Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 761
Trương Hiến Trung giảo hoạt (2)

❊ ❊ ❊

Hai dân phu đang quỳ trước mặt Triệu Hãn, cũng không biết họ có phải gian tế hay không, lười phí thời gian bắt họ đứng lên nói chuyện.

"Trương Hiến Trung thật sự rút quân suốt đêm, bị các ngươi phát hiện, còn cho các ngươi trốn tới cho ta báo tin?" Triệu Hãn nhíu mày hỏi.

Một người nói: “Triệu Thiên Vương, chúng ta thực sự không nói gì.”

Một người dân phu khác lại nói: “Trời chưa tối, Bát tặc đã sai chúng ta vận chuyển lương thảo, tất cả đều được chuyển đến khe núi phía Tây Bắc, chắc chắn dự định buổi tối dẫn binh chạy trốn.”

Triệu Hãn lại hỏi rất nhiều chi tiết, phất tay lệnh người dẫn bọn hắn đi xuống.

Lý Chính vẫn là tính cách cẩn thận đó, hỏi: "Có cần tách ra thẩm vấn không?"

Triệu Hãn lắc đầu nói: "Không cần. Hai người này đúng là dân phu, thẩm vấn thêm lẫn nữa cũng không có kết quả. Hiện tại điều cần phải suy nghĩ là, có phải là Trương Hiến Trung cố ý thả bọn họ đi, dụ dỗ chúng ta tấn công đại doanh, rồi lại mai phục ở trong đại doanh đánh bất ngờ không. Hoặc là dẫn chúng ta đuổi vào sâu trong núi, mai phục tập kích ở trong khe suối."

Lô Tượng Thăng nói: "Trước tiên dùng mấy trăm bộ tốt tinh nhuệ và kỵ binh tập kích doanh trại, thử xem đại doanh quân địch có mai phục hay không. Bất luận thế nào, đầu tiên chiếm đại doanh tặc quân trước rồi nói sau."

“Đúng vậy, đóng vững đánh chắc, tạm thời đừng đuổi vào trong núi.” Lý Chính nói

Tiêu Tông Hiển giơ nến lên, để cây nến sát vào sát bản đồ phủ Hoàng Châu, bối rối hỏi: "Có khi nào Trương Hiến Trung sẽ không chạy trốn về hướng Tây Bắc không?"

“Nếu như hắn đi về phía tây bắc ra khỏi núi, hoặc là đi lên phía bắc vượt núi đi ra, bất kể đi đường nào, đều là bị chúng ta từng bước từng bước bao vây.” Lý Chính nói.

Tiêu Tông Hiển chỉ vào một chỗ trên bản đồ nói: "Nơi này không phải có một mảng lớn không có gì chắn sao?"

Vương Huy đã trở lại đội, giải thích: "Ở đó có một đầm lầy, quân đội không thể nào đi qua được. Cho dù có thể đi qua nơi này, nhưng mấy vạn đại quân cũng phải mất thời gian một ngày mới có thể đi qua đầm lầy. Hơn nữa ngoại trừ đầm lầy, khoảng cách đến quân chủ lực của ta cũng không xa, nhẹ nhẹ nhàng nhàng là có thể bắt kịp, còn không bằng hắn chạy trốn về phía tây bắc. "

Triệu Hãn quan sát bản đồ một lần nữa, vẫn cảm thấy có chỗ không đúng.

Trương Hiến Trung ở lại đại doanh, vậy thì chính là tử thủ. Chạy trốn hướng Tây Bắc, hay chạy trốn hướng Bắc, cuối cùng đều phải đi về phía tây qua sông, vừa hay trúng vào bẫy của Triệu Hãn, triệu tập quân đội các đường tường bước từng bước bao vây tiêu diệt.

Nếu mình là Trương Hiến Trung, sẽ lựa chọn như thế nào đây?

Hình như không có lựa chọn, chọn như thế nào cũng là chỉ còn đường chết.

Hướng chính tây đúng là có sơn cốc, sau khi đi qua sơn cốc đi về hướng Tây Nam, gặp phải mảng lớn đầm lầy. Nơi đó cách chủ lực của Triệu Hãn rất gần, một chốc cơ bản không thể thoát khỏi đầm lầy, nếu bị phát hiện thì so với nửa đường bị đánh càng thêm trí mạng, người biết đánh trận cơ bản không thể đi qua đầm lầy.

Nhưng Triệu Hãn chính là cảm giác không đúng, bởi vì Trương Hiến Trung không thể nào dễ đối phó như vậy.

Khi mọi người ở đây thương thảo quân tình, lại có vài dân phu được đưa tới.

Có người nói, tinh nhuệ của Trương Hiến Trung vào núi trước, có khả năng sẽ bố trí mai phục tại khe suối.

Có người nói quân tinh nhuệ của Trương Hiến Trung hướng phương bắc đi, rất có thể là muốn vượt qua núi Hoành Cương.

Trước sau ba tin tức, đều có thể xác minh lẫn nhau, lại càng khiến mọi người thêm mơ hồ.

Lý Chính nói: "Ta đề nghị, đầu tiên công chiếm đại doanh địch trước, sau khi hừng đông thì chia binh đi truy kích. Bộ tốt vào núi thì cẩn thận một chút, kỵ binh vòng qua thông đạo đi ra khỏi núi để ngăn chặn phối hợp tác chiến.”

Vương Huy nhắc nhở nói: “Nếu quân tinh nhuệ của địch đi về phía bắc vào núi Hoành Cương, thành Quảng Tể cũng không thể nới lỏng cảnh giác, Trương Hiến Trung lúc nào cũng có thể trở lại tấn công thành.”

Lô Tượng Thăng cũng cảm thấy có chút khó giải quyết: “Trương Hiến Trung đang ép chúng ta chia binh, cũng cố tình tiết lộ tin tức, khiến chúng ta không dám vào núi truy kích, tranh thủ thời gian rút quân cho bản thân. Hắn rút quân ban đêm, lại mang theo rất nhiều lương thảo, cho dù bố trí phục binh, chỉ cần chúng ta đuổi theo, cũng có khả năng khiến đại quân hắn chạy tán loạn”

“Nhưng chúng ta cũng không dám đánh cược, ai biết trong núi là tình huống gì? Vạn nhất đi vào trong vòng phục kích thì rắc rối rồi.” Lý Chính bổ sung nói.

Đầu óc của Triệu Hãn có chút không đủ dùng, không chỉ các tướng thiếu kinh nghiệm chỉ huy, chính bản thân hắn còn không bằng những tướng lĩnh dưới trướng này.

Triệu Hãn chỉ có thể hỏi Lô Tượng Thăng: "Nếu như Lô tướng quân là Trương Hiến Trung, sẽ lựa chọn đánh như thế nào?"

Lô Tượng Thăng suy tư nói: "Cũng chỉ có thể làm như vậy, bố trí phục binh, chia binh đi lên phía bắc, cố ý tiết lộ tin tức, để cho chúng ta đuổi cũng không dám đuổi, cho dù có đuổi cũng phải cẩn thận đề phòng trộm thành."

Triệu Hãn tạm thời không nghĩ nữa, hạ lệnh nói: “Lập tức sai mấy trăm người tấn công doanh trại, nếu trong doanh trại của địch không có phục binh, sau khi chiếm lĩnh lập tức ngăn chặn thông đạo vào núi.”

Quân tập kích ban đêm xông vào doanh trại của Trương Hiến Trung, phát hiện bên ngoài tất cả đều là doanh trại trống, bên trong một vòng lại có lượng lớn dân phu. Hơn nữa càng ngày càng nhiều dân phu, phát hiện Trương Hiến Trung đại quân đã rời khỏi, thế là liều mạng chạy trốn đến đại doanh của Triệu Hãn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »