Triệu Hãn nói: “Điều sư đoàn sơn địa của Hoàng yêu đi, cùng với Tần phu nhân tấn công Trùng Khánh, tiêu diệt cái đồ bỏ Vương Tường đó. Về phần Dương Triển, cho hắn một sư đoàn biên chế độc lập, quân lương của sư đoàn độc lập này do chúng ta cung cấp, còn lại quân phí của binh lính do hắn tự chi trả. Sau khi chiếm được Trùng Khánh, Hoàng Yêu, Tần phu nhân, Dương Triển cùng nhau bình định Tứ Xuyên.”
Phủ Thành Đô Tứ Xuyên màu mỡ ngàn dặm, ruộng muối Tứ Xuyên cũng là mỗi ngày một đấu vàng, hai địa bàn này phải nhanh chóng chiếm được.
Hiện nay ở Tứ Xuyên, đại quân phiệt có mấy người, tiểu quân phiệt có hơn hai mươi người, đã đánh thành một đám hỗn loạn. Càng kéo dài về sau, kinh tế dân sinh của Tứ Xuyên sẽ càng không ổn, quân phiệt vì mở rộng địa bàn nhất định sẽ điên cuồng bóc lột bách tính.
Thành lập nội các chia sẻ chính vụ, quả nhiên Triệu Hãn thoải mái hơn rất nhiều.
Mỗi ngày làm việc tám giờ, trong lúc đó còn có thời gian làm biếng, có thể đọc sách, viết viết văn chương cái gì đó.
Buổi tối trở lại hậu cung, một Hậu hai Phi tụ lại cùng nhau ăn cơm, gọi mấy người con trai con gái của Sùng Trinh đến, cuộc sống vừa náo nhiệt lại thoải mái.
Sau này chuyển vào hoàng cung thì không giống nữa, mọi người nhất định sẽ xa lạ hơn rất nhiều.
Cung nữ bưng đồ ăn lên, Phí Như Lan hỏi: “Ngày tiến cung của Trang phi đã được định rồi đúng không?”
“Định rồi, tháng sau.” Triệu Hãn nói.
Phí Như Lan là Hoàng Hậu, Bàn Thất Muội là Hiền Phi, Phí Như Mai là Thục Phi, Liễu Như Thị sẽ là Trang Phi, sắp xếp theo cách Hiền, Thục, Trang, Kính, Huệ, Thuận, Khang, Ninh.
Lúc này, hậu cung quả thật rất lạnh lẽo, Hậu Phi ba người, hoàng tử hoàng nữ cũng ba người.
Bàn Thất Muội giơ tay trái lên, cười hỏi: “Phu quân, đây là vòng Thục Phi muội muội tặng ta. Đẹp không?”
“Đẹp.” Triệu Hãn gật đầu nói.
Phí Như Mai chỉ cười, tân hôn vui vẻ, nàng còn chưa hết hưng phấn đâu.
Triệu Trinh Phương bĩu môi nhìn bàn, Phí Như Mai cùng nhau lớn lên đã kết hôn rồi, sao cái tên Trịnh Sâm chết tiệt kia còn chưa trở về?
…
Nói tranh luận một chút
Mấy ngày nay cãi nhau rất lợi hại, chẳng qua là ba đề tài Liễu Như Thị nhập cung, hoàng thất không có tài sản riêng, còn có khai thác hải ngoại.
Thứ nhất, Liễu Như Thị nhập cung quả thực làm nền không đủ, đây là lỗi của tác giả.
Thứ hai, hoàng thất không có tài sản riêng. Nói thật, có tài sản riêng cũng chẳng có tác dụng gì. Thu nhập của hoàng thất Đại Minh, chủ yêu dựa vào kim hoa ngân, hoàng trang hoàng điếm và thái giám bóc lột địa phương.
Kim hoa ngân khiến cho bách tính Chiết Giang và Thiểm Tây rất thảm, lưu khấu tây bắc quật khởi, không thoát được liên quan đến kim hoa ngân. Hơn nữa, thu được kim hoa ngân, còn phải dùng để trả bổng lộc cho võ thần, cũng không phải là hoàng thất độc chiếm.
Hoàng trang hoàng điếm.
Hoàng trang, chính là khoanh vòng đất đai của bách tính, để cho bách tính làm điền hộ cho Hoàng đế. Phần lớn thu nhập của hoàng trang, đều bị thái giám chia cắt, thậm chí thái giám còn lấy danh nghĩa của hoàng trang, tự mình chiếm lĩnh đất đai.
Hoàng điếm, cũng không phải là cửa hàng kinh doanh của hoàng gia, mà là thái giám dùng danh nghĩa của Hoàng đế, ở các nơi mở sở thuế vụ, thu nhiều thu ít do thái giám định đoạt, đưa cho Hoàng đế bao nhiêu cũng phải xem tâm tình của thái giám.
Thái giám bóc lột địa phương, thời Vạn Lịch làm lợi hại nhất, một số lượng lớn người giám sát mỏ bị đuổi ra ngoài. Thái giám tùy tiện chỉ vào một hộ nào đó nói, nhà này có quặng, nhất định phải giao nộp thuế quặng. Hoàng đế lấy phần nhỏ, thái giám lấy phần lớn.
Triệu Hãn sao có thể làm mấy thứ này?
Quyền lực của Hoàng đế quá lớn, một khi có tài sản riêng, bất luận là thái giám hay là nữ quan, đều không thể nào kinh doanh tài sản riêng đúng tiêu chuẩn. Sẽ phát triển trở thành dạng như nghề sản xuất giấy ở Duyên Sơn vậy, xưởng sản xuất giấy chính thức không sản xuất, công tượng chính thức làm việc cho thái giám, quan viên. Thời điểm triều đình muốn dùng giấy, thì nhận thầu cho thương nhân nào đó chọn mua, những thương nhân này ép giá bóc lột xưởng giấy tư nhân.
Nội đình thời nhà Minh, cũng mở rất nhiều nhà xưởng, coi như là tài sản riêng của hoàng thất. Nhưng chưa đến một trăm năm, toàn bộ nhà xưởng của hoàng thất hoang phế, chẳng nững không thể sinh ra lợi nhuận, mà ngược lại hoàng thấtcòn phải cung cấp tiền để nuôi dưỡng duy trì.
Nếu như Triệu Hãn để cho hoàng thất xây dựng công xưởng, nhất định cũng là kết cục như thế, sau một trăm năm nuôi một đám ăn không ngồi rồi, hoàng thất không kiếm được tiền, lại còn phải cung cấp tiền đi nuôi nhân viên quản lý và nhân công.
Hoàng đế Minh triều, nói ra thì có rất nhiều tài sản riêng. Đến thời kỳ sau, toàn dựa vào bóc lột bách tính, thuận tiện kiếm tiền từ trong quốc khố, những tài sản riêng này căn bản không có tác dụng gì.
…
Trịnh Sâm đã trở lại, còn mang về đến một đám hải tặc.
Chúng hải tặc được dẫn đi yết kiến Triệu Hãn, sau khi đi qua đại sảnh, Trịnh Chi Hoàn thấp giọng cười nói: "Đây là triều đình tân triều? Còn không xa hoa bằng nhà chúng ta."
"Câm miệng!" Trịnh Chi Long lập tức đè nặng giọng quát lớn.
Trịnh Chi Hoàn không dám nói thêm nữa, đường huynh nhất ngôn cửu đỉnh, các huynh đệ Trịnh gia đều phải nghe lời.
Nơi Triệu Hãn sinh sống và làm việc là phủ nội thủ bị của Minh Nam Kinh, thuộc dinh thự đặc biệt của Trịnh Hòa năm đó. Nơi đây được xây dựng bởi các hoạn quan vào đầu thời nhà Minh, đương nhiên rất khiêm tốn, không vượt qua một chút giới hạn nào.