Phong Lôi Môn và Kim Dương Lâu cũng không hề nhàn rỗi trong hai ngày này, chúng ra sức điều tra thân phận của Tần Mệnh và Cửu Ngục Vương, tìm mọi cách để đò la tin tức từ Nữ Nhi Các. Các thế lực mưu sinh trên Hải Vực, ít nhiều gì cũng mang chút tính chất của phường trộm cướp, làm việc vừa khôn khéo lại vừa bá đạo. Đó là nền tảng để đặt chân ở Hải Vực hỗn loạn này, chỉ khi ngươi đủ mạnh, đủ tàn ác, thì mới không ai đám bắt
Nhưng giờ đây, chúng lại bị người ta khi dễ đến tận cửa, sao có thể nhẫn nhịn? Đầu tiên là Khúc Khuê và Bùi Phụng bị làm nhục, sau đó hai tông phái cử người đến Nữ Nhi Các gây sự, còn chưa kịp đánh rắm mấy tiếng đã phải xám xịt chạy về. Người ngoài bắt đầu chế giễu chúng, bản thân chúng cũng thấy xấu hổ.
Cứ coi như không có chuyện gì xảy ra sao? Tuyệt đối không thể!
"Bọn chúng vẫn luôn ở trong Nữ Nhi Các?"
"Xem ra mùi vị nữ nhi ở Lưu Ly Đảo chúng ta không tệ nhỉ, hai ngày hai đêm đều không ra."
“Nữ Nhi Các cũng không biết người kia là ai? Chỉ xác định là Thánh Vũ tam trọng thiên. trở lên?"
"Là không biết, hay là không muốn cho chúng ta biết?"
"Một lũ đàn bà, muốn tạo phản à!"
Môn chủ Phong Lôi Môn tính tình nóng nảy, mắng xối xả đám đệ tử, thân phận không tra ra được thì thôi đi, ngay cả chân dung Thánh Vũ cũng không lấy được, đúng là vô dụng.
"Môn chủ, khí tức của người kia rất kỳ lạ, chúng ta vẫn nên..."
Môn chủ Phong Lôi Môn trừng mắt: "Vẫn nên cái gì?"
Trưởng lão vội đổi lời: "Chúng ta tự mình đến gặp hắn? Nếu hắn thật sự rất mạnh, chúng ta kết giao bằng hữu, nhận thua. Nếu hắn chỉ là một tên Tán Tu cố làm ra vẻ, ta đề nghị liên thủ với tông chủ Kim Dương Tông giết hắn, dùng đầu hắn để lập uy."
Sắc mặt môn chủ Phong Lôi Môn lúc này mới dịu đi: "Nhất Nguyên Tông và Tứ Hải Hội gần đây không an phận, vừa hay bắt hắn để trấn an tình hình."
Một vị trưởng lão nói: "Người thần bí kia hình như đã ở Nữ Nhi Các nhiều ngày, ta đang nghĩ, có phải hắn được Nữ Nhi Các mời đến không? Các chủ Nữ Nhi Các không phải là người an phận, mấy năm nay đã chiêu mộ rất nhiều cường giả, bí mật giúp đỡ đội ngũ Liệp Sát Giả trên Lưu Ly Đảo, ta luôn cảm thấy ả đang bí mật chuẩn bị cái gì đó!"
Môn chủ Phong Lôi Môn hạ lệnh: "Các ngươi đi liên hệ với Kim Dương Tông, xem thái độ của chúng, nếu chúng chịu làm, hai nhà cùng ra tay, nếu chúng không dám, thì Phong Lôi Môn ta tự mình làm."
Bến tàu phía Tây Hải Đảo!
Giữa trưa nắng gắt, gió biển thổi nhẹ, nhiệt độ cao nướng cả mặt biển, bến tàu có mười mấy chiếc thuyền lớn cập bến. Vừa khoảnh khắc trước còn náo nhiệt ồn ào, người người chen chúc, giờ lại nhanh chóng im lặng, ánh mắt kinh hãi nhìn về phía đội ngũ Hồng Y bay tới từ mặt biển.
Giống như một đợt hàn lưu ập đến, ngột ngạt và âm lãnh, khiến nhiều người không khỏi rùng mình.
"Vu Điện?"
"Là đám Vu Nữ dưới trướng Táng Hoa Vu Chủ."
"Các nàng đến đây làm gì?"
"Mấy ngày trước hình như đã thấy vài Vu Nữ lảng vảng gần đây, hôm nay sao lại đến nhiều như vậy?"
"Phải có hai ba trăm người, bên trong không chừng còn có Quỷ Tướng nữa!"
"Dưới trướng Táng Hoa Vu Chủ có ba vị Quỷ Tướng, là ai?"
"Chẳng lẽ tông môn nào ở Lưu Ly Đảo trêu chọc Vu Điện? Đây là đến diệt môn sao!"
Mọi người trên bến tàu thấp giọng bàn tán, trong lòng sợ hãi Vụ Điện. Vụ Điện những năm gần đây rất ít khi rời khỏi Luân Hồi Hải Vực, nhưng một khi xuất hiện với quy mô lớn, chắc chắn có đại sự xảy ra, không phải đuổi giết ai, thì là đến điệt môn.
Phong Lôi Môn và các thế lực lớn khác ở Lưu Ly Đảo kiêu ngạo ngang ngược, quan hệ giữa các bên phức tạp, lại ỷ vào số lượng Liệp Sát Giả đông đảo trên đảo, luôn từ chối lời mời chiêu hàng của Vu Điện. Chẳng lẽ Vu Điện cuối cùng quyết định khai thác Lưu Ly Đảo? Muốn ra tay với thế lực nào?
"Sư tôn." Y Tuyết Nhi đi đến bên cạnh Quỷ Tướng Thủy Mi, cung kính hành lễ, phía sau là rất nhiều Vu Nữ. Một phần là những người nàng đã phái đến Lưu Ly Đảo từ hôm qua để điều tra tình hình, một phần là những người còn sống sót trong số năm mươi người Lâm Vân Hàn mang đến Lưu Ly Đảo.
"Điều tra rõ chưa?" Sắc mặt Thủy Mi âm trầm đáng sợ, Lâm Vân Hàn là đệ tử thân truyền của một Vu Chủ khác, lại chết ở địa bàn của các nàng, nàng không biết phải giải thích thế nào với vị Vu Chủ kia, mà việc đối phương trắng trợn mang đầu đến có ý gì?
"Sư tôn thứ tội." Y Tuyết Nhi cúi đầu, đám Vu Nữ phía sau cũng cúi đầu theo.
Lưu Ly Đảo cũng giống như các hòn đảo khác, náo nhiệt và hỗn loạn, mỗi ngày mỗi khắc đều xảy ra những trận ác chiến và chém giết, muốn tìm ra Lâm Vân Hàn và Tử U trong đó, thật quá khó khăn. Bọn họ đã hỏi rất nhiều người, nhưng chưa ai từng gặp Lâm Vân Hàn và Tử U, càng chưa nghe nói đến việc bọn họ đến đảo. Ngay cả kẻ mang đầu người đến hôm đó cũng biến mất, không tìm thấy bóng đáng.
Nếu cho các nàng thêm vài ngày, có lẽ có thể tìm ra manh mối, tra ra hung thủ, nhưng từ hôm qua đến giờ mới chỉ một ngày một đêm, thời gian quá ngắn.
"Chúng ta mất tích mười bốn người." Một Vu Nữ sợ hãi lên tiếng, các nàng đã tập hợp thành đội ngũ năm mươi người, nhưng ngoài Lâm Vân Hàn và Tử U ra, còn có mười bốn người không tìm thấy. Chắc chắn là đã chết trên đảo.
"Lâm Vân Hàn trước khi mất tích đã nói gì?"
"Hắn rất muốn biết mục tiêu là ai, còn phái người đi mời Y Tuyết Nhi sư tỷ."
"Có nói qua thân phận của mục tiêu không?”
"Hình như hắn không chắc chắn lắm, cho nên..." Đám Vu Nữ cúi đầu.
Y Tuyết Nhi nói: "Sư tôn, việc mục tiêu giết người rồi mang đầu đến, rõ ràng là đang khiêu khích, là đang cười nhạo chúng ta. Ta đoán, hắn đã không còn ở Lưu Ly Đảo."
Thủy Mi nhíu mày: "Hắn có thể vẫn còn ở đây. Việc hắn giết người rồi tặng đầu người, có thể là do Lâm Vân Hàn đã đoán đúng thân phận của hắn, nhưng hắn không chắc những người khác có biết hay không, cho nên... hắn vẫn ở đây chờ đợi, phục kích, để kiểm chứng!"
"Sư tôn nói phải."
"Chia ra hai người, dẫn Táng Hoa Thuyền tiến gần Lưu Ly Đảo. Những người còn lại lên đảo hết, thả cánh hoa ra phân tán lục soát, một khi gặp phải phục kích, lập tức thả cánh hoa.”
Thủy Mi hạ lệnh, nâng cánh hoa đạp không mà lên, tiến về Lưu Ly Đảo.
Hai Vu Nữ cao giai Địa Vũ Cảnh lái thuyền rời đi, xông vào biển lớn.
Những Vu Nữ còn lại đều lái thuyền cập bờ, bắt đầu từ bến tàu, phân tán càn quét. Các nàng hết sức đề phòng, chuẩn bị sẵn sàng chịu chết. Đối phương có thể giết cả Tử U, thực lực không thể xem thường, nên nếu gặp phải phục kích, việc đầu tiên các nàng phải làm không phải là phản kích hay trốn chạy, mà là thả cánh hoa, báo cho những người khác.
Không lâu sau, Lưu Ly Đảo chấn động.
"Quỷ Tướng Thủy Mi của Vu Điện dẫn ba trăm Vu Nữ lên đảo."
"Mười năm qua, đây là lần đầu tiên Vu Điện giáng lâm Lưu Ly Đảo với quy mô lớn như vậy."
"Ba trăm Vu Nữ, đều mang theo 'Hoa Linh', đúng là biểu tượng của Táng Hoa Vu Chủ."
"Dự đoán táo bạo, Quỷ Tướng chỉ là tiên phong, Vu Chủ sẽ đích thân đến Lưu Ly Đảo."
"Vu Điện muốn làm gì? Xâm lấn Lưu Ly Đảo?"
“Tông môn nào chọc giận Vu Điện vậy?”
Dù là người bình thường, hay đội dong binh, đoàn thợ săn, đều kinh hãi trước tin tức bất thường này, Vu Điện giáng lâm với quy mô lớn như vậy, chắc chắn sẽ có hành động lớn, không chừng sẽ có một trận đại chiến.
Tất cả các thế lực, tổ chức ở Lưu Ly Đảo đều lần lượt nhận được tin tức, ai nấy đều hoảng sợ. Một Quỷ Tướng Thủy Mi đã đủ để càn quét Lưu Ly Đảo, mang theo ba trăm Vu Nữ nữa thì muốn làm gì? Tàn sát sao?
Kẻ nào không biết sống chết lại chọc vào đám sát tinh này!