Huyết Tà Tông!
Ngay sau khi Cừu Lân nhận được tin tức, Tần Mệnh đã dẫn theo ba vị trưởng lão của Thiên Vương Điện tới. Nhưng chưa kịp mừng rỡ, họ đã vội vã đưa ba vị trưởng lão ra phía sau núi.
"Tình hình của Yêu Nhi lúc tốt lúc xấu, con bé đang cố gắng khống chế Thụ Yêu, nhưng hiệu quả không rõ rệt. Yêu Nhi liên tục bị Thụ Yêu phản kích, ta sợ con bé không cầm cự được nữa." Cừu Lân vừa dẫn đường vừa nói. Từ khi Tần Mệnh rời đi đến nay đã gần năm mươi ngày, Yêu Nhi vẫn luôn kiên trì, nhưng sinh mệnh lực của Thụ Yêu vô cùng ương ngạnh, lại thêm Huyễn Linh Pháp Thiên Viên kia là linh hồn của một cây đại thụ chống trời, đối với Yêu Nhi mới Huyền Vũ Cảnh mà nói, chẳng khác nào kiến đối đầu với núi.
Nếu không có ba vị tông chủ không ngừng viện trợ, có lẽ Yêu Nhi đã bị Thụ Yêu khống chế từ lâu.
Dù Cừu Lân có tâm kiên như đá cũng không khỏi đau lòng, thậm chí đã nghĩ đến việc mời Nhân Hoàng tới.
"Đây là Thụ Tâm của Thụ Yêu Thiên Vũ Cảnh?” Tề trưởng lão liếc nhìn Tần Mệnh. Hắn thật là gan lớn, Thiên Võ là khái niệm gì chứ, dù chỉ là Thụ Tâm đã vỡ vụn, nó vẫn có sinh mệnh lực siêu cường, sao một Huyền Vũ Cảnh có thể gánh nổi?
"Chỉ là một phần nhỏ thôi, chúng ta không ngờ sự tình lại thành ra thế này."
Cừu Lân nói: "Cảnh giới của Yêu Nhi đang không ngừng tăng lên, hiện tại đã đột phá đến Địa Vũ Cảnh."
"Chuyện gì xảy ra?"
"Thụ Yêu không ngừng phóng thích năng lượng, mở rộng khí hải, có lẽ Yêu Nhi nhờ đó mà thu hoạch được lợi ích. Mặc dù sự đột phá này có rất nhiều di chứng, nhưng cảnh giới của con bé càng mạnh, khả năng khống chế hẳn cũng sẽ tốt hơn. Ít nhất thì đây là một hiện tượng tốt."
Tề trưởng lão cùng hai vị trưởng lão kia trao đổi ánh mắt, rồi cùng lắc đầu: "Không! Rất có thể nó đang nuôi dưỡng vị Yêu Nhi cô nương này!”
"Ý gì?"
"Thụ Yêu trong người Yêu Nhi rất đặc biệt, nó có thân thể non nớt, nhưng lại có trí tuệ hàng ngàn năm, cùng nguồn năng lượng khổng lồ. Thân thể nó quá yếu ớt so với nguồn năng lượng nó đang có, tạo ra một mâu thuẫn nghiêm trọng.
Nó không thể thỏa hiệp, nếu không sẽ bị Yêu Nhi dần dần gạt bỏ, dù sao đây là thân thể của con bé. Nó càng không thể cưỡng ép, vì bên ngoài có các ngươi trấn áp, thể chất hiện tại của nó không chịu nổi đả kích của các ngươi. Cho nên nó chỉ có một cách, để Yêu Nhi sống dở chết dở, chỉ cần Yêu Nhi không chết, còn giữ được thần trí, các ngươi sẽ không dám hủy diệt con bé. Yêu Nhi không chết, nó sẽ có một vòng bảo hộ an toàn, vì vậy nó sẽ từ từ thai nghén Yêu Nhi, để con bé không ngừng trưởng thành, khí hải càng rộng, Thụ Yêu sẽ càng nhanh chóng lớn mạnh. Đến khi thân cây của nó có thể khống chế được toàn bộ năng lượng, nó sẽ không còn sợ các ngươi nữa, và Yêu Nhi cũng hết giá trị lợi dụng."
Ý của Tề trưởng lão rất rõ ràng, các ngươi muốn Yêu Nhi tự mình khống chế, dự tính ban đầu là tốt, nhưng đã đánh giá thấp sức mạnh và sự nguy hiểm của Thụ Yêu.
"Vậy phải làm sao?” Cừu Lân bừng tỉnh, không phải là không nghĩ đến khả năng này, chỉ là không đám chắc chắn. Thụ Yêu đáng chết này, đám mê hoặc chúng tai
"Nếu ta đoán không sai, Thụ Yêu cố ý tỏ ra vô cùng suy yếu để mê hoặc các ngươi, thực chất nó đã bắt đầu mưu đồ bố cục."
Tề trưởng lão cùng hai vị trưởng lão bắt đầu kiểm tra Yêu Nhi. Vì tình hình trong cơ thể con bé vô cùng phức tạp, họ kiểm tra từ giữa trưa đến tận đêm khuya mới xong. Họ không dám tùy tiện kinh động Thụ Yêu, dù sao nó cũng là Thụ Tâm của Thụ Yêu cấp Thiên Vũ, so với nó, Yêu Nhi quá yếu ớt. Nếu Thụ Yêu cảm nhận được nguy hiểm, chắc chắn sẽ không từ thủ đoạn, Yêu Nhi sẽ gặp nguy hiểm.
"Gần giống như chúng ta dự đoán."
"Có thể giải quyết không?" Tần Mệnh truy vấn, không ngờ chỉ rời đi hai tháng, tình hình của Yêu Nhi lại chuyển biến xấu.
“Hẳn là có thể. Nhưng có hai điều cần nói rõ, nó liên quan trực tiếp đến việc có thành công hay không.”
"Xin cứ nói!" Cừu Lân vô cùng khách khí.
"Đây là thân thể của Yêu Nhi, mọi việc vẫn phải để con bé làm chủ đạo, chúng ta chỉ có thể phụ trợ, cho nên tuyệt đối không được tùy tiện tăng cường năng lượng, tất cả phải nghe theo chỉ huy của ta. Hơn nữa, nếu Yêu Nhi không làm tốt, không biết cách lợi dụng năng lượng của chúng ta, khả năng thất bại rất lớn. Thứ hai, Thụ Yêu kia rất đặc biệt, có được nó là một cơ duyên lớn. Nếu trực tiếp tách nó ra, không chỉ gây tổn thương cho Yêu Nhi, mà còn tương đương với việc vứt bỏ cơ hội lớn. Vì vậy, chúng ta cho rằng nên khai chiến trong cơ thể Yêu Nhi, xóa bỏ hoàn toàn linh trí của Thụ Tâm, nhưng như vậy sẽ xuất hiện hai vấn đề. Một là có thể gây tổn thương đến linh hồn của Yêu Nhi, hai là một khi linh trí bị xóa, năng lượng trong Thụ Yêu sẽ không thể khống chế, cần chúng ta toàn lực khống chế, dẫn năng lượng chảy ra khỏi cơ thể con bé. Trong quá trình đó cũng đầy hung hiểm, thậm chí có thể khiến cơ thể Yêu Nhi nổ tung."
Tề trưởng lão cố tình nói rõ những vấn đề nghiêm trọng để Tần Mệnh và Cừu Lân đưa ra quyết định. Họ không muốn Yêu Nhi gặp bất trắc, gây oán hận với Tần Mệnh và Thiên Vương Điện.
Sau khi nghiêm túc thương lượng, Tần Mệnh và Cừu Lân quyết định tin tưởng Tề trưởng lão, đây cũng là cách duy nhất có thể làm. Dù sao Thiên Vương Điện đã từng có những ví dụ thành công tương tự, so với việc mời Nhân Hoàng đến thì khả năng thành công lớn hơn.
"Đã quyết định rồi, vậy bắt đầu ngay thôi, ba vị tông chủ cần làm theo chỉ dẫn của chúng tôi." Tề trưởng lão rất thẳng thắn.
"Mất bao lâu?" Tần Mệnh thực sự không muốn Yêu Nhi phải chịu khổ nữa.
"Nếu thuận lợi, năm ngày là đủ. Nếu có bất trắc, có thể sẽ lâu hơn. Thụ Yêu này tuy không bá đạo như Lôi Triều mà chúng ta từng giải quyết năm đó, nhưng sinh mệnh lực lại ương ngạnh hơn, khó đối phó hơn."
Đêm khuya, cả tòa sơn cốc chìm trong năng lượng hùng hồn. Ba vị trưởng lão, ba vị tông chủ, ngồi trấn thủ trong bình chướng, dưới sự chỉ dẫn của Tề trưởng lão, bắt đầu rót năng lượng vào cơ thể Yêu Nhi. Vẻ mặt ai nấy đều vô cùng ngưng trọng, không ai muốn xảy ra chuyện gì, cũng không ai gánh nổi trách nhiệm đó.
Tần Mệnh đứng bên ngoài bình chướng, không nhìn rõ cảnh tượng bên trong, chỉ thấy một màn sương mù mịt.
"Đừng quá lo lắng, ta thấy trưởng lão của Thiên Vương Điện rất tự tin, nếu không họ đã không chủ động xin tới đây." Bạch Tiếu Thuần cũng đi theo tới Huyết Tà Tông.
"Chỉ mong là vậy." Tần Mệnh ngồi phịch xuống bên cạnh Thụ Đằng, dùng sức xoa mặt: "Ngươi định xử lý Ôn Thiên Thành thế nào?"
"Ngươi muốn giết hắn?"
"Ngươi thật sự có thể khống chế hắn?" Tần Mệnh hỏi ngược lại.
"Linh hồn hắn và ta quấn lấy nhau, ta có thể khống chế hành vi của hắn. Nhưng ngươi muốn hắn từ nay về sau không đụng vào nữ nhân nữa thì không thực tế, Lăng Tiêu Điện sẽ nghi ngờ. Ta thích hợp khống chế hành vi của hắn ở Hoàng thành, nhưng ra khỏi Hoàng thành, ta không đảm bảo hắn sẽ không loạn đụng vào nữ nhân." Bạch Tiểu Thuần vất vả lắm mới khống chế được Ôn Thiên Thành, sao có thể dễ dàng buông tha. Còn có Tiếu Thần Nhi của Thánh Vũ Hoàng Triều, cũng là một chiến tướng tuyệt hảo, tương lai cần phải cùng hắn hành tẩu thiên hạ.
"Tạo một vụ tai nạn, thiến hắn, được không?"
"Uổng công ngươi nghĩ ra."
"Vậy được, ngươi giám sát chặt chẽ hắn, đừng để hắn làm những chuyện buồn nôn đó nữa." Tần Mệnh ngửa người tựa vào Thụ Đằng, nhìn lên bầu trời đầy sao ngẩn người.
"Về sau ngươi có tính toán gì?" Bạch Tiểu Thuần cũng ngồi xuống Thụ Đằng.
"Chờ thái độ của Hoàng thất, nếu không có vấn đề gì, ta muốn bế quan xông Địa Vũ Cảnh, sau đó rời khỏi Kim Bằng Hoàng Triều."
“Đi đâu?"
"Hải Vực."
"Hải Vực?" Bạch Tiểu Thuần bất ngờ, trong mắt người ở đất liền, Hải Vực là một nơi thần bí, cũng là một nơi hỗn loạn, không chỉ vì biển cả thất thường, mà còn vì môi trường phức tạp ở đó.
Hải Vực không có vương quốc, không có hoàng triều, cũng không có trật tự. Một hòn đảo là một thế giới, một vùng biển là một lãnh địa, nơi cường giả chân chính lên ngôi, mọi thứ đều dùng thực lực để nói chuyện.
"Chỉ khi ta rời đi, Hoàng thất mới yên tâm, người thân của ta và Lôi Đình Cổ Thành mới an toàn hơn. Không nói những chuyện này, ta kìm nén một vấn đề, vẫn muốn thỉnh giáo ngươi." Tần Mệnh quay đầu nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần nhếch mép: "Ánh mắt ngươi nhìn ta có chút lạ.”
"Ngươi nói thật đi, ngươi có phải bị nguyền rủa giống ta không?"
"Nguyền rủa?" Bạch Tiểu Thuần kỳ quái.
Tần Mệnh kéo đai lưng xuống một chút, Bạch Tiểu Thuần vội giữ lại: "Có chuyện gì thì nói!"