“Max cấp! Lại còn max cấp! Thảo nào Minh Vương muốn đem hết sở học cả đời truyền cho Kim Uẩn, coi hắn như bảo bối."
"Hơn hai mươi năm rồi mới lại thấy max cấp, hôm nay lại xuất hiện tận hai người."
"Tần Mệnh và Kim Uẩn, Huyết Văn mười cấp của ai sáng hơn?"
"Khó mà phán đoán."
"Tần Mệnh cũng là max cấp, chẳng lẽ là nhờ truyền thừa của các vương? Huyết dịch của hắn lại có màu vàng kim, xem ra không chỉ có siêu cường năng lực khôi phục, mà còn cải tạo cả thể chất."
“Nguyệt Tình vừa rồi là chuyện gì? Huyết Văn rõ ràng đã sáng, cuối cùng lại biến mất."
"Đây mới chỉ là bắt đầu, liệu còn ai đạt max cấp nữa không?"
Trong Thiên Vương Điện, các trưởng lão vừa kinh ngạc thán phục, vừa vô cùng phấn khích. Không chỉ vì max cấp, mà chủ yếu hơn là Tần Mệnh và Kim Uẩn đều có phẩm hạnh không tệ, chỉ cần xem họ có thể vượt qua những khảo nghiệm tiếp theo hay không.
Thương Lan Vương và Kim Cương Minh Vương liếc nhau, nhớ lại năm xưa ở Huyết Hồ Điện, cả hai chỉ được đánh giá cấp chín!
Max cấp? Tuy chỉ hơn cấp chín một bậc, nhưng hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau.
Trong Huyết Hồ Điện, mười vị thẩm phán thái độ đều trở nên để chịu hơr, nở nụ cười gật đầu ra hiệu cho họ lui ra. Không cần tuyên bố gì thêm, chắc chắn là thông qua rồi.
"Rõ ràng là max cấp, sao ngươi lại rút lui?" Tần Mệnh để ý thấy Huyết Văn của Nguyệt Tình vốn đã đạt max cấp, không hề lấp lóe mà sáng rực.
Nguyệt Tình lắc đầu, không để tâm đến chuyện này.
"Chúc mừng!" Bạch Tiểu Thuần chúc mừng, cũng không ngờ Tần Mệnh lại có thể đạt tới mười cấp. Dù đẳng cấp cao không nhất thiết tương lai sẽ mạnh, một cơ duyên ngẫu nhiên cũng có thể thay đổi nhiều điều, nhưng ít nhất hiện tại, thiên phú của Tần Mệnh đã được Thiên Vương Điện công nhận. Hắn vừa mỉm cười, vừa tiếc nuối lắc đầu, nếu ngày xưa ở Hoàng thành không do dự, trực tiếp bắt Tần Mệnh về luyện thì tốt biết bao.
"Sao hắn có thể đạt max cấp?" Thường Tĩnh Vũ trong lòng không cam tâm.
"Người kia là ai?" Càng nhiều người hướng mắt về phía Kim Uẩn, kẻ trầm mặc ít nói, không ai ngờ một người tầm thường như vậy lại tỏa hào quang rực rỡ, vượt qua cả các hoàng tử hoàng triều và truyền nhân bí cảnh.
"Nhóm thứ tư, mời!" Mười vị lão nhân lại cất tiếng ra lệnh.
Lý Dần, Ôn Thiên Thành, Tô Kỳ Tuyết lần lượt tiến về phía cột đá, những người khác cũng đều háo hức, nóng lòng muốn biết mình được đánh giá cấp bậc nào.
Bảy cấp!
Sáu cấp!
Cấp chín!
Cấp bậc của từng người lần lượt hiện lên, trừ năm người không đạt cấp bảy, còn lại đều đủ tiêu chuẩn.
Đa số dừng lại ở cấp bảy, hoặc cố gắng đạt cấp tám nhưng thất bại.
Ôn Thiên Thành, đánh giá cấp chín!
Bạch Tiểu Thuần, đánh giá cấp chín!
Lý Dần, cấp chín! Không hổ là hậu duệ Côn Lồn Vương.
Tô Kỳ Tuyết và vài người khác dừng lại ở cấp tám.
Trong khảo nghiệm lại xuất hiện một người đạt max cấp, là một thiếu nữ tên Hiên Viên Kỳ.
Tần Mệnh nhớ lại khi tiến vào Vạn Kiếp Sơn ban đêm đã từng thấy nàng che dù, điều khiển màn mưa Tinh Thạch, cùng một thiếu nữ cầm lôi thương giao chiến. Sau đó vì sự xuất hiện của Tần Mệnh, cả hai đều rút lui.
Thiếu nữ cầm lôi thương kia sau khi hoàn thành đánh giá, cũng đạt cấp chín!
Kết quả khảo nghiệm khiến các trưởng lão trong Thiên Vương Điện vô cùng hài lòng, ba người đạt max cấp, hai mươi người đạt cấp chín!
So với các kỳ trước, ưu tú hơn rất nhiều.
Cuối cùng, năm người bị loại, chín mươi bảy người thông qua, tiến vào Âm Hồn Điện.
Việc xét duyệt ở Âm Hồn Điện vô cùng phức tạp, khiến người ta khó đoán, chủ yếu là xét duyệt nhân tính, khiến không ít người lo sợ.
Thực tế, kết quả cụ thể đã được định đoạt từ trước.
Ai ở lại, ai bị loại, Trưởng Lão Đoàn Thiên Vương Điện đã thông báo cho các lão nhân phụ trách thẩm phán.
Căn cứ chính là biểu hiện của tất cả thí luyện giả trong Vạn Kiếp Sơn.
Loại bỏ những kẻ có phẩm hạnh đặc biệt kém.
Ôn Thiên Thành, Lang Vân và Trần Dao đều bị loại không thương tiếc!
Tổng cộng hai mươi mốt người.
Cuộc đào thải tàn khốc khiến tất cả mọi người nín thở, con số hai mươi mốt người bị loại một lần nữa cho họ thấy áp lực.
Cuối cùng, bảy mươi sáu người thuận lợi thông qua Âm Hồn Điện, tiến vào Tâm Ma Điện đáng sợ hơn.
Những người bị loại ở ba điện trước tập trung bên ngoài, dù trong lòng không cam tâm, bực bội đến đâu cũng không thay đổi được sự thật. Họ muốn tìm Thiên Vương Điện để lý luận, nhưng căn bản không ai đoái hoài.
Tâm Ma Điện! !
"Nhân tính hai mặt, thiện và ác!"
"Thiện ác song hành, cùng sinh cùng tồn tại."
"Gốc rễ của 'ác' tạo nên Tâm Ma."
"Thù hận, tham lam, vọng niệm, chấp niệm, oán niệm... đều thuộc về Tâm Ma."
"Tâm Ma luôn tồn tại, có thể đột ngột sinh ra, có thể ẩn nấp, có thể trưởng thành, có thể thôn phệ người, cũng có thể rèn luyện người."
"Khảo thí Tâm Ma Điện là để xác định Tâm Ma của các vị mạnh yếu thế nào, nhiều ít ra sao, và khả năng khống chế Tâm Ma."
"Bây giờ, tất cả ngồi xuống. Tay nâng một ngọn đèn, trong vòng một canh giờ, đèn tắt thì thông qua, đèn không tắt thì bị loại!"
Mười vị lão giả giơ cao hai tay lên không trung, từng chiếc đèn cổ xưa từ trên nóc nhà bay xuống, rơi vào tay từng người.
Cây đèn cổ kính thô sơ, mang dấu vết thời gian, lạnh buốt thấu xương. Vừa chạm vào tay, mọi người đều rùng mình, rồi ngọn nến bên trong đèn bùng cháy. Có người là huyết sắc, có người màu nâu, có người màu lam, có người xanh lục... không ai giống ai, mà ánh sáng cũng có mạnh có yếu.
Lòng mọi người thắt lại, nhìn cây đèn trong tay như nhìn thấy linh hồn mình, cảm giác quái dị khiến nhiều người rùng mình.
Tần Mệnh nhìn cây đèn của mình, suýt chút nữa kêu lên thành tiếng. Bấc đèn cháy bừng bừng, chỉ thiếu điều tóe lửa, lại còn đủ màu huyết sắc, tím, xanh lá... các màu sắc hỗn loạn.
Nguyệt Tình đang nhìn ngọn lửa yếu ớt của mình, bên trong đường như có hình bóng ai đó, nhưng ánh nến của Tần Mệnh quá mạnh, ánh lửa tán loạn, trực tiếp thu hút sự chú ý của nàng: "Ngươi..."
Các lão nhân đang giảng giải cũng chú ý đến đây, vẻ mặt nghiêm nghị lập tức trở nên đặc sắc.
Tần Mệnh giật giật khóe miệng, chỉ vào cây đèn: "Cái này của ta... hình như bị hỏng, hay là... đổi cái khác?"
"Không thể nào hỏng được." Một vị lão nhân suýt chút nữa tiến tới kiểm tra, nhưng vẫn cố giữ vẻ nghiêm nghị, lạnh lùng đáp.
"Cái này... có hơi quá không?" Tần Mệnh bưng cây đèn, mặt đầy hắc tuyến.
Bạch Tiểu Thuần buột miệng: Ngươi còn sống được đến giờ này sao?”
"Chắc chắn có vấn đề, ta khẩn thiết yêu cầu đổi một cái." Tần Mệnh nghiêm túc nhìn các lão nhân.
Vẻ mặt lạnh lùng cứng rắn của Đường Thiên Khuyết lần đầu tiên trở nên quái dị, thảo nào người ta bảo ngươi là Phong Tử. Không đúng, đây không chỉ là vấn đề điên cuồng, đây là rối loạn tinh thần, thần kinh có vấn đề rồi.
Phàn Thần đi đến sau lưng Nguyệt Tình, thấp giọng hỏi: "Sống cùng hắn, ngươi không sợ sao?"
"Đổi! Nhất định phải đổi cho ta!" Tần Mệnh lại yêu cầu.
Trong Thiên Vương Điện, các trưởng lão cũng do dự, sau khi bàn bạc vẫn quyết định nhắc nhở các lão nhân trong Tâm Ma Điện cho Tần Mệnh đổi một cái thử xem. Nếu quả thật có nhiều Tâm Ma đến vậy, Tần Mệnh đã sớm phát điên, sao có thể bình thường như bây giờ. Hơn nữa, nếu có nhiều Tâm Ma như vậy, Tần Mệnh căn bản không thể vượt qua xét duyệt của Ma Điện.
"Tâm Ma quá nặng, nếu có thể vượt qua hết, Tần Mệnh tương lai ắt thành đại khí, nếu thất bại, chắc chắn sau khi rời khỏi đây sẽ nhập ma, hoặc lạc lối."
Kim Cương Minh Vương nói rồi im bặt. Bởi vì trong Tâm Ma Điện, sau khi Tần Mệnh đổi đèn mới, ngọn lửa còn bùng cháy dữ dội hơn, dường như muốn táp cả vào mũi.
"Ha ha..." Thường Tĩnh Vũ cười lớn hai tiếng, rồi gượng gạo im bặt, mặt đỏ bừng, thân thể run rẩy. Để ngươi vừa rồi kiêu ngạo, cái gì max cấp, vớ vẩn! Tâm Ma vượng như vậy, hiện tại không đốt chết ngươi thì tương lai cũng sẽ hủy hoại ngươi.
Kim Uẩn cũng nhìn Tần Mệnh thêm một cái, rồi nhìn lại 'ngọn lửa nhỏ' trước mặt, chợt cảm thấy mình vẫn còn hiền lành chán.
Tần Mệnh nhìn cây đèn 'cháy hừng hực, bất lực. Đổi một chiếc còn vượng hơn, biết tìm ai mà nói đây.
Nguyệt Tình bắt đầu lo lắng, chẳng lẽ những Tâm Ma này là những 'bóng tối' sâu thẳm trong lòng Tần Mệnh?
Nếu thật là như vậy, hắn làm sao có thể vượt qua?
Nguyệt Tình lớn lên cùng Tần Mệnh, từ nhỏ, đến Thanh Vân Tông, rồi đến bây giờ, hẳn là hiểu Tần Mệnh nhất. Giai đoạn then chốt trong sự phát triển tính cách, trưởng thành tâm trí của hắn, chính là giai đoạn đen tối nhất: đồ thành, nhà tan, người chết, ẩu đả, ức hiếp, tưởng niệm và sợ hãi, tràn ngập cuộc sống đầy biến động của hắn. Dù Tần Mệnh đã sống sót, nhưng không có nghĩa là hắn đã quên. Hắn chỉ là đè nén chúng xuống. Nếu bị cây đèn ép bộc phát, lại hội tụ cùng nhau, Tần Mệnh... làm sao chống đỡ?
"Có được không?" Nguyệt Tình nắm chặt tay Tần Mệnh.
“Thử xem sao."
"Chờ ngươi trở về."
Các lão nhân cao giọng tuyên bố: "Một canh giờ khảo nghiệm, hiện tại... bắt đầu..."