Việc xét đuyệt ở Tâm Ma Điện chính thức kết thúc, ba mươi ba người thất bại, không thể thức tỉnh trong Tâm Ma, trong số đó có cả Lỗ Cửu Dại
Tâm Ma của Lỗ Cửu Dạ kỳ thực không quá nghiêm trọng, bản thân hắn cũng không có nhiều chấp niệm, nhưng hắn vẫn không thể thoát khỏi Tâm Ma, trái lại càng lún sâu vào đó, thống khổ khôn cùng.
Căn nguyên của Tâm Ma này không tầm thường, nó bắt nguồn từ thứ "cảm giác" đặc thù bị 'hồn nguyên' khơi gợi lên trong Vạn Kiếp Sơn.
"Không thể nào, Lỗ Cửu Dạ vô cùng kiên cường, sao lại ngã ở đây?" Thường Tĩnh Vũ đã thông qua, nên thấy kỳ lạ khi Lỗ Cửu Dạ lại bị Tâm Ma nào đó cuốn lấy.
Nhiều người khác cũng rơi vào tình cảnh tương tự, bị vây trong ác mộng.
Khảo hạch của Thiên Vũ Điện tàn khốc là vậy, không thông qua là không thông qua, dù là Ôn Thiên Thành, kỳ tài sở hữu tam đại khí hải, cũng bị ngăn cản tại Âm Hồn Điện.
Bốn mươi ba người rời khỏi Tâm Ma Điện, tiến vào điện thứ năm – Luyện Dung Điện!
Luyện Dung Điện từ bên ngoài trông như một cái lò luyện khổng lồ, trên thực tế đúng là một lò luyện, bên trong lửa nóng hừng hực thiêu đốt, cuồn cuộn sôi trào, nhiệt độ cao thấu xương.
Không ai có thể một mình chống chọi được nhiệt độ này, nó vượt quá sức chịu đựng của Huyền Vũ Cảnh.
Ngay khi bước vào, mọi người đều ý thức được mình không thể gánh nổi nhiệt độ cao này, lá chắn linh lực bắt đầu tan rã từng lớp, nhiệt độ cao cuồng liệt đốt cháy mỗi người, dù cách lớp linh lực thuẫn vẫn có thể cảm nhận được khí nóng hừng hực.
Nhưng không ai muốn cúi đầu tìm kiếm sự hợp tác, trái lại đồm ngó xem ai sẽ bị đào thải trước, rồi tìm cách đối phó.
Chính sự do dự này đã khiến tám thí luyện giả bị thương nặng và chủ động từ bỏ chỉ trong vòng nửa canh giờ ngắn ngủi.
Bao gồm cả Thường Tĩnh Vũ, người bị thương nghiêm trọng! Mang theo bi phẫn, mang theo không cam lòng, rời khỏi Luyện Dung Điện.
Về sau, ba mươi lăm người chia thành sáu đội, mỗi đội phóng thích linh lực riêng, hình thành các bình chướng khác nhau, bảo vệ lẫn nhau.
Luyện Dung Điện sẽ kéo dài ba ngày ba đêm. Để sinh tồn, để kiên trì, họ không thể không từ bỏ thành kiến, cùng nhau chống cự lại nhiệt độ cao tàn khốc, đồng thời hấp thu năng lượng từ nhiệt độ cao để bổ sung linh lực tiêu hao.
Đến lúc này, họ mới chú ý tới Luyện Dung Điện thực chất tràn ngập năng lượng khổng lồ, hơn nữa, trải qua liệt điễm thiêu đốt lâu đài, độ tỉnh thuần của năng lượng đạt đến mức cực hạn, rất hiếm thấy ở thế giới bên ngoài.
Mỗi đội năm sáu người, thay phiên nhau hấp thu, vậy mà đều có ít nhiều thu hoạch. Những năng lượng tinh khiết này có tác dụng không thua gì một số linh thảo bảo dược.
Sang ngày hôm sau, cảnh giới bát trọng thiên của Tần Mệnh lại một lần nữa buông lỏng, không biết là do những linh lực này hay do lịch luyện ở Tâm Ma Điện. Từ Lôi Đình Cổ Thành, hắn đã đạt tới đỉnh phong bát trọng thiên, lúc đó hắn đã cưỡng ép ngăn chặn. Nhưng lần này, rốt cuộc không thể ép được nữa, trừ phi hắn không hấp thu linh lực trong lò luyện, không thi triển võ pháp.
Điều này hiển nhiên là không thể.
Tần Mệnh không còn cách nào khác, chỉ có thể tu luyện ngay tại chỗ, trùng kích Huyền Vũ Cảnh cửu trọng thiên.
Nguyệt Tình và Bạch Tiểu Thuần tiếp nhận phần "trách nhiệm” chia sẻ của Tần Mệnh, bảo vệ an toàn cho hắn đột phá.
Nhưng chính tình huống nhỏ này lại phá vỡ sự cân bằng vốn chưa duy trì được bao lâu trong Luyện Dung Điện.
Nơi này là chiến trường phong vương, Tần Mệnh đã đủ chói mắt, nếu để hắn đột phá đến cửu trọng thiên, uy hiếp chẳng phải càng lớn hơn sao?
Đội ngũ lấy Huy Hoàng hoàng triều làm chủ xuất thủ trước nhất, cưỡng ép can thiệp.
Đường Thiên Khuyết không khoanh tay đứng nhìn, liên thủ với Lý Dần, Phàn Thần và những người khác của Kim Bằng Hoàng Triều, chống cự lại sự khiêu chiến của Vũ Văn Hồng Nghị và đồng bọn.
Sau đó, các đội còn lại lần lượt gia nhập, đảo lộn năng lượng vốn đã nóng nảy trong lò luyện. Liệt điễm cuồn cuộn, sôi trào mãnh liệt, giống như vô số hỏa điễm cự thú gầm thét trong Luyện Dung Điện, mạnh mẽ đâm tới, cảnh tượng kinh người.
Mười lão nhân tọa trấn bên trong làm như không thấy, mặc cho họ đấu đá. Họ chỉ phụ trách cứu trợ những người "nhận thua", dẫn họ rời khỏi Luyện Dung Điện, những tình huống khác không chịu trách nhiệm.
Đường Thiên Khuyết và đồng bọn nhanh chóng không trụ nổi, dù mỗi đội không trực tiếp tiến công, nhưng uy hiếp và sự trùng kích của liệt hỏa vẫn khiến họ cảm thấy khó chống đỡ.
Luyện Dung Điện sẽ kéo dài ba ngày ba đêm, tiếp tục như vậy, ai chịu được?
Ngay lúc Đường Thiên Khuyết cân nhắc có nên từ bỏ hay không, Kim Uẩn, Hiên Viên Kỳ lần lượt xuất thủ, kiềm chế Vũ Văn Hồng Nghị và đồng bọn, cùng một số người khác không thể đứng nhìn, cũng lần lượt ra tay can thiệp.
Cuộc hỗn chiến tiếp tục nửa ngày, trước sau có năm người bị thương nghiêm trọng vì những lý do khác nhau, tuyên bố nhận thua, bị mang ra khỏi Luyện Dung Điện. Còn Tần Mệnh rốt cục thành công đột phá, tiến vào Huyền Vũ Cảnh cửu trọng thiên sau nửa ngày hỗn loạn. Hắn không kịp củng cố cảnh giới, liền gia nhập vòng chiến, liều mình trước nguy cơ bị liệt điễm nuốt chứng, cường công Vũ Văn Hồng Nghị.
Đường Thiên Khuyết thừa cơ phản kích, liên thủ với Tần Mệnh xuất kích.
Nguyệt Tình và đồng bọn toàn lực xuất thủ, kiềm chế đội ngũ của Huy Hoàng hoàng triều.
Cuối cùng, Vũ Văn Hồng Nghị trọng thương thảm bại, bị liệt diễm nuốt chửng, tầng chín linh khí tráo vỡ tan tành. Trong tiếng gầm thét không cam lòng, hắn nhận thua và bị lão nhân mang rời khỏi Luyện Dung Điện.
Tần Mệnh và đồng bọn không định bỏ qua như vậy, lần nữa tấn công mạnh Tô Kỳ Tuyết và những người khác của Huy Hoàng hoàng triều.
Tường đổ mọi người đẩy, giống như tình huống các đội còn lại quấy nhiễu đội ngũ của Tần Mệnh trước đó, lần này họ bắt đầu chuyển đổi mục tiêu, quấy nhiễu đội ngữ của Huy Hoàng hoàng triều, tạo cơ hội cho Tần Mệnh và đồng bọn.
Kết quả lại có thêm ba người nhận thua, rời khỏi lò luyện.
Nếu không phải liệt diễm trong Luyện Dung Điện quá đáng sợ, mỗi lần tiến công Tần Mệnh đều đối mặt với nguy cơ và tiêu hao rất lớn, hắn thật hận không thể tiêu diệt toàn bộ bọn chúng.
Ba ngày ba đêm khảo hạch của Luyện Dung Điện kết thúc, hai mươi bảy người thông qua khảo nghiệm, tiến vào Cự Nhân Điện.
"Thỏa thích thể hiện võ pháp của các ngươi."
“Mỗi ngày khiêu chiến một vị cự nhân."
"Chúng ta sẽ tiến hành cho điểm dựa trên biểu hiện của các ngươi, để xếp hạng cuối cùng."
"Phạm vi khảo hạch, không nằm ở cảnh giới mạnh yếu, mà ở chỗ thi triển võ pháp, khống chế linh lực, và khả năng ứng biến trước nguy hiểm."
Theo lời tuyên bố của mười lão nhân, hai mươi bảy cự nhân cao hơn hai mét bước ra từ sâu trong Cự Nhân Điện. Tất cả bọn họ đều có thực lực Địa Vũ Cảnh, đủ sức áp chế tuyệt đối mỗi người ở đây, hơn nữa họ đều là Thể Võ giả, sở hữu sức bộc phát kinh khủng và tố chất thể võ. Vì vậy, mặc kệ ngươi là cửu trọng thiên, bát trọng thiên, thậm chí thất trọng thiên, đều không có quá nhiều khác biệt.
Khảo hạch Cự Nhân Điện chính thức bắt đầu, mỗi người thay phiên đăng tràng, tự mình chọn lựa cự nhân muốn khiêu chiến.
Những người còn lại chưa đăng tràng đều đứng sau bình chướng cách ly trong đại điện, không được phép quan sát.
Tần Mệnh không vội vã đăng tràng, cảnh giới cửu trọng thiên của hắn vừa vặn vững chắc được một ngày một đêm, vẫn chưa ổn định, có thể tĩnh dưỡng thêm chút nào hay chút ấy.
Không lâu sau khi khiêu chiến ở Cự Nhân Điện chính thức bắt đầu, tiếng chuông vang lên giữa dãy núi Thiên Vương Điện, tuyên cáo võ hội Cuồng Vũ Điện sẽ bắt đầu vào giữa trưa hôm nay. Như lệ thường, tất cả những ai có hứng thú quan chiến đều có thể đến sớm tìm vị trí gần Cuồng Vũ Điện.
Từ sáng sớm, núi non đã náo nhiệt, người người nhốn nháo, hối hả, mọi người từ khắp nơi xuất hiện, tiến về Cuồng Vũ Điện.
Ôn Thiên Thành, Trần Dao, Vũ Văn Hồng Nghị và những người bị đào thải từ năm điện trước cũng lần lượt khởi hành, đến khán đài ở phía trước Cuồng Vũ Điện.
Trải qua xét đuyệt của năm điện trước, số lượng người bị đào thải đã lên tới con số kinh người: tám mươi bốn người!
Hai mươi bảy người còn lại sẽ tiếp nhận việc xếp hạng ở điện thứ sáu, Cuồng Vũ Điện. Mười người đứng đầu sẽ tiến vào võ hội Cuồng Vũ Điện, mười bảy người còn lại sẽ bị loại thẳng tay.
Ai sẽ là mười người đứng đầu?
Không ai có thể đảm bảo, trải qua nhiều khảo hạch như vậy, những người bị loại đều hiểu rõ, tiêu chuẩn phong vương liệt hầu của Thiên Vũ Điện không phải chỉ là võ hội, võ hội và võ hội.
Thực tế, phàm là những người đạt tới thất trọng thiên trước hai mươi tuổi, các phương diện đều đã vô cùng ưu tú, không cần thiết chỉ so đấu sức chiến đấu, cho nên mới có những vòng khảo nghiệm.
Thiên Vương Điện quan tâm đến việc ngươi đạt tới thất trọng thiên như thế nào ở tuổi hai mươi, tâm trí của ngươi ra sao, phẩm hạnh của ngươi thế nào, hai mươi năm sau ngươi sẽ trưởng thành đến mức nào và sẽ phát triển theo hướng nào.