Tần Mệnh tạm ở lại Nữ Nhi Các, đưỡng thương do vết thương quá nặng. Hắn liên tục đòi rời khỏi, tìm một lữ điểm bình thường nào đó, nhưng Cửu Ngục Vương bảo bên ngoài ồn ào náo nhiệt quá, ở đây vừa thanh tịnh lại được hưởng thụ.
Tần Mệnh đành phải thỏa hiệp, vừa dưỡng thương, vừa tranh thủ học hỏi kinh nghiệm.
Dù sao hắn mới đến Hải Vực, lại còn do Khí Linh đột ngột xuất hiện nên đến vội vàng, chưa chuẩn bị sẵn sàng kiến thức về môi trường sống, sự phân bố thế lực ở Hải Vực, cũng như những điều cần chú ý. Khó khăn lắm mới gặp được Cửu Ngục Vương, vị vương huynh đã tung hoành Hải Vực gần hai mươi năm, nên phải nắm chắc cơ hội này.
Cửu Ngục Vương cũng không hề keo kiệt, vừa chia sẻ kinh nghiệm quý báu, giảng giải tình hình Hải Vực, vừa chỉ đạo Tần Mệnh tu luyện.
Những người độc lai độc vãng thường có phương pháp tu luyện đặc biệt, Tần Mệnh thu được không ít lợi ích.
Cửu Ngục Vương vốn tính tình rất kỳ quái, từ trước đến nay luôn một mình, tuyệt đối không đễ tin người, ít giao du bạn bè, nhưng đối đãi với những vương huynh vương đệ trong chúng vương, trước giờ đều trọng tình trọng nghĩa. Thật ra, đa số các vương trong chúng vương đều thuộc tuýp người này, nhất là những người sinh tồn lâu năm ở Hải Vực, nhìn quen cảnh ngươi lừa ta gạt, trải qua nhiều phen sinh tử hiểm nghèo, họ càng trần trọng tình cảm hiếm có này.
Hai ngày sau...
"Con hổ yêu này... Nhuộm lông?" Cửu Ngục Vương nhìn bộ lông của Bạch Hổ, cứ cảm thấy có gì đó sai sai, trong đầu lục lọi các loại yêu thú lông xanh lam, nhưng chẳng liên hệ được với con nào.
"Rõ ràng lắm sao?" Tần Mệnh ngồi xếp bằng trên giường mềm, Bạch Hổ nằm sấp bên cạnh hắn, đầu gối lên đùi hắn. Sau hai ngày tĩnh dưỡng, vết thương của hắn đã hồi phục gần như hoàn toàn, Bạch Hổ cũng đã khỏi hẳn.
"Sao lại phải nhuộm lông cho nó, sở thích gì vậy?"
“Nó có chút đặc biệt, nhuộm để tránh hiềm nghỉ.”
"Đặc biệt chỗ nào?" Cửu Ngục Vương quan sát Bạch Hổ, khí thế không tệ, có cốt cách ngạo nghễ, trong ánh mắt thỉnh thoảng lóe lên tinh quang như điện, còn có lệ khí khó mà che giấu.
Đây không phải phàm phẩm.
"Bạch Hổ."
"Ồ? Bán huyết Bạch Hổ?" Cửu Ngục Vương rốt cục có chút hứng thú, đánh giá lại Bạch Hổ. "Ta nghe Thương Lan Vương nói, ngươi còn có một con bán huyết Hắc Phượng."
Một hổ một phượng, lại còn có Hoang Thần Tam Xoa Kích?
Đây không phải cơ duyên, quả thực là kỳ tích.
Thảo nào Thiên Vương Điện bên kia khen không ngớt lời về tam vương nhất hầu lần này, ngay cả Thương Lan Vương và Kim Cương Minh Vương đều rất cao hứng, liên tục nói sau này Hải Vực có thêm bốn trợ thủ đắc lực.
"Hắc Phượng tặng cho vị hôn thê của ta rồi."
"Vợ chồng song vương, nam cưỡi hổ, nữ cưỡi phượng, cũng xứng đôi."
“Không phải Nguyệt Tình, là Yêu Nhi."
"Ngươi có mấy vị hôn thê?"
"Ba người."
"Ồ, nhìn không ra, tuổi còn trẻ mà đã háo sắc ghê."
Tần Mệnh dở khóc dở cười, lắc đầu.
"Bán huyết Bạch Hổ thì hiếm thấy thật, nhưng cũng không cần thiết phải nhuộm lông, như vậy ngược lại dở đở ương ương.”
"Nó không phải bán huyết."
Cửu Ngục Vương cười cười, bưng chén rượu lên nhấp nhẹ: "Không phải bán huyết, chẳng lẽ là thuần huyết?"
Tần Mệnh không đáp lời, vuốt ve cái đầu to lớn của Bạch Hổ. Chỉ ba năm thôi, mà nó đã trưởng thành đến mức này, Chí Tôn huyết mạch đủ khiến bất kỳ thiên tài nào cũng phải lu mờ. Mình càng phải cố gắng, đừng để một ngày nào đó bị Bạch Hổ vượt qua.
Cửu Ngục Vương nhìn Tần Mệnh, rồi lại nhìn Bạch Hổ. Không nói gì là ý gì? Hắn nhấp một ngụm rượu, mày kiếm cau lại, lại nhìn Tần Mệnh, nhìn lại Bạch Hổ, ánh mắt dần dần thay đổi. Hắn chậm rãi ngồi thẳng dậy, hai con ngươi ngưng tụ, nhìn chằm chằm Bạch Hổ: "Nó là huyết mạch gì?"
"Gần như thuần huyết." Tần Mệnh không nói là Chí Tôn Bạch Hổ, sợ quá kinh thế hãi tục.
"Ồ?" Cửu Ngục Vương giật mình: "Ngươi kiếm được nó ở đâu?"
"Tình cờ gặp được."
"Loại dị thú này cũng có thể tình cờ gặp được sao?" Cửu Ngục Vương nhìn Bạch Hổ, gần như thuần huyết?
Bán huyết Bạch Hổ còn có thể xưng hùng xưng bá, huống chi là gần như thuần huyết? Nghe nói độ thuần khiết đạt đến sáu thành trở lên, các Bí Kỹ truyền thừa cũng sẽ thức tỉnh với số lượng lớn.
Nếu Tần Mệnh nói thật, giá trị của con hổ yêu này không hề kém Hoang Thần Tam Xoa Kích!
"Có duyên thôi." Tần Mệnh cười nói, nhờ có Tiểu Tổ.
"Độ thuần huyết khoảng mấy thành?"
"Chưa xác định."
"Nếu tương lai tiến vào Cổ Hải, ngàn vạn lần cẩn thận. Trong Cổ Hải có một bá chủ, chính là Bạch Hổ! Nghe nói toàn thân huyết mạch đã rèn luyện đến tám thành, giác tỉnh năm đại Chiến Kỹ truyền thừa của Bạch Hổ, đánh đâu thắng đó, hùng bá một phương Hải Vực."
Trong Cổ Hải có Bạch Hổ? Tần Mệnh kinh ngạc, Bạch Hổ cũng ngẩng đầu nhìn Cửu Ngục Vương, trong đôi mắt hổ không phải kinh ngạc, mà là sự nóng rực.
"Nó những năm gần đây bị kẹt ở bình cảnh, toàn bộ Hải Vực treo thưởng tìm kiếm hổ yêu có huyết mạch Bạch Hổ. Nếu để nó biết bên cạnh ngươi có một con Bạch Hổ gần như thuần huyết, dù là thiên sơn vạn thủy, nó cũng sẽ đuổi tới."
"Ta trong vòng một hai năm cũng không đến Cổ Hải. Đúng rồi, U Linh Hải Vực ở đâu?"
"Từ đây đi về phía đông, năm ngày là tới!"
"Tại sao ngươi lại ở đây chờ?"
“Nơi này là hòn đảo gần Ú Linh Hải Vực nhất. Ta không có cơ hội đi vào, nếu ngươi có hứng thú, có thể ở đây chờ, nửa tháng là đủ. Nếu Ù Linh Hải Vực có chuyện lạ, ngươi vào liền được, nếu không có tin tức gì truyền tới, ngươi rời đi."
"Ngươi thật sự muốn cầm Hoang Thần Tam Xoa Kích rời đi sao?"
"Ngươi có bằng lòng không?" Cửu Ngục Vương cười như không cười nhìn Tần Mệnh.
"Ta hiểu rồi."
"Hiểu hay không không quan trọng. Quan trọng là, ngươi có bằng lòng không." Cửu Ngục Vương nhấp nhẹ rượu ngon, tinh tế thưởng thức.
Tần Mệnh hiểu cái gọi là 'điên cuồng của Cửu Ngục Vương ẩn chứa ý nghĩa gì. Ban đầu hắn chỉ cho rằng Cửu Ngục Vương muốn mang Hoang Thần Tam Xoa Kích đi, để giúp hắn giải quyết phiền phức, nhưng giờ nghĩ lại, căn bản không phải như vậy.
Nếu Cửu Ngục Vương mang theo Hoang Thần Tam Xoa Kích rời đi, chắc chắn sẽ gây oanh động toàn bộ Hải Vực, sau đó trong hai ba năm, Cửu Ngục Vương sẽ luôn đối mặt với nguy hiểm sinh tử, những vương hầu còn lại sẽ không khoanh tay đứng nhìn, mà sẽ ở những thời điểm và địa điểm khác nhau, gấp rút tiếp viện Cửu Ngục Vương.
Đợi đến hai ba năm sau, khi Cửu Ngục Vương chuyển giao Tam Xoa Kích cho hắn, toàn bộ ánh mắt của Hải Vực sẽ lập tức đổ dồn lên đầu hắn, nghênh đón hắn sẽ là những cuộc truy sát không ngừng nghỉ và những cuộc đào vong vô tận. Đến lúc đó, sẽ có càng nhiều vương hầu tập hợp lại, tìm cách cứu viện, giúp đỡ, chặn đánh!
Đây là gì? Đây là chúng vương chi chiến!
Cái này tính là gì? Từ đầu đến cuối là điên cuồng!
Hắn tự mình điên, còn muốn ép Tần Mệnh điên, thậm chí còn kéo những vương khác vào cùng điên.
Trong điên cuồng mà giết chóc, trong giết chóc mà quật khởi, tập hợp sức mạnh của chúng vương, quét ngang Hải Vực, mượn nhờ Hoang Thần Tam Xoa Kích, mượn nhờ lần điên cuồng này, truyền bá uy danh của Thiên Vương Điện khắp Hải Vực, để Cổ Hải mênh mông phải đánh giá lại lực lượng có vẻ nhàn tản này.
Một trận đại phồn nhược giản, một kế hoạch lớn có vẻ cẩu thả.
Một hành trình nhuốm máu điên cuồng đến cực hạn.
"Ai chủ ý?" Tần Mệnh không tin Cửu Ngục Vương tự mình dám đưa ra quyết định như vậy!
"Hắn ở Bán Nguyệt Đảo."
"Ai?"
"Ta phụ trách đoạn thứ nhất, ngươi tiếp nhận đoạn thứ hai, đây là chủ ý của hắn."
Cửu Ngục Vương khẽ cười, ánh mắt nhìn vào chén rượu trước mặt, nhưng không có tiêu cự. Uy danh của Thiên Vương Điện đã lan rộng khắp đại lục nhờ sự kiện 'Thiên Phong Hoàng Triều' năm đó, nhưng ở Hải Vực, nó vẫn luôn không nóng không lạnh, kém xa những bá chủ Cổ Hải, Cường Tộc Hải Vực kia, không phải bọn họ không đủ mạnh, mà là thiếu một cơ hội 'tập thể phát uy'.
Giống như 'sự kiện Tấn Vương' của Thiên Phong Hoàng Triều năm đó, một trận chúng vương chi chiến, một trận loạn bảy năm, đã triệt để củng cố địa vị của Thiên Vương Điện, cùng danh uy của các vương hầu.
Nhưng Hải Vực mênh mông bát ngát, rộng lớn hơn lục địa rất nhiều, mà thế lực lại rắc rối phức tạp, còn lâu mới có được sự phân cấp rõ ràng như lục địa, một chữ thôi, loạn! Muốn. làm ra một chuyện kinh thiên động địa ở đây, gần như không thể. Muốn trấn áp những người 'đã man' trong vùng biển này, càng không thể.
Lần này Hoang Thần Tam Xoa Kích tuyệt đối là cơ hội ngàn năm có một, lão già kia đã chờ quá lâu, muốn thử một lần.
Nhưng là...
Chúng ta đã chuẩn bị kỹ càng chưa?
Một khi bắt đầu, sẽ không có đường quay về, một khi bắt đầu, tử thương là không thể tránh khỏi!