Bên trong Huyết Hồ Điện, mười vị lão nhân đã chờ sẵn. Mỗi người bọn họ đứng bên một cột đá chạm khắc hoa văn gỗ, những phù văn phức tạp được điêu khắc tỉ mi, lấp lánh ánh sáng kỳ dị, toát ra sức mạnh hùng hồn. Cột đá cao ba mét, đường kính nửa mét, tạo cho người ta cảm giác cao lớn sừng sững như núi.
"Điện này, tên là Huyết Hồ Điện!"
"Khảo thí sức mạnh huyết mạch, phán định thành tựu tương lai."
"Khí hải là gốc rễ của võ giả, huyết mạch cũng vậy. Huyết mạch mạnh yếu tương ứng với tư chất tu luyện võ thuật của võ giả, ảnh hưởng đến tốc độ phát triển, cùng với tiềm năng trưởng thành trong tương lai."
"Độ mạnh yếu của huyết mạch chịu ảnh hưởng bởi hai yếu tố 'Tiên Thiên' và 'Hậu Thiên'. Tiên Thiên đã định, không thể thay đổi, Hậu Thiên nhờ nỗ lực và cơ duyên."
“Mười cột đá này có thể kiểm tra chân thực sức mạnh huyết mạch của các ngươi."
"Phân chia từ yếu đến mạnh, thành mười cấp bậc. Các vị đều là thiên tài đến từ khắp nơi, đẳng cấp tự nhiên sẽ ở khoảng cấp bảy đến cấp chín, không loại trừ khả năng có người đạt cấp tối đa. Nhưng mười cột đá này có một đặc điểm, nhắm vào những người đạt được đại cơ duyên mà trưởng thành quá nhanh. Nếu như ngươi quá tham luyến cơ duyên, coi nhẹ căn cơ, cột đá sẽ đưa ra cảnh cáo, hạ thấp một cấp, thậm chí hai, ba cấp."
"Căn cơ bất ổn, dù thực lực bây giờ mạnh hơn, tương lai cũng sẽ trở nên tầm thường! Hãy nhớ lấy!"
Mười vị lão nhân lần lượt tuyên bố, giới thiệu quy tắc khảo hạch của Huyết Hồ Điện, đồng thời nhắc nhở các thiên tài. Không phải phủ nhận những người đạt được cơ duyên, cơ duyên là nền tảng để mỗi người 'lột xác', cũng là cơ sở để không ngừng 'cải biến'. Không có cơ duyên, khó ai có thể đạt tới Huyền Vũ Cảnh cao giai trước tuổi hai mươi. Nhưng nếu quá độ tìm kiếm cơ duyên, hưởng thụ sự hưng phấn tạm thời và sự tăng tiến cảnh giới mà cơ duyên mang lại, xem nhẹ nền móng vững chắc, chắc chắn sẽ để lại tai họa ngầm, hạn chế thành tựu tương lai, đến lúc đó hối hận cũng không kịp.
"Mười người một tổ, bắt đầu khảo hạch." Mười vị lão nhân đồng thanh tuyên bố, vòng xét duyệt thứ hai chính thức bắt đầu.
Tần Mệnh nhìn những cột đá, thầm nghĩ, cái này chắc sẽ không nhìn trộm bí mật của ta chứ?
"Lại còn do dự? Ngươi rốt cuộc có dám không?" Thường Tĩnh Vũ vốn ghi hận Tần Mệnh, hừ lạnh một tiếng, nhanh chân đi về phía cột đá.
"Cái này không có cách nào gian lận đâu." Trần Dao cũng là một trong những người đầu tiên tiến đến cột đá, cố ý nói để Tần Mệnh nghe.
Chỉ một lát sau, mười người đã đứng trước cột đá, đặt hai tay lên trên.
Ông!
Mặt ngoài cột đá lóe lên huyết sắc, phóng ra huyết khí màu đỏ ngọc, bao bọc lấy hai tay của mỗi người, tạo thành Lục Mang Tinh Văn trên lòng bàn tay, dẫn đắt sức mạnh cổ xưa trong trụ đá, xâm nhập vào mạch máu của mỗi người, kiểm tra sức mạnh huyết mạch.
Quá trình kiểm tra này kéo dài, vẻ thống khổ hiện rõ trên mặt mỗi người, như có một sức mạnh cường đại đang quấy phá trong tim và mạch máu, khiến khí huyết sôi trào, vô cùng khó chịu.
Trên đỉnh mỗi cột đá có một mặt phẳng nhẵn, liên tục xuất hiện những nếp nhăn huyết sắc, từng đường từng đường chồng lên nhau, ghi lại đánh giá cấp bậc của mỗi người tham gia khảo hạch.
Khi Thường Tĩnh Vũ và chín người kia giật mình rút tay lại, họ vô thức nhìn lên đỉnh cột đá, nơi tình trạng Huyết Văn đã ổn định. Chín người có bảy đạo, một người có tám đạo!
Người có tám đạo, lại chính là Thường Tĩnh Vũ!
Thường Tĩnh Vũ nhìn tám đạo Huyết Văn, không kìm được cười. Cấp tám? Ha ha, tốt! Tốt! Thiên phú của ta là cấp tám!
Trần Dao nhìn chằm chằm vào những đường vân, đường thứ tám như ẩn như hiện, 'giãy giụa' một lát, cuối cùng vẫn không 'làm nhạt' đi, xác định là cấp bảy.
"Cấp bảy trở lên, toàn bộ thông qua!" Mười vị lão nhân tuyên bố kết quả.
Cuộc khảo thí này đơn giản nhưng vô cùng chính xác.
Nếu người bình thường đến khảo thí, có lẽ cấp một cũng chưa chắc đã đạt được, chỉ có những thiên tài siêu cấp mới có thể đạt tới cấp sáu. Nhưng Thiên Vương Điện yêu cầu phong Vương Liệt Hầu còn khắt khe hơn, nên trực tiếp quy định cấp bảy trở lên mới được coi là thông qua.
"Cấp tám!!" Thường Tĩnh Vũ như một con gà trống kiêu ngạo, trở về đội ngũ. Hắn đương nhiên có lý do để kiêu ngạo, ngay cả Trần Dao cũng chỉ đạt cấp bảy, những người khác đều là cấp bảy!
Nhóm thứ hai, mười người tiến về cột đá.
Đánh giá thiên phú, tám người cấp bảy, hai người cấp sáu.
Cấp bảy, thông qua.
Cấp sáu, bị loại.
Thường Tĩnh Vũ càng thêm kiêu ngạo, như thể cuối cùng cũng ngẩng cao đầu.
Tần Mệnh và Nguyệt Tình trao đổi ánh mắt, cùng tiến về cột đá, trở thành nhóm thứ ba.
Đường Thiên Khuyết, Vũ Văn Hồng Nghị, và cả Kim Uẩn đều nhíu mày, nhanh chân đi về phía cột đá.
Theo sát phía sau, ba vị hoàng tử của Tam Đại Hoàng Triều, cùng hai truyền nhân đến từ bí cảnh cũng tiến về cột đá.
Nhiều người xôn xao, tổ này mạnh thật.
Ôn Thiên Thành, Tô Kỳ Tuyết muốn tiến lên, nhưng đã đủ người.
"Cấp sáu! Cấp sáu!" Thường Tĩnh Vũ nhìn bóng lưng Tần Mệnh, nguyền rủa trong lòng.
"Đoán xem là cấp mấy?" Tô Kỳ Tuyết và những người khác đều mong đợi, đội hình này quá mạnh.
"Điện hạ chắc có thể đạt cấp chín!"
"Vương Hầu trước đây cũng thường ở cấp chín, kém nhất cũng là cấp tám."
Ngay cả Phàn Thần, Lý Dần và những người của Kim Bằng Hoàng Triều cũng nín thở, nhìn chằm chằm vào khu vực trống rỗng trên đỉnh cột đá, chờ đợi Huyết Văn xuất hiện.
Tần Mệnh và những người khác lần lượt đưa hai tay, đặt lên trụ đá.
Cột đá bốc lên huyết khí, tinh khiết phát sáng, không có chút mùi máu tanh nào, mà mang một hương thơm nhè nhẹ. Chúng bao phủ hai tay của mỗi người, tạo thành Lục Mang Tinh Văn trên lòng bàn tay, dẫn dắt huyết khí tràn vào toàn thân.
Toàn trường chú mục, chờ đợi kết quả.
Trong Thiên Vương Điện, các trưởng lão đều quan sát kỹ lưỡng, không ngờ nhóm thứ ba đã tập hợp nhiều tinh anh như vậy, đều là những người họ liệt vào danh sách quan sát trọng điểm.
Chỉ một lát sau, bầu không khí trong Huyết Hồ Điện thay đổi, vang lên những tiếng kinh hô, những tiếng hít vào.
Còn chưa kết thúc, Huyết Văn trên đỉnh cột đá của mỗi người đã tăng lên đến bảy đạo, và vẫn đang tiếp tục tăng.
Tần Mệnh dẫn đầu đột phá tám đạo, thẳng lên chín đạo.
Vẻ mặt Thường Tĩnh Vũ còn khó coi hơn cả ăn phải ruồi, chín đạo? Sao có thể? Huyết mạch của Tần Mệnh mạnh đến vậy sao?
Không chỉ Tần Mệnh, Vũ Văn Hồng Nghị, Đường Thiên Khuyết, Kim Uẩn, Nguyệt Tình, tất cả đều đột phá tám đạo, thẳng lên chín đạo.
Không chỉ những người thí luyện khác hít vào khí lạnh, ngay cả những lão nhân thủ hộ cũng sững sờ. Họ đã tham gia nhiều kỳ xét duyệt, rất ít khi gặp tình huống này. Thông thường, chín đạo đã là phi thường ưu tú, có khả năng phong Vương Liệt Hầu. Hôm nay lại xuất hiện nhiều người như vậy? l
Thảo nào ai cũng nói lần này vượt xa những lần trước.
Nhưng...
Ông!
Kim Uẩn vượt lên trước, áp sát chín đạo, thẳng tới cấp tối đa, mười đạo.
Gần như cùng lúc, cột đá của Tần Mệnh cũng phát ra đị hưởng, xuất hiện đạo thứ mười Huyết Văn, không hề mơ hồ, vô cùng zõ ràng, thậm chí là chói mắt.
Thường Tĩnh Vũ há hốc mồm, chuyện này cũng có thể xảy ra?
"Cấp tối đa!!" Mười vị lão nhân kinh hô.
Trong Thiên Vương Điện, các trưởng lão, Thương Lan Vương, Kim Cương Minh Vương, cũng nghẹn ngào.
Cấp tối đa? Vậy mà xuất hiện hai người đạt cấp tối đa?
Mà một người còn chói sáng hơn người kia.
Bành bành bành!! Tần Mệnh, Đường Thiên Khuyết và những người khác liên tiếp bị bắn ra, cố gắng nhịn xuống khí huyết cuồn cuộn trong người, ngẩng đầu nhìn cột đá.
Đạo thứ mười Huyết Văn của Nguyệt Tình cuối cùng cũng sáng lên, nhưng không hiểu vì lý do gì, lại chậm rãi tắt đi.
Đạo thứ mười của Đường Thiên Khuyết và những người khác cũng sáng lên, nhưng vô cùng yếu ớt, chỉ một lát sau dần dần tắt đi, trở về cấp chín.
Tần Mệnh, cấp tối đa!
Kim Uấn, cấp tối đa!
Còn lại, toàn bộ cấp chín!!
Tần Mệnh nhìn Huyết Văn của mình, rồi nhìn về phía Kim Uẩn cách đó không xa, Kim Uẩn cũng quay đầu nhìn về phía hắn, một tia dị dạng tinh mang bắn tung tóe trong đáy mắt Kim Uẩn, đó là chiến ý!!
Đường Thiên Khuyết và những người khác cau mày, cấp chín? Coi như hài lòng, suýt chút nữa đã định ở cấp mười. Theo họ biết, cấp chín là có hy vọng phong Vương nhất, nhưng chuyện gì xảy ra với Tần Mệnh và thiếu niên kia đạt cấp tối đa?
Trong Huyết Hồ Điện im lặng, mọi người phức tạp nhìn Tần Mệnh, có ngưỡng mộ, có ghen ghét, có cảnh giác, có địch ý, nhưng đã không còn hoài nghi.
Thiên phú cấp tối đa? Đó là khái niệm gì!