Cửu Ngục Vương! Vương Đông Sâml
Thiên Vương Điện hai mươi năm trước đã sắc phong một vị Vương. Hắn là một trong số những vị vương hiện tại đặc biệt nhất, đặc biệt ở tính cách phóng khoáng, võ pháp quỷ dị và những truyền kỳ ông ta để lại.
Ông cũng là người sau khi được phong Vương chỉ một năm đã một mình tiến sâu vào Hải Vực, ba năm sau thì xông pha ở Cổ Hải, danh chấn một phương cho đến nay.
Tần Mệnh xem tư liệu về Cửu Ngục Vương rất kỹ, đặc biệt lưu ý đến ông. Lúc trước còn mong đợi có thể gặp nhau ở Cổ Hải, không ngờ lại chạm mặt ở vùng biển này. "Sao ngươi lại ở đây?"
"Ngươi đang nói đến Nữ Nhi Các, hay là..." Cửu Ngục Vương nâng chén rượu, nhấp một ngụm, thong dong tự tại.
Tần Mệnh đở khóc dở cười: Ngươi biết rồi."
"Nghe ngóng được chút tin tức, trở về điều tra thêm. Thời cơ chưa đến, ta ở đây nghỉ ngơi một chút."
"Hoang Thần Tam Xoa Kích?"
"Ta thực sự đã tra nó hai năm, nhưng Thương Lan Vương hai tháng trước đã nói với ta, vật kia đã nằm trong tay ngươi. Lần này ta trở về không phải vì Hoang Thần Tam Xoa Kích, mà là vì Hắc Giao chiến thuyền."
"Hắc Giao chiến thuyền? Nó sắp xuất hiện?"
"Có người phát hiện Hắc Giao chiến thuyền ở U Linh Hải Vực, nhưng tình huống có chút cổ quái, liên quan đến một vài thứ đặc biệt. Ta trở về để điều tra thêm." Cửu Ngục Vương không hề giấu giếm Tần Mệnh. Chuyện này tạm thời là bí mật, gần như không ai ở nội hải khu biết, người ở Cổ Hải thì bận rộn điều tra Hoang Thần Tam Xoa Kích và Long Hoàng Trấn Ma Bi, nên không ai để ý đến Hắc Giao chiến thuyền.
"Ta vừa đấu giá được một chiếc thuyền con của Hắc Giao chiến thuyền, Vân Tước hào."
"Vân Tước hào xuất hiện? Năm chiếc thuyền con đều đã tập hợp đủ, xem ra Hắc Giao chiến thuyền thật sự sắp xuất thế rồi."
"Ngươi định khi nào đi?"
"Không đi."
Vì sao?"
"Ngươi đã tìm được ta, ta có thể bỏ ngươi lại được sao?"
Tần Mệnh trong lòng ấm áp, những khó chịu trước đó tan biến: "Ta đã điều tra rõ, kẻ truy đuổi ta là Táng Hoa Vu Chủ, một trong Cửu Đại Vu Chủ của Vu Điện. Nàng phái quỷ tướng Thủy Mi dưới trướng, chậm nhất là ngày mai sẽ đến hòn đảo này."
"Ngươi định làm gì?"
"Xử lý sạch đám Vu Nữ trên đảo, rồi rời đi. Ta hy vọng Cửu ca có thể hộ tống ta rời khỏi vùng biển này, thoát khỏi sự truy đuổi của Vu Điện. Sau này ta có thể tự mình ứng phó mọi chuyện."
"Đừng xem thường Vu Điện, cũng đừng xem thường chín vị Vu Chủ. Nếu đối đầu, ta không có cơ hội phản công đâu.”
"Chúng ta chỉ trốn, không giao chiến."
"Bọn họ xưng vương xưng bá ở Luân Hồi Hải Vực dựa vào thực lực, nội tình và mạng lưới Hải Nhãn trải rộng. Một khi bị bọn họ tiếp cận, không thể cứ trốn mãi được. Đến ngày nào đó bị phát hiện, thì chỉ có con đường chết."
"Ý ngươi là bảo ta quay về lục địa?"
"Nơi đó càng không thể về. Nếu Vu Điện xâm lấn Bắc Vực thì còn dễ nói, nhưng lỡ như tin tức ngươi có Hoang Thần Tam Xoa Kích lan ra, thì khu vực gần biển, nội hải khu, Cổ Hải đều sẽ bị kinh động. Đừng nói Bắc Vực của ngươi, ngay cả Kim Bằng Hoàng Triều cũng sẽ bị liên lụy."
"Vậy phải làm sao?" Tần Mệnh đương nhiên sẽ không quay về Bắc Vực. Trốn vào Hải Vực mênh mông là lựa chọn tốt nhất, chỉ cần ẩn mình kỹ càng, tạm thời không sử dụng Hoang Thần Tam Xoa Kích, Vu Điện sẽ không tìm được hắn. Ít nhất, hắn nghĩ vậy.
"Ta có một kế, chỉ xem ngươi có tin ta không."
"Ta tin ngươi." Tần Mệnh thực sự tin Cửu Ngục Vương. Trong Thiên Vương Điện không chỉ có thệ ước, còn có hình luật. Nếu vị Vương Hầu nào vi phạm, làm ra chuyện tổn hại đến các vương khác hoặc vô nghĩa, lập tức bị hủy bỏ Vương hiệu, còn bị các Vương Hầu khác truy sát, gọi là "thanh lý môn hộ"!
Dù là Thiên Vương Điện hay các vương, đều không cho phép nội bộ có sâu mọt, không cho phép ai chà đạp thệ ước thiêng liêng của họ.
"Hải Vực hung hiểm, lúc nào cũng có thể gặp chuyện ngoài ý muốn. Ngươi không tìm nguy hiểm, nguy hiểm sẽ tìm đến ngươi. Nói không chừng lúc nào đó ngươi sẽ đứng trước bờ vực sinh tử, và buộc phải sử dụng Hoang Thần Tam Xoa Kích. Theo ta, ngươi không gánh nổi Hoang Thần Tam Xoa Kích đâu. Sớm thì vài tháng, muộn thì nửa năm, chuyện này sẽ bị lộ ra. Đến lúc đó, ngươi sẽ bị toàn bộ Hải Vực truy bắt. Dù ngụy trang hay ẩn nấp cũng vô ích. Cho nên... hãy giao nó cho ta!"
"Cái gì?" Tần Mệnh tưởng mình nghe lầm.
"Hoang Thần Tam Xoa Kích là Thánh Khí của Hải Vực, không nên bị phủ bụi hay ẩn mình. Nó có sự đặc sắc riêng, nên... ha ha... nở rộ."
"Ý ngươi là, ngươi sẽ mang Hoang Thần Tam Xoa Kích công khai xuất hiện? Như vậy... chẳng phải rất nguy hiểm sao? Những bá chủ kia chắc chắn sẽ không bỏ qua." Tần Mệnh hiểu ý ông, vừa cảm động vừa kinh hãi trước sự điên cuồng của Cửu Ngục Vương.
"Cảnh giới của ngươi còn hạn chế. Nếu ngươi mang nó công khai xuất hiện, tất cả những kẻ trên Địa Vũ Cảnh sẽ phát điên. Nhưng nếu ta mang nó, kẻ dám động vào ít nhất phải là Thánh Vũ trung giai, như vậy sẽ ít người hơn.
Ta mang Hoang Thần Tam Xoa Kích tiến sâu vào Hải Vực, thu hút sự chú ý, như vậy sẽ không ai quấy rầy ngươi nữa. Ngươi có thể thoải mái lịch luyện ở Hải Vực, chuyên tâm trưởng thành.
Hai năm, nhiều nhất là ba năm, ta sẽ trả Hoang Thần Tam Xoa Kích lại cho ngươi. Thương Lan Vương đã nói, đây là cơ duyên của ngươi, nó chỉ có thể thuộc về ngươi. Nhưng có một điều kiện, trong vòng hai năm, ngươi phải trưởng thành, nếu không đù có Hoang Thần Tam Xoa Kích, ngươi cũng không giữ được."
"Như vậy... có thích hợp không? Hai năm đó, ngươi có thể trụ được không?" Tần Mệnh có thể tưởng tượng được sự chấn động khi Hoang Thần Tam Xoa Kích xuất hiện công khai, và cả cảnh truy sát kinh thiên động địa. Dù Cửu Ngục Vương mạnh hơn, có nhiều thủ đoạn bí mật hơn nữa, cũng sẽ trải qua cửu tử nhất sinh.
"Ta có cách của ta. Hiện tại Vu Điện đang truy đuổi gắt gao, ngươi có thể bị bại lộ bất cứ lúc nào. Chỉ có thể dùng cách cực đoan này, chuyển hướng sự chú ý của Vu Điện và các thế lực khác. Nếu không, ngươi không sống nổi đâu. Ta thay ngươi gánh hai năm, hoặc ba năm. Ta chỉ có thể làm được bấy nhiêu thôi, sau này phải xem chính ngươi."
"Nghĩ lại xem còn cách nào khác không, chưa đến mức đó đâu."
Cửu Ngục Vương cười khẽ: "Ta cũng có tư tâm, mang Hoang Thần Tam Xoa Kích đại sát tứ phương, thật là khoái hoạt. Nói không chừng còn có thể kích thích cảnh giới đã yên lặng ba năm của ta."
Tần Mệnh gãi đầu: "Nếu nói vậy thì được, ngươi dùng năm năm cũng được, nhưng... ta suy nghĩ lại đã.”
Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng la hét ầm ĩ hỗn loạn.
Đội ngũ của Phong Lôi Môn và Kim Dương Tông khí thế hùng hổ xông vào lầu bốn. Bọn thị vệ ngăn không nổi, chỉ có thể đi theo bọn họ đến đây.
"Chính là chỗ này?"
"Hắn tên gì, lai lịch ra sao? Ta muốn xem hắn là nhân vật phương nào, mà dám làm càn ở Lưu Ly Đảo."
"Dám phế Thiếu Môn Chủ của chúng ta, chán sống rồi.”
"Hắn cho Nữ Nhi Các các ngươi bao nhiêu lợi lộc, mà dám trắng trợn chứa chấp hắn."
"Tránh ra! Còn dám ngăn cản, đừng trách lão tử không khách khí."
Trưởng lão hai tông dẫn theo đệ tử xông thẳng vào sân, một đệ tử xông lên phía trước, đá văng cửa phòng, hô lớn: "Người đâu? Cút ra đây! Nghe nói ngươi thích chặt đầu, chúng ta đặc biệt mang trát đao đến."
Người của Phong Lôi Môn và Kim Dương Tông ùa vào.
Trước đó bợn họ đã đến một nhóm, nhưng bị người của Nữ Nhi Các đánh đuối. Hai tông nhận được tin tức thì vô cùng phẫn nộ, cho rằng Nữ Nhi Các cố ý bao che, nên phái những trưởng lão có địa vị cao trong tông môn, và cả Khúc Khuê, Bùi Phụng đang bị thương đến, để tránh Nữ Nhi Các bao che, không chịu thừa nhận.
Đám người tách ra, trưởng lão hai tông sải bước tiến vào giữa, sát khí đằng đằng, ánh mắt như dao.
Khúc Khuê và Bùi Phụng theo sát phía sau, liếc mắt liền thấy Tần Mệnh đang ngồi phía trước.
"Chính là hắn! Không sai! !" Hai mắt Bùi Phụng như muốn phun ra lửa. Cánh tay phải miễn cưỡng nối lại được, nhưng có thể khôi phục như bình thường hay không thì chưa dám chắc. Nếu có gì không ổn, có thể ảnh hưởng trực tiếp đến thành tựu tương lai của hắn. Nhớ lại những gì đã trải qua hôm đó, hắn kinh hãi nghĩ mà sợ, càng thêm xấu hổ giận dữ tức giận. Lão tử suýt chút nữa bị chém sống, còn mất cả Phong Lôi Phù trân quý nhất.
"Chính là hắn! Hắn tàn nhẫn giết hại rất nhiều đệ tử của chúng ta." Khúc Khuê trước kia rất sợ gặp lại sát tinh này, nhưng bây giờ đứng sau lưng trưởng lão, xung quanh toàn là cao thủ trong tông, lực lượng lập tức đủ, nên không còn e ngại nữa.
Tần Mệnh vỗ nhẹ lưng Bạch Hổ, trấn an nó. Hắn lạnh lùng nhìn Khúc Khuê và Bùi Phụng: "Còn nhớ ta đã nói gì không?”
"Ngươi tạm thời sẽ không rời khỏi Lưu Ly Đảo, ngươi sẽ chờ chúng ta đến báo thù..." Một đệ tử Phong Lôi Môn may mắn sống sót hôm đó vô ý thức muốn mở miệng, nhưng bị Bùi Phụng tát một cái: "Ta cho ngươi nói à?"
Khúc Khuê nhìn chằm chằm Tần Mệnh: "Đừng làm bộ làm tịch, ngươi tưởng trốn trong Nữ Nhi Các thì không ai dám đụng đến ngươi à? Nghe rõ đây, năm cái mạng, còn cả vết thương của ta, hôm nay phải tính sổ một lần. Người đâu, mang trát đao lên."