Lão giả vuốt vuốt chòm râu trắng dài của mình, nói: "Thì ra là con rết Thổ Giáp nhị giai, đúng là nguyên liệu tốt thuộc tính Thổ."
Ông nhìn tấm Hậu Thổ Tử Kim Thuẫn, quan sát độ sâu của lỗ thủng cùng số lượng vết nứt, rồi đưa ra giá sửa chữa là hai mươi bảy viên linh thạch. Ông còn nói nếu Trương Thế Bình cần gấp, bọn họ có thể tăng ca làm thêm, không cần chờ ba ngày, ngày mai là có thể lấy.
Chỉ là cái giá này phải thêm ba viên linh thạch nữa.
Trương Thế Bình cân nhắc một chút, giá hai mươi bảy viên linh thạch xem như công đạo, tuy vẫn hơi cao nhưng ba mươi viên thì miễn đi.
Thế là hắn giao tấm Hậu Thổ Tử Kim Thuẫn cho vị tu sĩ lớn tuổi này, nộp trước năm viên linh thạch tiền đặt cọc, rồi nhận từ tay lão một tấm thẻ sắt có khắc chữ "Tô Ký" để làm tin.
Hai bên hẹn ba ngày sau tới lấy Hậu Thổ Tử Kim Thuẫn.
Tiệm Tô Ký này có uy tín rất tốt, lại do gia tộc địa phương mở, Trương Thế Bình cũng không lo đối phương sẽ chiếm đoạt pháp khí của mình.
---❊ ❖ ❊---
Rời khỏi tiệm Tô Ký, Trương Thế Bình dạo quanh phường thị.
Đi ngang qua một cửa tiệm mới mở, trên biển hiệu viết ba chữ "Tiên Nhân Túy", trước cửa có cột cao treo cờ xanh phấp phới trong gió, mùi rượu thoang thoảng bay ra, bên trong khách khứa ồn ào như sôi.
Hắn nhớ nơi này trước kia là của một gã trung niên tên Lão La, vốn là một tiệm nhỏ chuyên chế phù và bán phù, cả nhà năm miệng ăn làm ở đây hơn ba mươi năm, bình thường coi cửa tiệm như mạng sống, không ngờ giờ đã đổi thành một tửu lầu.
Chuyện uống rượu, Trương Thế Bình nói không thích cũng chẳng phải không thích, nếu bạn bè đến thì uống vài chén, còn khi bản thân buồn chán cô đơn, hắn thà ngồi đả tọa tu luyện, ngưng luyện pháp lực còn hơn là đi uống rượu giải sầu.
Một khi uống quá chén, không chỉ cả ngày hôn mê mệt mỏi mà quan trọng nhất là lãng phí thời gian.
Vì thế hắn chỉ nhìn thoáng qua bên ngoài tửu lầu, mặc cho tiểu nhị mời chào thế nào, hắn cũng không có ý định bước vào, cứ thế một mình đi về phía trước.
Tiểu nhị thấy vậy liền quay sang mời chào người khác.
Trương Thế Bình đang đi phía trước mỉm cười, hướng về phía Hương Minh Cư.
Đi qua vài con phố, rẽ vài vòng, tính ra cũng chỉ chừng hai ba dặm đường.
Người vừa bước vào trong tiệm, liền có một tiểu nhị quen mặt chạy tới đón, cung kính nói: "Lâm đại gia tới rồi, mời ngồi."
Mỗi khi tới Hương Minh Cư, hắn đều dùng hóa danh là một tu sĩ họ Lâm.
"Phong chưởng quỹ đâu?"
"Chưởng quỹ đang ở trên lầu tiếp khách, Lâm đại gia ngài cứ ngồi trước, có gì cần thì cứ gọi một tiếng, ta lập tức mang tới cho ngài." Tiểu nhị vừa chào hỏi, nha hoàn trong tiệm đã lập tức bưng trà tới.
Nha hoàn này khoảng chừng mười sáu tuổi, dung mạo như ngọc, trong mắt Trương Thế Bình lóe lên linh quang, thi triển Thiên Nhãn Thuật, hơi bất ngờ khi thấy cô nàng này lại có tu vi Luyện Khí tầng hai.
Thấy Trương Thế Bình nhìn chằm chằm nha hoàn, dường như rất có hứng thú, tiểu nhị bên cạnh không dấu vết tiến lại gần, cười nói: "Lâm đại gia, đây là linh trà tiệm mới thu mua được, ngài là người sành sỏi, nếm thử xem mùi vị thế nào?"
Sau đó, tiểu nhị giấu tay sau lưng, ra hiệu cho nha hoàn phía sau mau chóng rời đi.
Những cử chỉ nhỏ nhặt này, Trương Thế Bình đều thu vào tầm mắt, trong lòng cảm thấy khá buồn cười, dù sao mình cũng không phải kẻ háo sắc. Tuy nhiên không phải tu sĩ nào cũng vậy, tiểu nhị làm thế cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Chỉ là Trương Thế Bình lập tức phản ứng lại, bây giờ mình đang cải trang thành một tu sĩ gầy gò, mặt mũi nhỏ nhắn với hai chòm râu mép. Nếu lại dán thêm miếng cao chó lên trán, lộ ra hai cái răng vẩu, thì đích thị là giống thầy bói lề đường hoặc kẻ chuyên lui tới chốn lầu xanh thanh lâu.
Nghĩ đến đây, Trương Thế Bình không nói thêm gì nữa, hắn nâng chén trà lên.
Chiếc chén này làm bằng tử sa, nắp không át mùi trà, hắn nhẹ nhàng nhấp một ngụm, nước trà màu xanh nhạt vào miệng thanh mát, mùi vị cực kỳ tuyệt vời. Chỉ là linh khí ẩn chứa trong chén linh trà này rất ít, miễn cưỡng coi là linh trà nhất giai.
Thấy Phong chưởng quỹ không rảnh, sau khi uống trà xong hắn cũng không đợi nữa, gọi tiểu nhị đang đứng hầu cận tới, bảo mang đan dược tinh tiến pháp lực dành cho tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ ra xem.
Tiểu nhị lập tức lui ra ngoài, đi lấy đan dược theo yêu cầu của Trương Thế Bình.
Chẳng bao lâu sau, bước vào là một nam tử cao gầy vận hoa phục, chừng hơn hai mươi tuổi, tu vi Luyện Khí tầng năm.
Nam tử này là con trai của Phong chưởng quỹ, khách khứa qua lại đều gọi là Phong tiểu chưởng quỹ.
Người này đi trước, tiểu nhị theo sau, trong tay bưng một cái khay gỗ đỏ, trên đó bày ba bình đan dược, thân bình bạch ngọc, từ trái sang phải vẽ họa tiết tùng, trúc, bách bằng mực nhạt.
"Lâm đạo hữu, thật ngại quá. Gia phụ đang tiếp một vị tiền bối Trúc Cơ trong tĩnh thất, mong ngài thông cảm." Phong tiểu chưởng quỹ xin lỗi nói.
Trương Thế Bình xua tay: "Không cần để ý, không biết Phong tiểu chưởng quỹ mang tới cho lão phu đan dược gì?"
"Có ba loại, lần lượt là Thanh Vân Đan nhất giai trung phẩm, Hoàng Nha Đan nhất giai thượng phẩm, và Hoàng Long Đan nhị giai hạ phẩm." Phong tiểu chưởng quỹ bảo tiểu nhị đặt khay gỗ đỏ lên bàn, giới thiệu từ trái sang phải.
Trương Thế Bình nghe xong, tập trung ánh nhìn vào bình Hoàng Nha Đan nhất giai thượng phẩm này, bởi vì đan dược thượng phẩm quá mức hiếm gặp, hắn luyện chế Ngọc Trà Đan cũng gần năm năm rồi, chưa từng luyện ra được một lò Ngọc Trà Đan thượng phẩm nào.
Đương nhiên, giá của Hoàng Nha Đan nhất giai thượng phẩm này còn cao hơn Hoàng Long Đan nhị giai hạ phẩm ba phần.
Loại đan dược thượng phẩm này có thể gặp mà không thể cầu, dù sao một luyện đan sư có tâm trí nghiên cứu ra đan dược thượng phẩm, chi bằng dồn sức vào đan dược nhị giai, có lẽ nhờ sự thông hiểu mà trình độ luyện đan sẽ nâng cao nhanh hơn, khả năng luyện ra đan dược thượng phẩm cũng cao hơn.
Đối với người mới học luyện đan như Trương Thế Bình, đan dược thượng phẩm này ngoài việc dùng để tăng trưởng pháp lực, còn có thể dùng để phân tích dược tính, giúp trình độ luyện đan ít nhiều được cải thiện.
Hắn nhận lấy đan dược, xem xét phẩm chất, ngửi mùi hương, rồi chọn hai bình Thanh Vân Đan nhất giai trung phẩm và một bình Hoàng Nha Đan nhất giai thượng phẩm.
Còn về Hoàng Long Đan, hắn không mua, dù sao đan dược nhất giai vẫn phù hợp với tu sĩ Luyện Khí hơn.
Trong bí cảnh, Trương Thế Bình nhận được một số linh thạch từ bộ hài cốt đó, lại có thêm một khoản từ túi trữ vật của Sầm sư huynh và vài người khác, tổng cộng số lượng không ít, nhờ đó hắn mới có tiền để mua đan dược.
Về phần pháp khí thu được từ bí cảnh, hắn không định đem bán ở các phường thị gần Chính Dương Tông. Dù sao có thể có kẻ quen biết với chủ nhân cũ của pháp khí, ngược lại sẽ dẫn tới rắc rối không cần thiết, vì vậy những pháp khí này cứ giao cho gia tộc, để dành tự dùng hoặc thay hình đổi dạng rồi mới bán đi.
Nếu không, những món pháp khí tùy thân của tu sĩ, lỡ bị người thân quen của họ nhận ra thì quả là một phiền phức.
Mua đan dược xong, Phong tiểu chưởng quỹ ngồi cùng Trương Thế Bình một lát.
Khi rời khỏi Hương Minh Cư, vị Phong chưởng quỹ thấp béo kia vẫn chưa xuất hiện, xem ra vẫn đang ở trong tĩnh thất trên lầu cùng với vị tiền bối Trúc Cơ không rõ danh tính kia.
Rời khỏi cửa tiệm, Trương Thế Bình không quay về Bích Duyên Sơn, cũng không ở lại khách sạn trong phường thị. Hắn tìm một hang núi kín đáo trong ngọn núi vô danh gần đó để tu luyện.
Cho đến ngày thứ ba như đã hẹn với Tô Ký, hắn thu dọn mấy lá cờ trận tam giác đủ màu sắc bố trí ngoài hang, rồi bước ra ngoài.
Đối với những tu sĩ không tinh thông trận pháp, muốn bố trí trận pháp phức tạp hơn một chút thì phải nhờ vào những cờ trận, bàn trận này.
Năm mới, chúc mọi người vui vẻ.