nó.
"Tám ngàn!" Cuối cùng cũng có người vung tiền như rác, nâng từ bảy ngàn lên tám ngàn.
"Tám ngàn năm trăm Hắc Kim tệ!" Có người biểu lộ ngưng trọng, sờ cằm, thận trọng ra giá.
Sau mức giá này, khu khách quý im lặng một khoảng thời gian đài.
Trả giá tiếp là gần chạm đến ngưỡng vạn tệ, vượt quá khả năng chi trả của phần lớn mọi người.
Cuộc đấu giá này được tổ chức gấp gáp, nhiều thương hội không có đủ tiền. Những người có thể hô giá sáu ngàn trở lên, phần lớn là lấy từ số tiền kiếm được từ việc đấu giá các bảo vật trước đó.
Đúng lúc có người đang cân nhắc có nên nâng lên chín ngàn hay không, Hồ Đại Hải hô lên mức giá một vạn.
Rất nhiều người kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía khu khách quý, người này rốt cuộc là ai? Dường như đã tiêu bốn năm ngàn Hắc Kim tệ rồi, giờ lại thêm một vạn?
“Một vạn một lần, một vạn hai lần, còn ai trả giá cao hơn không?" Trưởng lão đấu giá không nhịn được muốn gõ búa, trong lòng vừa căng thẳng vừa kích động, cuối cùng cũng sắp bán được cái đồ sao chổi này.
"Một vạn một ngàn!" Vu Chủ cuối cùng cũng lên tiếng.
Tần Mệnh đột nhiên biến sắc, nhìn chằm chằm vào bức tường. Giọng nói này rất quen thuộc, chẳng lẽ là người phụ nữ của Vu Điện?
Nàng ở ngay sát vách ta?
Nàng thực sự đến vì Khí Linh?
Vụ Chủ im lặng nhìn bức tường, mấy cánh hoa lặng lẽ bay lên. Đối diện là ai? Đến vì Khí Linh, hay chỉ là lắm tiền nhiều của?
"Tần..." Hồ Đại Hải vừa định mở miệng thì bị Tần Mệnh giơ tay ngăn lại.
Tần Mệnh cau mày, nhìn chằm chằm bức tường rồi chậm rãi lùi lại.