Từng nhóm người tiến vào tỉnh cầu để kiểm tra. Vài nhóm đầu đều thuận lợi thông qua, nhưng càng về sau, càng có nhiều trường hợp bị phát hiện "tăng cấp độ cảnh giới" và "lạm dụng thuốc". Tổng cộng 110 người tham gia khảo nghiệm, nhưng có chín người bị loại thẳng thừng. Cuối cùng, chỉ còn lại một mình Tần Mệnh!
"Ngươi không phải rất ngông cuồng sao? Đến vòng đầu tiên cũng không dám lên?" Một giọng cười lạnh vang lên, chế nhạo Tần Mệnh, người còn sót lại cuối cùng.
"Chỉ còn lại ngươi, 'Tu La Tử' của Kim Bằng Hoàng Triều!" Có người cố tình nhấn mạnh ba chữ 'Tu La Tử'.
"Chắc chắn là Tần Mệnh này dùng biện pháp cưỡng ép để tăng thực lực?"
"Hừ hừ, hắn tự biết rõ nhất chuyện có tăng hay không."
"Ba năm trước ai biết hắn là ai? Tần Mệnh nổi lên là nhờ có được một đi sản thừa kế, thực lực tăng tiến vượt bậc. Có lẽ vì căn cơ bất ổn nên sợ bị loại. Hắc hắc, như vậy thì mất mặt
Tiếng cười nhạo liên tục vang lên, dù không lớn nhưng vẫn nghe rõ mồn một trong điện đường trống trải.
Thường Tĩnh Vũ trực tiếp gọi: "Tần Mệnh, lên đi, mọi người chỉ chờ mỗi mình ngươi thôi. Nếu thật sự không dám thì bỏ cuộc đi, còn giữ được chút mặt mũi, đừng làm trò lố quá đáng."
Đường Thiên Khuyết và những người khác thấy kỳ lạ, không hiểu Tần Mệnh còn do dự gì? Lẽ nào thật sự là sợ hãi?
Nguyệt Tình cùng nhóm cuối cùng cũng rời khỏi khu vực kiểm tra, khẽ lắc đầu. Cô đã tự mình trải nghiệm tinh cầu, nhưng vẫn không hiểu rõ cách vận hành và không chắc chắn về cường độ của bài kiểm tra.
Thấy Nguyệt Tình lắc đầu, Tần Mệnh càng thêm đo dự.
"Vị cuối cùng, mời tiếp nhận khảo thí." Một lão nhân trầm giọng nhắc nhở.
"Đến đây." Tần Mệnh đứng chôn chân một lát, rồi vẫn quyết định đi về phía tinh cầu. Đầu ngón tay hắn phóng ra tia lôi dẫn, khắc tên mình và Lôi Đình Cổ Thành lên phiến đá, rồi từ từ đưa bàn tay vào trong tinh cầu.
Tinh mang bên trong tinh cầu bắn ra như lôi điện, tràn vào lòng bàn tay, xâm nhập vào cơ thể Tần Mệnh. Chẳng mấy chốc, toàn thân kinh mạch hắn dần dần phát sáng, xuyên thấu qua da thịt, chiếu rọi rực rỡ, cả người trông như trong suốt. Vô số đường vân kinh mạch hiện rõ ràng, chúng trải rộng khắp cơ thể, giống như một cây đại thụ đỏ rực, rễ cắm sâu vào khí hải, cành lá vươn ra khắp người.
"Ta ngược lại muốn xem hắn có năng lực gì."
"Nếu thật sự là tăng thực lực bằng cách cưỡng ép thì đúng là trò cười."
"Loại người xuất thân không bài bản này thường có căn cơ bất ổn."
Rất nhiều người thấp giọng bàn tán, quan sát tình hình kinh mạch của Tần Mệnh và phản ứng của tinh cầu.
Nhưng...
Khi tinh mang tràn ngập kinh mạch, bắt đầu hội tụ về khí hải.
Tu La Đao và Lôi Thiềm chợt bừng tỉnh, giống như những con quái thú Hoang Cổ đang ngủ say, đột nhiên mở mắt, phát ra tiếng gầm thét đầy bạo ngược và phẫn nộ! Vô tận lôi điện và hắc triều bùng nổ trong khí hải, như núi lửa phun trào, lấp đầy khí hải, đữ đội xâm nhập vào toàn thân kinh mạch.
Ầm! Một tiếng nổ vang lên, tinh cầu trực tiếp vỡ tan thành từng mảnh.
Ánh sáng tràn ngập trong kinh mạch của Tần Mệnh cũng bị hắc triều và lôi dẫn thay thế trong nháy mắt, hoàn toàn dập tắt.
Tĩnh lặng!
Cả tòa Linh Văn Điện chìm vào tĩnh lặng, tất cả những kẻ đang chờ xem kịch vui đều ngơ ngác, vẻ chế giễu vẫn còn đọng trên mặt.
Mười vị lão nhân đều kinh ngạc, không thể tin vào mắt mình, nhìn những mảnh vỡ tỉnh cầu vương vãi.
"Ta không cố ý! Ta không làm gì cả!" Tần Mệnh vội vàng cam đoan, hắn thật sự không kích động Lôi Thiềm và Tu La Đao.
Sâu trong Thiên Vương Điện, các trưởng lão đều im lặng, cau mày nhìn hình ảnh hiển hiện trên tấm bia đá.
Nổ tan tinh cầu?
Chuyện này rất hiếm khi xảy ra trong lịch sử Phong Vương Chi Chiến của Thiên Vương Điện.
Nhưng hiếm khi xảy ra không có nghĩa là chưa từng xảy ra.
"Trong khí hải của Tần Mệnh có cái gì?"
"Tuyệt đối không phải vật bình thường."
"Tần Mệnh vừa nãy do dự, là lo sợ bị bại lộ?"
"Thằng nhóc này..."
"Chẳng lẽ là đi sản thừa kế của hắn?"
"Di sản là di sản, khí hải là khí hải, không nhất thiết liên quan đến nhau."
"Thông báo cho bọn họ, tiếp tục đo, lần này phải theo sát Tần Mệnh, xem là hắn cố ý, hay là khí hải có vấn đề."
Trong Linh Văn Điện, mười vị lão nhân nhận được chỉ thị, sắp xếp để Tần Mệnh đặt bàn tay vào một tinh cầu khác.
"Vừa nãy chuyện gì xảy ra vậy?"
"Thằng nhãi này sợ kiểm tra ra vấn đề nên trực tiếp làm vỡ tỉnh cầu à?”
"Hắn thật sự dám làm."
Những người tham gia thí luyện xôn xao bàn tán, hơn trăm người không ai gặp sự cố, sao đến lượt ngươi lại nổ?
"Đừng nóng vội, thả chậm thôi." Một lão nhân nhìn chằm chằm Tần Mệnh, hai lão nhân khác chú ý đến tinh cầu, bảy lão nhân còn lại đặt tay lên những vị trí khác nhau trên cơ thể Tần Mệnh, rót linh lực vào, tạm thời phong ấn sự lưu chuyển của kinh mạch.
"Nếu lại nổ nữa, thì coi như ta thông qua hay không?" Tần Mệnh không ngờ Lôi Thiềm và Tu La Đao lại phản ứng dữ dội như vậy, nhưng ngược lại thở phào nhẹ nhõm, như vậy thì không cần lo lắng việc bại lộ linh lực nữa.
“Đưa bàn tay vào." Lão nhân lạnh lùng nói.
"Không được khống chế linh lực, không được phản kháng." Bảy lão nhân nhắc nhở Tần Mệnh.
"Hiểu rồi." Tần Mệnh từ từ đưa tay vào tinh cầu, từ đầu ngón tay đến cổ tay, từng tấc một. Khi tinh mang một lần nữa xuyên qua lòng bàn tay, xông vào toàn thân kinh mạch, những đường vân chằng chịt lại bừng sáng, cơ thể phảng phất trở nên trong suốt, trông vừa thần bí vừa kỳ diệu.
Lần này, mọi người đều căng thẳng theo dõi.
Khi toàn thân kinh mạch của Tần Mệnh hoàn toàn "thắp sáng", tinh mang bắt đầu hội tụ về khí hải.
Oanhl
Khí hải chưa kịp bình tĩnh lại đã bạo động lần nữa.
Lôi Thiềm Trấn Hải, Tu La Che Trời.
Chúng kháng cự lại lực dò xét, hai luồng khí tức cuồng liệt đồng thời dẫn bạo, phá vỡ khí hải, trào dâng ra khắp cơ thể, giống như lũ quét, thế không thể đỡ, nghiền nát mọi tinh mang, dập tắt ánh sáng trong kinh mạch.
Thủy tinh cầu lại nổ tung, bảy vị lão nhân cùng lúc biến sắc, giật mình rụt tay lại như bị điện giật, mơ hồ cảm nhận được một luồng khí tức bá đạo lại hòa lẫn sát phạt, lấp đầy kinh mạch của Tần Mệnh, ngay cả linh lực mà họ rót vào cũng bị xé nát.
Linh Văn Điện lại chìm vào yên tĩnh, nếu lần đầu có thể là "cố ý”, thì lần này sao? Mười vị lão nhân cùng nhau quan sát!
Sâu trong Thiên Vương Điện, các trưởng lão trao đổi ý kiến, với tình huống này, chỉ có một khả năng, Linh Vật trong khí hải của Tần Mệnh đang trấn thủ khí hải của hắn, và cự tuyệt bị nhìn trộm. Có thể chống cự được sức mạnh của tinh cầu, chắc chắn không phải tầm thường.
Trước đây, khi xảy ra tình trạng nổ tan thủy tinh cầu, họ thường phán định là "thông qua". Một người có trọng bảo trấn thủ khí hải, tính ổn định của khí hải vượt xa những người cùng tuổi, hơn nữa lại đang phát triển, dù kiểm tra thế nào cũng không thể phát hiện ra vấn đề.
Trong Linh Văn Điện, tai của mười vị lão nhân khẽ động, nhận được ý kiến từ Trưởng Lão Đoàn, đồng thanh tuyên bố: "Thông qua!"
"Thông qua? Ta còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, cứ vậy mà thông qua?"
"Ít nhất cũng phải có lời giải thích chứ."
Những người khác không phục, nhất là những người bị loại.
"Điện thứ hai, Huyết Hồ Điện! Mời!" Mười vị lão nhân lùi sang hai bên, phía bên phải Linh Văn Điện mở ra một cánh cổng, thông với Huyết Hồ Điện lân cận.
Giải thích? Không cần thiết! Cũng không cần!
Chúng ta đã thẩm định, vậy là thông qua!
Chín người bị loại vừa ảo não vừa bất lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ đi qua cửa điện, tiến vào điện thứ hai, Huyết Hồ Điện.
Thường Tĩnh Vũ cố ý đi chậm lại vài bước, thấp giọng nói: "Ngươi gian lận!"
Tần Mệnh triệu hồi Tịch Diệt Linh Tháp, vẫy vẫy trong tay: "Muốn không?"
Thường Tĩnh Vũ vô ý thức muốn giật lại: "Đưa đây."
"Ha ha, không cho." Tần Mệnh thu hồi Tịch Diệt Linh Tháp, tức chết ngươi.