"Thành giao rồi Á? Sao lại thành giao được?"
"Hắn lấy đâu ra chín ngàn Hắc Kim tệ vậy?"
"Hải Đấu Môn các ngươi còn thiếu bọn ta bao nhiêu tiền cá?"
"Nói rõ ràng đi chứ, hắn lấy đâu ra chín ngàn Hắc Kim tệ? Có phải Vạn Bảo Thương Hội không muốn bán, kiếm người đến lừa đảo không đấy?"
"Đúng đó đúng đó! Lại còn bày trò con nít ru ngủ cháu nữa hả?"
Phía đưới ồn ào náo loạn, khách quý cũng nhao nhao cả lên. Mấy người trả đến bảy, tám ngàn, thực lòng muốn mua, vịt đến miệng còn bay, lại còn bay không rõ lý do, ai mà chịu cho được.
Trưởng lão đấu giá đành phải giải thích: "Chín ngàn Hắc Kim tệ đã vào đến Vạn Bảo Thương Hội, không thiếu một xu! Chúng ta có thể lập tức viết một tờ giấy chứng nhận, tờ giấy này đại diện cho chín ngàn Hắc Kim tệ, Vạn Bảo Thương Hội có thể đến Hải Đấu Môn để đổi sau, hoặc dùng trực tiếp để đấu giá ba bảo vật tiếp theo."
Vừa nói, ông ta vừa viết xong giấy chứng nhận, giơ lên rồi đặt xuống bàn.
Vẫn có người không phục, nghi ngờ có khuất tất bên trong!
Một ông già bán cá tồi tàn lại mua được Tịch Diệt Linh Tháp giá chín ngàn Hắc Kim tệ? Ai tin cho nổi.
Tầng một tầng hai xì xào: "Hết đấu giá xong rồi xử đẹp hắn!"
Tần Mệnh ban đầu còn lo lắng, nhưng thấy trưởng lão đấu giá công khai viết giấy chứng nhận, chín ngàn Hắc Kim tệ đã có hiệu lực, coi như trong tay hắn có gần một vạn ba ngàn Hắc Kim tệ, rất quan trọng cho việc cạnh tranh Khí Linh sau đó.
Hậu trường!
"Môn chủ, vì sao vậy?" Các trưởng lão Hải Đấu Môn tức giận, chín ngàn Hắc Kim tệ đó, ném đi vô ích? Đau thịt! Xót tim!
"Ta nợ hắn."
Nợ hắn? Nợ tiền mua cá? Các trưởng lão suýt buột miệng hỏi.
"Môn chủ, hắn một người bán cá, lấy Tịch Diệt Linh Tháp làm gì? Đựng cá à? Hơn nữa, hắn giữ sao nổi? Ra khỏi đây chẳng phải để người ta cướp?"
"Hắn giữ không nổi, ai giữ cũng vậy. Không cần để ý, coi như ta tặng hắn." Môn chủ thái độ vô cùng kiên quyết.
Các trưởng lão nhìn nhau, bất lực lắc đầu.
Lâm Vân Hàn ở phòng bên lo lắng: "Vạn Bảo Thương Hội có chín ngàn Hắc Kim tệ, có tư cách đấu giá bảo vật tiếp theo, liệu họ có tranh Khí Linh với chúng ta không?"
"Kẻ nào đấu giá được Khí Linh, cuối cùng vẫn là của ta! Ngươi lui trước đi, liên hệ Táng Hoa Thuyền, chuẩn bị sẵn sàng." Vu Chủ khẽ vén rèm, nhìn lão già trong góc, càng nhìn càng thấy kỳ lạ, người bình thường sao? Không giống!
"Rõ!" Lâm Vân Hàn phấn khích, không hổ là Vu Chủ. Cẩn thận thì cẩn thận, nhưng khi cần thì buông tay làm tới bến!
"Ngươi hiểu sai rồi! Không phải vạn bất đắc dĩ, không được lộ thân phận, ta bảo ngươi thông báo Táng Hoa Thuyền chờ lệnh, chứ không phải điều Táng Hoa Thuyền đến Bán Nguyệt Đảo." Vu Chủ phải thận trọng, nếu làm lớn chuyện, để lộ thân phận thì sẽ bại lộ cả chuyện Khí Linh. Đến lúc đó dù có Khí Linh cũng chẳng giữ được lâu.
Lâm Vân Hàn hiểu ý, khom người rời đi.
"Ba món đấu giá tiếp theo, hai món là trân bảo của Hải Đấu Môn, một món là hàng ký gửi."
"Món đầu tiên, võ pháp Địa cấp thượng phẩm, Tà Ảnh Kiếm Pháp! Võ pháp truyền thừa của Liệp Sát Giả Hoàng Tuyền, huyền thoại của Hải Vực, không chỉ có tường giải kiếm pháp mà còn có cả kinh nghiệm hành tẩu Hải Vực của hẳn."
"'Hoàng Tuyền' đã chết cách đây năm mươi năm, nhưng gần đây Tà Ảnh Kiếm Pháp mới tái xuất. Hải Đấu Môn chúng tôi nguyện ý bán nó ra, trả lại cho Hải Vực, mong Hải Vực sẽ sinh ra một 'Hoàng Tuyền' thứ hai."
Võ pháp Địa cấp thượng phẩm!
Tà Ảnh Kiếm Pháp!
Liệp Sát Giả 'Hoàng Tuyền' huyền thoại!
Ba cụm từ này vừa vang lên, cả hội trường đấu giá như nổ tưng, mọi người kích động đến phát sốt.
Không uổng công!
Năm ngàn Hắc Kim tệ, đáng!
'Hoàng Tuyền' là một Liệp Sát Giả huyền thoại của Hải Vực, tạo nên vô số kỳ tích, làm nhiều chuyện kinh thiên động địa, tà tính, quái đản, sát phạt quyết đoán. Không ai nhớ tên thật của hắn, chỉ biết danh hiệu 'Hoàng Tuyền'. Tà Ảnh Kiếm Pháp của hắn khiến nhiều tông môn tổ chức khiếp sợ, ngay cả hải thú trong vùng biển cũng khiếp đảm.
Tiếc thay, 'Hoàng Tuyền' chết trẻ, qua đời ở tuổi ba mươi mấy khi đang đỉnh cao. Kiếm và võ pháp của hắn cũng mất tích, năm mươi năm qua chưa từng xuất hiện.
Không ngờ Hải Đấu Môn lại tìm được, còn đem ra bán công khai. Có thể tưởng tượng, tin tức này lan truyền ra Hải Vực sẽ gây chấn động lớn. Quan trọng nhất là còn có cả kinh nghiệm du lịch Hải Vực của Hoàng Tuyền, cái này còn trân quý hơn.
Thực ra Hải Đấu Môn đâu nỡ bán Tà Ảnh Kiếm Pháp, chỉ là bất đắc dĩ thôi. Họ muốn che giấu chuyện Khí Linh, không muốn ngoại giới nghĩ họ chỉ vì bán Khí Linh mà tổ chức đấu giá, nên phải đem ra một bảo vật đủ tầm để thu hút sự chú ý. Dù sao thì họ cũng đã chép lại Tà Ảnh Kiếm Pháp và đã có người bắt đầu tu luyện.
Quách Hùng và đồng bọn tinh thần sa sút. Tà Ảnh Kiếm Pháp là võ pháp mà thủ lĩnh 'Ảnh Kiếm' của họ khát khao nhất, 'Hoàng Tuyền' cũng là Liệp Sát Giả mà hắn ngưỡng mộ nhất. Nhưng giờ Tà Ảnh Kiếm Pháp xuất thế thì 'Ảnh Kiếm' đã không còn.
Không khí đấu giá hừng hực, nhiều thương hội và cường giả thăm dò giá cả. Không thấy Vu Điện ra tay, mà có vẻ Vu Điện cũng không đến đấu giá vì Tà Ảnh Kiếm Pháp. Nếu Vu Điện muốn thì cứ đến Hải Đấu Môn mà lấy.
Không có uy hiếp từ Vu Điện, cuộc cạnh tranh dần trở nên kịch liệt, các thế lực hào hứng ra giá, cạnh tranh đến cùng.
Nhất là các thương hội, liên tục đẩy giá lên. Tà Ảnh Kiếm Pháp có sức hút chí mạng với thợ săn Hải Vực, nhiều người sẵn sàng trả giá trên trời để có được nó, nên hôm nay họ cứ ra giá, không lo không bán được.
Giá cả tăng vọt, Hồ Đại Hải, Quách Hùng, Tôn Minh, ba nhóm người tranh nhau.
Cuối cùng giá chốt ở một vạn Hắc Kim tệ!
Mức giá này phá kỷ lục của buổi đấu giá, cũng là mức giá cao nhất ở Bán Nguyệt Đảo trong những năm gần đây.
Hải Đấu Môn rốt cục nở nụ cười, không tệ không tệ, Tà Ảnh Kiếm Pháp không phụ kỳ vọng.
“Món thứ hai! Hải Đồ Tàn Phiến Thanh Loan Di Tích Cổ'. Thanh Loan Chiến Tôn, một trong những bá chủ của Hải Vực, di tích chôn cất hắn từng xuất hiện ngàn năm trước, gây nên cuộc truy tìm của quần hùng, kinh động cả Cổ Hải. Có đến mấy vạn người thám hiểm, nhưng chỉ số ít sống sót, còn lại đều theo di tích Thanh Loan bay vào Vô Tận Hải Vực, mất tích bí ấn. Gần đây, liên tục xuất hiện Hải Đồ Tàn Phiến liên quan đến "Thanh Loan Di Tích Cổ, đồn rằng đi tích sắp tái hiện ở Hải Vực. Bức tranh này thật hay giả, không ai kiếm chứng được, tin hay không tùy người. Chúng tôi có một mảnh tàn, có thể đảm bảo là thật. Giá khởi điểm năm ngàn Hắc Kim tệ, bắt đầu."
Lại một quả bom tấn, khiến nhiều người chóng mặt hoa mắt, cũng thầm kêu đã nghiền kích thích!
Tịch Diệt Linh Tháp, Tà Ảnh Kiếm Pháp, Thanh Loan Di Tích Cổ, món nào cũng trân quý hơn món kia.
Hải Đấu Môn và các thương hội đổ máu cho buổi đấu giá này thật rồi. Dù không có tư cách cạnh tranh, nhưng được tham gia cũng đáng.
Vu Chủ cũng tỏ ra hứng thú.
"Thanh Loan Di Tích Cổ là một trong những truyền thuyết lớn của Hải Vực, có thể kinh động cả Cổ Hải.
Thanh Loan Di Tích Cổ, nơi yên nghỉ của Thanh Loan Chiến Tôn sau khi ngã xuống, bên trong có vô số trân bảo, có cả di hài và truyền thừa của Thanh Loan Chiến Tôn.
Ngàn năm trước, một hòn đảo lớn bỗng dưng xuất hiện, hàng triệu Ác Điểu đến triều bái, thu hút vô số ánh mắt. Đến một ngày, một ảo ảnh Thanh Loan khổng lồ xuất hiện, che trời lấp đất, bao trùm hòn đảo.
Hòn đảo chỉ xuất hiện một trăm ngày, thu hút vô số cường giả lên đảo thám hiểm, nhưng trừ số ít may mắn rời đi, còn lại đều biến mất cùng hòn đảo.
Hòn đảo từ đâu đến? Trôi dạt về đâu? Tất cả đều là bí ẩn!
Ngàn năm trôi qua, Hải Vực đột nhiên lan truyền một tấm Hải Đồ được cho là có thể tìm thấy "Thanh Loan Di Tích Cổ, gây chấn động. Đến nay đã xuất hiện năm mảnh, nhưng vẫn còn thiếu rất nhiều để hoàn thành.
Không ngờ Hải Đấu Môn lại lấy ra một mảnh.