"Hoáắc! Đường Thiên Khuyết khiêu chiến Tần Mệnh?"
"Người một nhà đánh nhau?"
"Đường Thiên Khuyết xem Tần Mệnh là mối uy hiếp, không muốn để hắn phong vương đây mà."
"Đường Thiên Khuyết có hơi thừa nước đục thả câu, Tần Mệnh vừa mới đột phá lên cửu trọng thiên, cảnh giới còn chưa ổn định, đánh đấm kiểu gì?"
"Nực cười! Ai thèm quan tâm cảnh giới của ngươi có ổn hay không, trừ Tần Mệnh ra, những người khác đạt cửu trọng thiên đều ổn định cả rồi, chẳng lẽ lại không được đánh hắn, chỉ để hắn đấu với bát trọng thiên thôi à? Ai bảo hắn đột phá ở Luyện Dung điện, trách ai được."
Dưới đài xôn xao bàn tán, không ngờ trận đầu của Cuồng Võ Luận Chiến lại là nội chiến" của Kim Bằng Hoàng Triều, thú vị đấy!
Tần Mệnh tiến về đài diễn võ, chấp nhận khiêu chiến! Hắn rất mong chờ được giao đấu với Kim Uẩn, nhưng cũng sẵn lòng đối đầu với Đường Thiên Khuyết.
Kim Uẩn và những người khác tạm thời lui vào trong Cuồng Vũ điện, quan sát võ hội từ khoảng cách gần. Không ai trong số họ bình luận gì, tất cả đều tỏ ra bình tĩnh. Để đến được diễn võ trường của Cuồng Vũ điện không hề dễ dàng, ai nấy đều có thực tài, bất kể là ai đấu với ai, cũng đều là những trận quyết đấu đỉnh cao của thế hệ mới, chắc chắn sẽ đặc sắc và đáng để nghiên cứu.
"Bất kể ai thắng ai thua, ta đều hy vọng có thể đi đến cuối cùng." Đường Thiên Khuyết tóc đen rối tung, khí thế cuồng liệt, tay cầm cự đao, chỉ thẳng vào Tần Mệnh. Hắn khiêu chiến Tần Mệnh là để đánh bại Tần Mệnh, nhất quyết không để hắn phong vương, nhưng đồng thời cũng đã chờ đợi trận chiến này từ lâu. Hắn chưa từng nghĩ rằng trong đám tân sinh của Hoàng Triều lại có người khơi dậy được chiến ý của mình, ngay cả Tiết Thiền Ngọc và Ôn Thiên Thành cũng không làm được, nhưng Tần Mệnh từng bước một đã đạt được điều đó, cảm giác của hắn về Tần Mệnh cũng chuyển từ 'thưởng thức' ban đầu sang 'uy hiếp' ở hiện tại.
Đường Thiên Khuyết đã sớm hạ quyết tâm muốn có một trận chiến với Tần Mệnh, và hôm nay là cơ hội.
"Điện hạ, mời! Trận chiến này, ta cũng chờ đợi rất lâu rồi!" Tần Mệnh chiến ý bùng nổ, như kiếm ra khỏi vỏ, khí thế sắc bén áp sát. Một đôi cánh vàng rực rỡ xé toạc quần áo, tỏa ra ánh sáng lộng lẫy, bề mặt ánh vàng kim lấp lánh như kim loại. Từ xa nhìn lại, hoa lệ đến kinh điễm, lại ẩn chứa hàn quang, lập tức khiến hàng vạn tộc dân trong dãy núi sâu kinh hô.
Ánh mắt hai người giao nhau, chiến ý như những tia lửa thực sự va chạm trong không trung.
"Một trận chiến đến cùng!" Đường Thiên Khuyết gầm lớn, sóng âm như thủy triều phun trào, phóng lên trời cao, quét sạch không gian, âm thanh cuồn cuộn dữ dội, hóa thành ba con mãnh hổ, ngẩng đầu lên trời gầm thét, tiếng rống như sấm, rung động cả đất trời. Ba con mãnh hổ ngưng tụ không tan, một con đứng ngạo nghễ trên cao, hai con hai bên mà đứng, chúng khí thế cuồng liệt, toàn thân âm thanh tán loạn, trán phát ra những lớp sóng âm nặng nề, khuếch tán ra bốn phương tám hướng, không ngừng vang vọng.
Cảnh tượng, rung động lòng người!
Rất nhiều người há hốc mồm, kinh ngạc nhìn những âm thanh ngưng tụ không tan, làm thế nào mà làm được vậy? Ba con mãnh hổ mờ ảo, vặn vẹo và hoang dại, uy phong lẫm liệt, khí thế phi thường áp người.
Đường Thiên Khuyết hai tay cầm đao, thuần thục múa vòng, trong chớp mắt bùng nổ, đưổi giết Tần Mệnh.
Ba con mãnh hổ điên cuồng gào thét không ngừng, con trước ngã xuống con sau tiến lên, giống như những con thú hoang thực sự, sinh động như thật, âm thanh đáng sợ, kích động sóng âm tần số cao, ẩn chứa sức mạnh hủy diệt không thua gì sấm sét.
Chiến trường, bùng nổ!
Toàn trường chấn động, khí thế mà Đường Thiên Khuyết phóng thích trong nháy mắt khiến trái tim nhiều người rung động, những kẻ không phục, không cam tâm đều mặt mày ngưng trọng, nhíu mày quan chiến.
"Oa a!" Tần Mệnh ngửa mặt lên trời gào thét, hai cánh vỗ mạnh, tạo nên cuồng phong dữ dội, hai mắt hắn nhanh chóng biến thành màu vàng, bắn ra những tia điện thực sự, răng rắc tiếng điếc tai nhức óc. Ngay sau đó, một cỗ lôi triều cuồng liệt trào dâng từ toàn thân Tần Mệnh, tán loạn không ngừng, lôi triều đỏ rực chói mắt, ầm ầm không dứt. Lôi bạo, tựa như năng lượng hủy diệt.
Lôi điện hội tụ thành vô số roi lôi điện mạnh mẽ, bá đạo cuồng vũ, trùng kích mặt đất.
Bang bang!
Đại Diễn Cổ Kiếm xuất hiện trong tay, một cỗ kiếm khí cuồng bạo hơn bùng nổ từ thân kiếm, cộng hưởng dữ dội, dường như muốn tranh hùng với lôi triều.
Tần Mệnh vung kiếm xông lên, hai cánh vỗ nhanh, tốc độ tăng đến cực hạn, như một cơn lôi triều quét ngang võ tràng, thẳng đến Đường Thiên Khuyết.
"Chiến!" Đường Thiên Khuyết lao tới, hai mắt đỏ ngầu, mặt mũi dữ tợn, như một chiến thần cuồng bạo. Vung đao chém xuống, giản dị tự nhiên, nhưng nặng như vạn cân, thế như núi lở, thẳng đến mặt Tần Mệnh, ba con mãnh hổ cũng lao theo, tự sát lao vào Tần Mệnh.
Keng! Oanhl
Tần Mệnh rút kiếm chém xuống, không hề giữ lại, tung ra kiếm thế mạnh nhất 'Vạn Quân Bạo Huyết'. Hàng trăm roi lôi điện vặn vẹo không gian, con trước ngã xuống con sau tiến lên đánh vào mãnh hổ, uy lực hủy diệt, dày đặc bạo động, tại chỗ nổ tung vô số âm thanh hỗn loạn, khiến nhiều người tê da đầu, hít vào khí lạnh.
Đao kiếm đối đầu, toàn bộ đều là va chạm mạnh nhất, bộc phát ra tiếng động kinh thiên động địa, không chỉ khiến màng nhĩ của mọi người dưới đài trên đài oanh minh, lộ vẻ thống khổ, mà Tần Mệnh và Đường Thiên Khuyết đều bị cưỡng ép đẩy lùi, gan bàn tay nứt toác, máu tươi phun ra.
Nhưng...
Tần Mệnh lộn ba vòng trên không rồi vỗ cánh, chặn lại lực đẩy, một lần nữa vỗ cánh tấn công, đuổi giết Đường Thiên Khuyết. Còn Đường Thiên Khuyết mượn lực, vung mạnh đao xuống võ đài, giữa đá vụn văng tung tóe cuồng bạo khống chế thân thể, lùi lại mấy bước rồi bật lên không trung, thân thể hùng tráng xoay chuyển trên phạm vi lớn, vẽ ra một đường cong khí thế bàng bạc, giữa trời rung đao, bổ ra đầy trời đao mang, như vô số thiên thạch xé toạc bầu trời, bao phủ Tần Mệnh.
Tần Mệnh bay lên trời, kiếm triều như thác đổ, chảy ngược lên cao, đối đầu với tất cả đao khí. Giữa vô số tiếng nổ lớn, hắn giết ra, dựa vào ưu thế đôi cánh, không ngừng chém giết, áp chế Đường Thiên Khuyết từ giữa không trung rơi xuống diễn võ trường.
Đao kiếm va chạm, dày đặc như mưa. Hai người dường như biến thành tàn ảnh, khó mà phân biệt ai là ai, kịch liệt va chạm trên diễn võ trường, bất phân thắng bại. Lôi triều tàn phá bừa bãi, âm thanh vang vọng, càng tạo nên những va chạm liên miên không dứt, như muốn vặn vẹo không gian.
Tần Mệnh có cánh chim giúp tăng tốc độ, Đường Thiên Khuyết lại có thân pháp hoàng gia.
Cân sức.
Toàn trường im lặng, đến cả tiếng kim rơi cũng nghe thấy, hơn vạn người trong dãy núi vậy mà không ai nói chuyện, đều nhìn không chớp mắt vào chiến trường, nắm chặt nắm đấm theo dõi tình hình chiến đấu. Đến cái bóng còn không nhìn rõ, còn nói gì nữa? Nói cái gì?
Trong thoáng chốc, qua hơn trăm hiệp, hai người mạnh mẽ tách ra, mỗi người lùi lại mấy chục mét. Khóe miệng họ đính máu, tóc đài múa tung, quỳ một chân xuống đất, chưa kịp thở đã đồng thời ngẩng đầu lên, dữ tợn nhìn nhau, giờ khắc này, khí thế càng thêm cuồng liệt, sát khí càng thêm đày đặc.
Trên đài dưới đài, hàng trăm thí luyện giả thần sắc ngưng trọng, đều không thể phủ nhận, khí huyết toàn thân họ đều nóng lên, một trận cuồng chiến quá hay, một hồi lâu bách kích liên hoàn.
Tần Mệnh vỗ cánh, trong nháy mắt bay lên không, thẳng lên chín tầng mây, một tiếng gầm vang, mây đen kéo đến che kín trời, lôi triều bạo động.
Một đám mây đen bao phủ phạm vi ngàn mét, rung chuyển, kinh người.
Đường Thiên Khuyết ngẩng đầu nhìn lên, cau mày, hai tay dính máu nắm chặt cự đao, cảm nhận được một mối đe dọa lớn.
Tần Mệnh đứng ngạo nghề trên bầu trời, ay phong lẫm liệt, chiến ý ngập trời, đôi cánh vàng khiến hắn như một vị thiên thần giáng thế. Toàn thân hắn lôi triều cuồn cuộn, cộng hưởng với lôi điện trong mây đen, không ngừng có điện quang xé toạc tầng mây, bổ về phía Tần Mệnh, hòa làm một thể với hắn.
Mây đen càng ngày càng đen, lôi điện càng ngày càng dày đặc, đám người ngước đầu nhìn lên, như thể ngày sắp sụp xuống.
"Hắn muốn mượn sức Thiên Lôi?" Mọi người hít một hơi thật sâu, chăm chú theo dõi, không thể tin được, nhưng mà...
Ầm ầm!
Lôi triều bạo động, mây đen sụp đổ, hàng ngàn vạn tia điện xé rách không gian, lao nhanh xuống, như một tấm rèm châu bằng điện treo đầy trời đất, ánh sáng chói lóa hỗn loạn tràn ngập tầm mắt mọi người.
Tần Mệnh võ cánh, từ trên cao giáng xuống cùng lôi triều.
Đúng vậy, hắn dẫn dắt cả một biển lôi triều ầm ầm giáng xuống, tất cả lôi điện đều treo trên người hắn, giao thoa với lôi triều xung quanh hắn.
Giờ khắc này, cảnh tượng này, dường như trở thành tiêu điểm của dãy núi Thiên Vương Điện! Bất kể là quan chiến, hay là thăm dò từ xa, đều kinh ngạc nhìn lên không trung, nhìn bóng người vàng rực, dẫn dắt vạn thiên lôi điện xé toạc không gian, tạo nên một cảnh tượng rung động, và sức mạnh hủy diệt ẩn chứa bên trong khiến nhiều người nghẹt thở, quên cả suy nghĩ.
Kim Uẩn, Hiên Viên Kỳ, Lãnh Vô Phong, không hẹn mà cùng tiến lên vài bước, ngước nhìn không trung, chiến ý của họ dâng cao, cảm nhận được uy lực bá đạo áp bức, cũng kích thích nhiệt huyết của họ, hận không thể ra tay đón lấy một kích này, muốn tiếp nhận việc Đường Thiên Khuyết nghênh chiến Tần Mệnh.