Đêm khuya Hải Vực vô cùng nguy hiểm. Tần Mệnh vừa phải cảnh giác lũ Hải Thú ẩn hiện, vừa phải không ngừng ngoái lại nhìn, không biết đám truy binh kia có mắc mưu hay không. Hắn nhất định phải nhanh chóng tìm ra hòn đảo còn lại.
Ầm ầm...
Từ phía xa, hải triều cuồn cuộn nổi lên, trên trăm con Ác Điểu không ngừng lao xuống từ trên cao, bổ nhào xuống mặt biển, xâm nhập đáy biển, săn bắt Hải Thú. Chúng trông giống loài dơi khổng lồ, sải cánh rộng hơn mười mét, vỗ cánh tạo thành cuồng phong. Miệng chúng há rộng, phun ra từng đợt Âm Ba, oanh tạc mặt biển, nhấc lên những đợt sóng kinh hoàng, càng làm náo loạn bầy Hải Thú dưới biển. Hàm răng nanh của chúng rộng và sắc nhọn, móng vuốt dài và bén. Mỗi lần lao xuống, chúng đều nhắm thẳng xuống đáy biển, thế nào cũng tóm được vài con Hải Thú, rồi bay lên không trung, nuốt chửng con mồi trong nháy mắt.
Cho dù là Hổ Sa hung mãnh, Hải Quái đáng sợ, cũng đều bị chúng nuốt trọn chỉ bằng một ngụm, máu tươi văng ra, nhuộm đỏ cả mặt biển.
Tần Mệnh hít một hơi, vội tránh xa, sợ bị lũ quái vật này tiếp cận.
"Có thể lên trời, có thể xuống biển, lũ đơi này đúng là vô địch!"
"Mau mau lớn lên, để chúng ta không cần phải thấy cái gì cũng phải tránh né." Tần Mệnh ngồi ở mũi thuyền, vuốt ve đầu Bạch Hổ.
Bạch Hổ liếc xéo hắn, ý bảo: "Ta lớn chậm lắm sao?"
Vân Tước hào đi sâu vào Hải Vực, lướt nhanh trong bóng tối.
Nhưng đêm nay sóng to gió lớn, bầu trời mờ mịt, mây đen cuồn cuộn.
Sau khi an toàn vượt qua trăm dặm, phía trước Hải Vực bỗng xuất hiện bão táp.
Mưa to như trút nước, sấm chớp rền vang, gió biển gào thét cuốn theo những đợt thủy triều dữ dội.
Bão táp lan rộng đến tận chân trời, không ngừng có Thiên Lôi và sóng lớn va vào nhau, cảnh tượng rung động lòng người.
Nếu chỉ là bão táp, Tần Mệnh đã xông vào rồi, nhưng trong những đợt hải triều mãnh liệt kia, rõ ràng có những mãnh thú khổng lồ đang ẩn mình.
Tần Mệnh cho thuyền rẽ trái một lúc, nhưng không thấy điểm cuối, lại rẽ phải một lúc, vẫn không thấy giới hạn của bão táp.
"Chúng ta không thể mắc kẹt ở đây. Tiểu Bạch, nhìn chằm chằm phía trước, xem những con thú khổng lồ kia có đang đánh nhau không?” Tần Mệnh nheo mắt nhìn về phía xa, nhưng không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì.
Bạch Hổ thúc giục Tần Mệnh tiến lại gần hơn chút nữa.
"Giữ khoảng cách an toàn, đừng để bị cuốn vào."
Bạch Hổ lại chỉ xuống dưới nước.
"Nhìn thế này, chắc chắn có rất nhiều xoáy nước dưới đáy biển." Tần Mệnh cân nhắc một lát, điều khiển Vân Tước hào lặn xuống. Quả nhiên, bên dưới toàn xoáy nước như vòi rồng dày đặc, khuấy động đáy biển. Vân Tước hào suýt chút nữa bị cuốn vào.
“Hy vọng lũ Hải Thú kia đang đánh nhau, đánh xong rồi sẽ rút lui." Tần Mệnh thở đài, chần chừ rất lâu, cuối cùng vẫn cắn răng, tập trưng tinh thần, điều khiển Vân Tước hào tiến lên phía trước một chút.
Kết quả, vừa nhìn thấy cảnh tượng phía trước, hắn giật mình vội vã lùi lại.
"Hả?" Bạch Hổ kỳ quái nhìn hắn, "Ngươi thấy gì vậy? Sao ta không hiểu gì hết?"
"Ngươi còn nhỏ, đừng nhìn." Tần Mệnh che mắt Bạch Hổ, vẻ mặt cổ quái. Lại là giao phối? Một đám Bạo Phong Lôi Man, giống như những con Cự Mãng khổng lồ, đang quấn lấy nhau, vặn vẹo trong hải triều, gầm thét ầm ĩ. Nếu không phải giao phối thì là cái gì? Nếu quấy rầy chúng lúc này, chẳng phải chúng sẽ nuốt sống mình sao?
Tần Mệnh vừa bực mình vừa sốt ruột, chuyện này là sao đây?
"Ta đang vội trốn chạy, còn các ngươi thì muốn kích tình' đến bao giờ?"
"Trong biển sâu còn chưa đủ cho các ngươi làm ầm ĩ hay sao, nhất định phải 'cuồng hoan' trên mặt biển?"
"Không được! Phải đi vòng, ta không tin là không có giới hạn." Tần Mệnh định rời đi, bỗng nhiên cảm thấy lòng bàn tay ấm áp. Mở ra xem xét, trong lòng bàn tay hắn vậy mà sáng lên một ấn ký kim sắc yếu ớt, như ẩn như hiện, mơ hồ không rõ.
Vương ấn?
Gần đây có Vương của Thiên Vương Điện?
Tần Mệnh vừa mừng vừa sợ, sao mình lại quên mất vương ấn chứ?
Có lẽ vì hắn chỉ ở Thiên Vương Điện một đêm, không có ấn tượng sâu sắc, cũng không có lòng trung thành quá lớn, nên ra biển đến giờ vẫn chưa nghĩ đến chuyện vương ấn.
Nhưng giờ khắc này, khi ấn ký sáng lên, Tần Mệnh lại có một cảm giác muốn gặp lại người thân.
"Quá tốt rồi!" Tần Mệnh suýt chút nữa đã gầm lên vài tiếng, để giải tỏa sự kích động trong lòng.
"Một Vương gặp nạn, chúng Vương gấp rút tiếp viện."
Các Vương thuộc Thiên Vương Điện, không có tôn tỉ phân chia, chỉ khác nhau về tuổi tác.
Đây là lời thề, càng là một loại tình cảm.
"Sẽ là ai? Mạnh đến mức nào?" Tần Mệnh tràn đầy chờ mong.
Nhưng dù thế nào, tuyệt đối phải tin tưởng!
Tần Mệnh lập tức làm theo phương pháp mà các trưởng lão trong Thiên Vương Điện đã dạy, cố gắng cảm nhận vương ấn. Thực lực của hắn bây giờ còn hạn chế, phạm vi cảm nhận cũng có hạn. Trăm dặm? Năm trăm dặm? Hơn nghìn dặm? Hắn không chắc, nhưng ít nhất có thể cảm nhận được sự tồn tại của đối phương. Hơn nữa, vương ấn của hắn tự sáng, chứng tỏ đối phương cũng đang cảm nhận, cũng đang tìm kiếm.
"Phía đông!”
Tần Mệnh nắm chặt tay, xác định phương vị.
"Gào!" Bạch Hổ thúc giục Tần Mệnh rời đi.
Nhưng phía đông lại vừa lúc có đám Bạo Phong Lôi Man chắn đường, đi đường vòng sẽ rất xa.
"Vào trong ngực ta đi, lại đây, ta ôm." Tần Mệnh gọi Bạch Hổ. Bạch Hổ nhăn nhó không chịu, nhưng bị hắn túm lấy, cưỡng ép ôm vào lòng, rồi dang rộng bốn cánh, thu Vân Tước hào, bay lên không trung. Vì bốn phía xung quanh và bên dưới đều không được, chỉ có thể đi từ phía trên. Vòng qua tầng mây, may ra có thể tránh thoát khỏi vùng Lôi Vân này.
"Gào! Gào!" Bạch Hổ bỗng nhiên giãy giụa.
"Ôm một lát thôi, đừng lộn xộn."
"Gào!" Bạch Hổ chỉ vào bọt biển.
Tần Mệnh cúi đầu nhìn xuống, lại là truy binh của Vu Điện.
"Sao chúng lại đuổi theo?"
“Không thể nào."
"Dấu vết đều đã dọn dẹp sạch sẽ rồi mà."
"Khoan đã, số lượng truy binh hình như giảm đi rất nhiều, chẳng lẽ chúng đã phân tán ra?"
"Vậy thì tốt."
Tần Mệnh trầm ngâm, có nên phản công một trận không? Thôi, nhỡ đâu trong đám đó có Địa Vũ cao cấp thì sao. Vẫn là rời khỏi đây trước, tìm được vị Vương kia đã. Hắn vỗ cánh, ôm Bạch Hổ không ngừng tăng độ cao, bay thẳng lên trên tầng mây, rồi hướng đông mà vút đi.
"Các ngươi có chú ý đến vệt kim quang kia không?" Lâm Vân Hàn ngước nhìn bầu trời mây đen, hỏi các Vu Nữ phía sau.
"Không có." Các Vu Nữ tùy ý liếc nhìn không trung, rồi lại dán mắt vào cơn bão phía trước. "Phạm vi này có phải hơi quá không? Ở Hải Vực lâu như vậy, hiếm khi gặp được thời tiết bão táp quy mô lớn thế này."
Lâm Vân Hàn nhíu chặt mày rậm, vẻ mặt suy tư.
"Lâm công tử, phía trước không đi được nữa đâu, chúng ta vẫn nên đi đường cũ, tìm theo những hướng khác xem sao."
"Sao lại không đi được? Cứ xuyên qua là được chứ gì."
"Ồ, hình như có Hải Thú ở trong đó."
"Dựa vào đó mà xem thử, biết đâu lại vớ được món hời."
Các Vu Nữ bỏ mặc Lâm Vân Hàn đang trầm tư, tiến lại gần khu vực bão táp. Điều mà họ mong đợi là những con cự thú đang chém giết lẫn nhau, để họ có thể hưởng lợi.
Nhưng khi cảnh tượng trong cơn bão lọt vào mắt, biểu cảm của họ lập tức trở nên quái dị, vội vã lùi lại.
"Phía trước là cái gì?" Lâm Vân Hàn kỳ quái nhìn họ.
Các Vu Nữ ho nhẹ vài tiếng, "Không có gì, dù sao cũng không đi được nữa."
Lâm Vân Hàn không nghĩ nhiều, trầm ngâm hồi lâu rồi nói: "Phái người đi thông báo cho Y Tuyết Nhi, nói rằng ta có thể đã tìm được mục tiêu. Nếu như nàng nguyện ý, hãy nhanh chóng đến đây."
"Mục tiêu? Ở đâu?" Các Vu Nữ nhìn quanh quất, chẳng thấy bóng người nào.
"Có thể là, cũng có thể là không phải."
Sắc mặt các Vu Nữ khó coi, đoán mò?
"Đi tm Y Tuyết Nhị, thông báo một tiếng là được, có đến hay không là tùy nàng." Trong đầu Lâm Vân Hàn bỗng nảy ra một ý nghĩ kỳ quái. Hắn rất muốn biết người đã mang Khí Linh đi là ai, nhưng không có chứng cứ, nên không đám chắc chắn.