“Ta bị thương.” Tần Mệnh lạnh lùng nói, Bá Đao sắc bén kề sát gáy Bùi Phụng. Cảnh tượng này khiến đám người kinh hồn bạt vía, Bùi Phụng càng run lên vì sợ hãi, quên cả vai đang đau nhức, chỉ trân trối nhìn lưỡi đao ngay trước mắt.
Trong không khí vang lên những tiếng răng rắc rất nhỏ, đó là âm thanh lưỡi đao ép vỡ lớp linh lực hộ thể trên đầu Bùi Phụng.
Ai cũng biết, chỉ cần Bá Đao mạnh thêm chút nữa, lưỡi đao sẽ phá tan lớp linh lực kia và chém nát đầu Bùi Phụng.
"Vâng vâng vâng! Xin lỗi! Xin lỗi!" Hai gã đệ tử Phong Lôi Môn vội vàng xin lỗi, trong lòng lại thầm rủa, hổ yêu của ngươi chỉ bị thương thôi, còn chúng ta thì người chết như ngả rạ, đều bị nó tươi sống vồ chết. Ai xin lỗi cho chúng ta đây?
Đệ tử Kim Dương Tông đỡ Khúc Khuê, tiến thoái lưỡng nan, đành đứng ngây ra đó, gượng gạo cười. Họ từng thấy kẻ hung ác, nhưng chưa thấy ai ác như vậy, còn chưa kịp mở miệng đã bị chặt mất một cánh tay.
“Nếu không phải ta đến kịp, nó đã chết trong tay các ngươi rồi." Tần Mệnh đột nhiên siết chặt tay phải, một tiếng răng rắc giòn tan vang lên, lưỡi đao phá mát lớp linh lực bảo vệ đầu Bùi Phụng, lưỡi đao lạnh lẽo trong nháy mắt cứa rách da gáy hắn, những giọt máu đỏ tươi từ vết cắt chảy ra, chậm rãi trượt xuống chớp mũi.
"A! Đừng mà!" Hai gã đệ tử Phong Lôi Môn quỳ sụp xuống, mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh toát ra. Bọn họ là người hầu cận của Bùi Phụng, theo môn quy, nếu Bùi Phụng chết, bọn họ trở về sẽ bị tra tấn đến chết.
Toàn thân Bùi Phụng cứng đờ, suýt chút nữa ngất đi.
Đám người Kim Dương Tông rụt cổ lại, hắn thật sự muốn giết người sao? Hôm nay đúng là ngày xui xẻo, lại đụng phải một sát tinh như vậy!
Khúc Khuê cố nén đau đớn, ra hiệu cho các đệ tử xung quanh không được manh động, cứ quan sát tình hình đã. Hắn thật sự sợ rồi, khi nãy trong biển lửa, nếu không phải hắn may mắn tránh được một quyền kia, thì hoặc là đã chết, hoặc là, người bị túm cổ nhấc lên giữa không trung kia chính là hắn!
"Giải quyết thế nào?" Tần Mệnh nắm chặt Bá Đao, chậm rãi nâng lên, nhưng chưa kịp để đám người thở phào, lưỡi đao đã lệch đi, chém xuống vai còn lại của Bùi Phụng.
Bùi Phụng sắp phát điên rồi, đừng mà! Xin đừng mà!
"Ngươi nói đi! Ngươi nói sao thì vậy! Toàn bộ nghe theo ngươi!" Hai gã đệ tử Phong Lôi Môn hét lớn, xin đừng chém nữa.
"Giữ lại hai tay và hai chân, để các ngươi nhớ cho kỹ, Linh Yêu có chủ thì không được động vào. Giữ lại hai tay và hai chân, để các ngươi biết, có những người, không được đụng vào."
"Chặt hết tay chân thì còn lại cái gì? Thành phế nhân à!" Một gã đệ tử Phong Lôi Môn nhảy dựng lên, suýt chút nữa thì chửi thẳng mặt, quá bắt nạt người rồi. Chẳng phải chúng ta chỉ làm bị thương con hổ của ngươi thôi sao? Hổ của ngươi giết bao nhiêu người của chúng ta, tính thế nào? Ai bồi thường cho chúng ta!
Gã đệ tử Phong Lôi Môn còn lại vội giữ chặt hắn, cố nặn ra nụ cười: "Chặt tay chân cũng vô dụng thôi, hay là chúng tôi bồi thường tiền nhé?"
"Trông ta giống thiếu tiền lắm à?" Tần Mệnh vờ như sắp chém xuống.
"Không không không! Chúng tôi có Linh Túy, có bảo dược, có rất nhiều thứ." Đệ tử Phong Lôi Môn muốn khóc đến nơi, xin ngươi buông tay ra đi, cứ tiếp tục thế này, Thiếu Môn Chủ của chúng tôi bị ngươi bóp chết mất, máu cũng sắp chảy hết rồi.
Mắt Bùi Phụng đã bắt đầu trợn trắng, thân thể không còn cứng đờ nữa, mà hơi run rẩy.
Khúc Khuê và những người khác nuốt nước bọt, nếu Thiếu Môn Chủ Phong Lôi Môn bị người ta bóp chết, Lưu Ly Đảo này chẳng phải sẽ náo loạn lên hay sao? Trên hòn đảo này tụ tập hơn vạn Liệp Sát Giả, một khi bị Phong Lôi Môn ra giá cao điều động, ai có thể gánh nổi? Người này là thật sự hung ác, hay là thật sự ngốc vậy?
"Phong Lôi Phùi Có Phong Lôi Phù! Thiếu Môn Chủ có Phong Lôi Phù cấp cao nhất!" Một gã đệ tử Phong Lôi Môn chợt nhớ ra.
"Phong Lôi Phù là cái gì?"
"Là vũ khí có thể phóng thích sức mạnh Phong Lôi trong nháy mắt, bí bảo độc hữu của Phong Lôi Môn chúng tôi, không bán ra ngoài. Phong Lôi Phù trên người Thiếu Môn Chủ là loại cấp cao nhất, có thể gây thương tích cho cả cường giả Địa Vũ tam trọng thiên." Phong Lôi Phù là vũ khí độc môn của Phong Lôi Môn, nhưng số lượng có hạn, không thể chế tạo hàng loạt, một là vật liệu quý hiếm, hai là chi phí quá cao, mà mỗi lần chế tạo ra Phong Lôi Phù lại có mạnh có yếu, rất khó kiểm soát. Đa số Phong Lôi Phù của Phong Lôi Môn đều là loại phổ thông, rất ít loại cao cấp. Loại có thể gây thương tích cho cường giả Địa Vũ tam trọng thiên như thế này, Phong Lôi Môn trên dưới không có quá mười cái, và một cái đang ở trên người Thiếu Môn Chủ Bùi Phụng.
Khúc Khuê và những người khác lộ vẻ tham lam, có thể gây thương tích cho cường giả Địa Vũ tam trọng thiên, đó là khái niệm gì! Tương đương với việc mang theo bên mình một tử sĩ có sức mạnh tương đương với Địa Vũ tam trọng thiên, sẵn sàng cùng địch nhân đồng quy vu tận.
Tần Mệnh cuối cùng cũng buông tay, lục soát trên người Bùi Phụng lấy ra ba tấm Phong Lôi Phù, hai tấm màu sắc ảm đạm, năng lượng yếu ớt, một tấm trong suốt sáng long lanh, bên trong ẩn hiện Phong Lôi hào quang.
“Rót năng lượng vào, vấy chút máu tươi, là có thể phóng thích." Hai gã đệ tử Phong Lôi Môn dè đặt tiến tới, kéo Bùi Phụng đã nửa hôn mê về, tiện tay nhặt cánh tay lên.
"Đi thôi, hôm nào gặp lại." Tần Mệnh thu hồi Phong Lôi Phù.
"Hả? Ngươi còn muốn làm gì?"
"Không phải ta muốn làm gì, là các ngươi muốn làm gì."
"Chúng ta?" Bọn họ ngơ ngác, lùi lại phía sau.
"Các ngươi không cam tâm, sẽ báo thù, đúng không?”
Khóe mắt họ giật giật, há hốc miệng không biết nói gì.
Tần Mệnh dẫn Bạch Hổ rời đi: "Không cần nóng vội, trong ba ngày ta sẽ không rời khỏi hòn đảo này, cứ chờ đấy. Nhưng phải nói trước, lần sau gặp mặt, nếu ta lại rút đao, thì thứ bị chặt không còn là tay chân nữa, mà là... đầu!"
Họ nhìn theo Tần Mệnh rời đi, một lúc lâu sau mới thở phào. Một cơn gió núi buổi sớm thổi qua, toàn thân lạnh toát, quần áo đã ướt đẫm mồ hôi.
Đây là loại người gì vậy?
Không giống như một Liệp Sát Giả bình thường.
Cũng quá hung hãn đi.
"Về tông môn trước, cứu người quan trọng hơn." Bọn họ không dám nhắc tới chuyện báo thù gì, chờ trở lại tông môn, tự nhiên sẽ có người xử lý chuyện này.
Trong rừng sâu, Tần Mệnh trông chừng Bạch Hổ điều dưỡng vết thương, hắn lặng lẽ hồi tưởng lại việc phục kích Vu Nữ.
Cánh hoa vẫn có thể truy tung đến Bá Đao, nhưng phạm vi đã thu hẹp đáng kể, chắc khoảng ba ngàn mét.
Năng lượng trong cánh hoa không đủ để gây tổn thương cho hắn, nhưng uy lực vẫn không yếu, không thể khinh thị.
Nữ nhân thần bí kia lại là một trong Cửu Đại Vu Chủ của Vu Điện, điều này khiến hắn bất ngờ. Hơn nữa, Vu Chủ có thể biết về Khí Linh của Đạo Khí, không loại trừ khả năng nàng sẽ truy đuổi đến cùng. Việc Vu Chủ không trực tiếp giết hắn trên đảo mà chỉ âm thầm thu liễm, có lẽ là vì Khí Linh, nàng không muốn làm lớn chuyện, để người ngoài biết về sự tồn tại của nó.
Nhưng, trên hòn đảo này có bao nhiêu Vu Nữ của Vu Điện?
Vu Chủ đang ở đâu, vì sao không tự mình đến truy tung?
Tần Mệnh có rất nhiều nghi vấn trong lòng, cần phải làm rõ.
Hiệu quả của Sinh Mệnh Chi Thủy vô cùng thần kỳ, hơn nữa Bạch Hổ chỉ bị thương ngoài đa, chưa đến chạng vạng tối đã khôi phục hơn nửa.
Tần Mệnh không vội gặp mặt Vương huynh của Thiên Vương Điện, mà hoạt động trong khu rừng núi hẹp dài bao phủ phía bắc hòn đảo, Bạch Hổ ở phía trước "câu cá", hắn ở phía sau phục kích.
Từ chạng vạng tối đến đêm khuya, từ đêm khuya đến sáng sớm, rồi đến giữa trưa.
Tần Mệnh và Bạch Hổ phối hợp ngày càng ăn ý, liên tiếp tiêu diệt sáu đội ngũ, hai trong số đó đều có cường giả Địa Vũ Cảnh, bốn đội còn lại đều là sự kết hợp giữa Địa Vũ và Huyền Vũ, điều này cho thấy nội tình của Vu Điện thực sự rất mạnh.
Một số Vu Nữ sau khi bị bắt thì vô cùng cứng đầu, thà chết không khuất phục.
Một số Vu Nữ trực tiếp uống thuốc độc tự sát, không tiết lộ bất kỳ thông tin nào.
Nhưng vẫn có vài Vu Nữ nói ra một vài thông tin hữu ích.
Người dẫn đội lùng bắt là "Quỷ Tướng" Thủy Mi của Vu Điện, đang dẫn quân lùng bắt trên các hòn đảo khác.
Người lên đảo là Lâm Vân Hàn, đội ngũ năm mươi người.
Ngoài ra còn có Y Tuyết Nhi, đệ tử thân truyền của Thủy Mi, bất cứ lúc nào cũng có thể lên đảo, cũng với đội ngũ năm mươi người.
May mắn là, năm mươi người của Lâm Vân Hàn có thực lực yếu, người mạnh nhất chỉ là Địa Vũ tam trọng thiên.
Bất hạnh là, năm mươi người của Y Tuyết Nhi rất mạnh, thậm chí có cả Địa Vũ cửu trọng thiên. Và nếu "Quỷ Tướng" Thủy Mi không tìm được gì trên các hòn đảo khác, có thể cũng sẽ đến Lưu Ly Đảo này.