Dạ yến tưng bừng, chủ khách đều vui vẻ.
Hoàng thất đạt được điều họ muốn, Tần Mệnh và Bắc Vực cũng có được thứ mình mong đợi.
Một cuộc khủng hoảng có khả năng leo thang đã được giải quyết êm đẹp nhờ sự chủ động nhượng bộ của Tần Mệnh, tất cả đều hoan hỉ.
Đến ba vị tộc lão hoàng thất cũng uống thêm vài chén, cười sảng khoái. "Bắc Vực tiến cống cho hoàng thất", "Tần Mệnh rời khỏi Bắc Vực", "Tần Mệnh và Ngọc Chân công chúa kết hôn" đều là những điều họ mong đợi nhất. Chỉ riêng điều thứ ba thôi cũng đủ để họ trở về tâu lại với Nhân Hoàng. Khi các tin tức này được công bố, toàn bộ Hoàng Triều sẽ chấn động. Hoàng thất và Lôi Đình Cổ Thành sẽ là người một nhà, "Bất Tử Vương" Tần Mệnh là con rể hoàng thất!
Từ trước đến nay, chưa từng có công chúa nào gả được như vậy! Vừa đáng giá lại vừa ý nghĩa!
Tần Mệnh thoải mái uống, liên tục chạm cốc với Hổ Ủy nguyên soái và những người khác. Trong lòng hắn vưi mừng, từ sau Trà Hội Bát Tông đến nay đã ba năm, cuối cùng cũng xây dựng được một môi trường an toàn cho mọi người trong nhà, đòi lại công đạo cho cha mẹ đã khuất. Từ nay, trừ khi Kim Bằng Hoàng Triều diệt vong, Lôi Đình Cổ Thành sẽ vĩnh viễn thái bình, người thân cũng sẽ sống sưng túc. Hắn cuối cùng có thể yên tâm rời đi.
Lý Linh Đại và những người trong Tần gia là những người vui mừng nhất. Tiền đồ của Mệnh nhi, được hoàng gia trọng đãi, còn kết hôn với công chúa, những chuyện này trước kia đến nằm mơ cũng không dám nghĩ tới. Họ đều cảm thấy như đang mơ, quá đỗi không chân thực.
Tiếng cười nói rộn rã, náo nhiệt phi thường, yến hội kéo dài đến khuya.
Sau khi mọi người rời đi, Tần Mệnh hơi say, xách theo bầu rượu, bưng mấy đĩa thức nhắm, ngồi trước mộ phần cha mẹ.
Hắn kể chuyện xưa, chuyện tương lai.
Kể chuyện trong nhà, cũng kể chuyện bên ngoài.
Bất giác, Tần Mệnh khóc.
Đêm nay thật vui, nhưng cũng rất buồn.
Từ nay về sau sẽ không ai dám ức hiếp Lôi Đình Cổ Thành nữa, hắn mừng. Nhưng người hắn muốn cùng chia sẻ khoảnh khắc này nhất lại không còn.
Nếu cha mẹ vẫn còn, thì tốt biết bao.
Phụ thân, mẫu thân, hài nhi còn chưa kịp báo hiếu, các người đã ra đi.
Hài nhi bất hiếu, chỉ có thể lập mộ chôn y phục và di vật cho các người, tìm không thấy thi hài.
Tần Mệnh nức nở khóc, cúi đầu quỳ xuống.
Thật muốn được nhìn thấy các người một lần nữa, không chỉ là trong mơ.
Thật muốn được ôm các người, nói hết những lời trong lòng.
Thật muốn được trở lại ngày xưa, nắm tay các người, đi trên đường nhỏ trong cổ thành.
Thật muốn… thật muốn…
Lý Linh Đại nhìn từ xa, lau nước mắt. "Con đã làm rất tốt, ta tự hào về con, cha mẹ con cũng tự hào về con, tất cả chúng ta đều tự hào về con."
Đồ Vệ, Diệp Tiêu Tiêu, Khương Bân quỳ gối trong rừng, bái lạy thành chủ. "Là chúng ta vô năng, để thiếu chủ phải gánh vác quá nhiều."
Khương Dĩnh hai mắt đẫm lệ, nhưng vẫn kiên cường đứng đó. "Ca ca, ta biết huynh lại rời khỏi nơi này, sẽ đi rất rất xa, nhưng ta sẽ cố gắng trưởng thành, sẽ trở nên thật mạnh, thay huynh bảo vệ cái nhà này, bảo vệ tòa thành này."
Sau náo nhiệt, thành phủ trở nên vô cùng yên tĩnh. Bọn thị vệ đều tránh xa nơi này, đành đêm đặc biệt này, khoảnh khắc đặc biệt này, cho Tần Mệnh, cho những người đã khuất.
Sáng sớm ngày hôm sau, Đường Thiên Khuyết và những người khác rời khỏi cổ thành, mang theo hiệp nghị đã ký, cùng Đường Ngọc Sương im lặng, một đoàn người trùng trùng điệp điệp, trở về Hoàng thành.
Tần Mệnh tiễn họ ra mười dặm, khoát tay từ biệt.
"Lần này, Bắc Vực lại phải náo nhiệt một phen." Hô Duyên gia chủ cảm thán.
Trong nửa tháng qua, e rằng toàn bộ Hoàng Triều, từ đại gia tộc đến tông môn, đều đang chú ý đến đội ngũ viễn chinh Bắc Vực do Đường Thiên Khuyết và Hổ Uy nguyên soái dẫn đầu, chờ đợi kết quả đàm phán giữa hai bên.
phong Vương Hầu, chắc chắn sẽ cùng Tần Mệnh đồng tiến thoái. Hơn nữa, thân phận của hai người này không hề tầm thường, một người là truyền nhân duy nhất của U Minh Vương, một người là tộc nhân của Thiên Vương Điện. Hoàn toàn có thể tưởng tượng, Tần Mệnh hiện tại đang sở hữu nguồn năng lượng khủng khiếp đến mức nào. Nếu hoàng thất và Tần Mệnh đối đầu, các Hoàng Triều khác chắc chắn sẽ vô cùng sẵn lòng tiếp nhận Tần Mệnh, không tiếc khai chiến để đón Tần Mệnh và toàn thành rời đi. Nếu Tần Mệnh và hoàng thất có quan hệ hữu hảo, tương đương với Kim Bằng Hoàng Triều có được một cỗ siêu cường lực lượng, các quốc gia xung quanh sẽ phải cân nhắc lại mối quan hệ với Kim Bằng Hoàng Triều.
Cho nên, sự kiện đàm phán này không còn là chuyện riêng của Tần Mệnh, mà đã liên lụy đến nhiều vấn đề quốc gia.
Những ngày này, có lẽ rất nhiều người ăn không ngon ngủ không yên, chỉ chờ một kết quả. Hiện tại thì tốt rồi, đàm phán kết thúc, chuyện thông gia sẽ sớm được công khai. "Bất Tử Vương" Tần Mệnh từ nay về sau sẽ là con rể của Kim Bằng Hoàng Triều! Hoàng thất sẽ đối xử tử tế với Lôi Đình Cổ Thành, đối xử tử tế với Bắc Vực, còn Tần Mệnh và Lôi Đình Cổ Thành sẽ ủng hộ Kim Bằng hoàng thất.
Ở một mức độ nào đó, điều này cũng đồng nghĩa với việc nâng cao địa vị và tầm ảnh hưởng của Tần Mệnh tại Bắc Vực, thậm chí là Hoàng Triều.
Từ nay về sau, nhìn khắp Bắc Vực, cái tên Tần Mệnh chính là cột trụ, Lôi Đình Cổ Thành sẽ trở thành viên minh châu lộng lẫy nhất Bắc Vực.
Việc làm ăn của Hô Duyên gia tộc cũng sẽ ngày càng phát triển ở Bắc Vực, thậm chí là Hoàng Triều.
Tần Mệnh nói: "Hô Duyên gia chủ, ta muốn nhờ ngươi một việc."
"Việc này, người trong nhà không nói hai lời, có gì cần ta giúp cứ mở miệng."
"Giúp ta điều tra tình hình Hải Vực." Tần Mệnh sắp rời khỏi Kim Bằng Hoàng Triều để đến Hải Vực xông xáo. Nhưng hắn gần như không có chút hiểu biết nào về nơi đó, đừng nói chi là Cổ Hải xa xôi hơn. Vì vậy, hắn muốn nhờ Hô Duyên gia tộc, thông qua các thương hội làm ăn ở Hải Vực, thu thập một ít tài liệu.
"Chuyện này không cần ngươi lo lắng. Hô Duyên Trác Trác đã đến Hải Vực từ hai tháng trước, tiếp quản việc làm ăn trên biển của gia tộc ta." Hô Duyên gia chủ có thể đưa Vạn Bảo Thương Hội trở thành lớn nhất Bắc Vực, dựa vào không chỉ là tài nguyên tích lũy của gia tộc, mà còn là tầm nhìn và khả năng bố cục độc đáo của ông.
Hiện tại, vì Huyễn Linh pháp thiên xuất hiện, các cơ hội buôn bán ở Bắc Vực nở rộ khắp nơi. Tầm ảnh hưởng và tài sản của Vạn Bảo Thương Hội chắc chắn sẽ tăng lên một bước so với trước đây. Nhưng tương lai thì sao? Bước tiếp theo sẽ đi đâu? Vạn Bảo Thương Hội có giới hạn ở Bắc Vực không? Chắc chắn là không. Muốn mở rộng sang Trung Vực và các vực khác không? Cũng không thích hợp. Ông vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để khai chiến với các thương hội địa phương ở đó, và cũng không có đủ nền tảng phong phú.
Thương trường như chiến trường, không phải mãnh long không qua được sông.
Trừ khi Vạn Bảo Thương Hội đủ mạnh, nếu không việc khai chiến với các thương hội lớn ở các vực khác sẽ chỉ tiêu hao nguyên khí. Coi như giành được thắng lợi, cũng chỉ là thắng nhỏ, thắng hiểm.
Hơn nữa, nếu danh tiếng của Vạn Bảo Thương Hội quá lớn, bành trướng công khai, chắc chắn sẽ bị các thương hội khác liên thủ chặn đánh, khó khăn trùng trùng.
Cho nên, sau nhiều cuộc họp gia tộc liên tiếp, Hô Duyên gia chủ đã bác bỏ ý kiến của nhiều người, chấp nhận ý kiến của Hô Duyên Trác Trác, tạm thời tránh né sự sắc bén của các thương hội Ngoại Vực, phát triển sang Hải Vực, tích lũy nhiều năng lượng hơn.
Hải Vực tuy hỗn loạn, nhưng nhu cầu về tài nguyên và bảo tàng từ lục địa lại vô cùng lớn. Đặc biệt là bây giờ Huyễn Linh pháp thiên giáng lâm xuống Bắc Vực, các thương hội lớn ở Hải Vực đều sẽ nhắm đến khối tài nguyên này, và cũng sẽ sẵn lòng hợp tác với Vạn Bảo Thương Hội, thương hội lớn nhất Bắc Vực. Còn một nguyên nhân quan trọng nữa, Hô Duyên gia tộc đựa vào Lôi Đình Cổ Thành mà tồn tại, nhất định phải làm vài việc cho Tần Mệnh.
Hô Duyên Trác Trác vô cùng hiểu Tần Mệnh, cũng biết tương lai của Tần Mệnh sẽ phát triển ở Hải Vực, cho nên Hô Duyên Trác Trác đã nhiều lần đề nghị, tập trung tài nguyên và lực lượng, mở rộng thị trường Hải Vực. Không mong có thể giúp Tần Mệnh được bao nhiêu, chí ít có thể cho hắn một nơi đặt chân, có thể thu thập những thông tin cần thiết.
"Ta nói sao, hôm qua không gặp Hô Duyên Trác Trác, thì ra là chạy đến Hải Vực. Hô Duyên gia chủ, các ngươi có ý."
"Nên thế! Trác Trác có tinh thần dám nghĩ dám làm, Hải Vực vô cùng thích hợp với nó. Ta đã giao toàn quyền quản lý việc làm ăn ở đó cho nó."
"Hải Vực rất nguy hiểm, nhất định phải làm tốt công tác bảo vệ."
“Yên tâm đi, ta đã phái Hồ Đại Hải mang năm trăm tỉnh anh đến Hải Vực, nghe theo chỉ huy của Trác Trác. Còn có bạn của ngươi, Mã Đại Mãnh, cũng đi cùng đến Hải Vực."
"Đại Mãnh cũng đi?" Tần Mệnh còn tưởng Mã Đại Mãnh đang bế quan.
Hô Duyên gia chủ cười nói: "Nó và Trác Trác rất hợp nhau."
"Giúp ta nhắn với Hô Duyên Trác Trác một lời, trọng điểm điều tra Lâm Vân Hàn."