Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 721
Nhà cho thuê giá rẻ và Đại pháp viện (2)

❊ ❊ ❊

Mỗi lần làm di dân, nông thôn di dân bao nhiêu, thành thị di dân bao nhiêu, di dân thành thị có thể đi theo học trồng trọt.

Nếu như tỉ lệ di dân thành thị quá cao, khai hoang trồng trọt nhất định sẽ luống cuống.

Vì thế để cho thương nhân làm công ty xây dựng, cho bọn họ nhận thầu khai phá cửa hàng và nhà ở, có thể tuyển rất nhiều người không có việc làm làm công việc vặt, còn có thể giảm bớt vấn đề nhà ở căng thẳng của quan viên và người nghèo.

Thương nhân xây dựng kiếm được tiền, thương nhân vật liệu xây dựng cũng kiếm được tiền, thậm chí còn kích thích sản xuất xi măng.

Nhìn thì có vẻ quan phủ lỗ tiền, nhưng bán cửa hàng bán đất có thể kiếm lại một ít, thông qua thu nhập từ thuế thuê lại có thể kiếm về được một ít.

Chỉ cần đừng để cho thương nhân xây dựng trắng tay, không để cho bất động sản thành trò chơi của tư bản, bất động sản cũng là ngành công nghiệp lợi quốc lợi dân.

Sau khi tổng kết kinh nghiệm ở Nam Kinh, phương pháp hình thức này được mở rộng đến các thành thị lớn khác.

Tần Lương Ngọc đi đến trước một loạt nhà đã được xây xong, không hề cảm thấy những kiến trúc này quá đột ngột chướng mắt.

Bức tường đều là bằng gạch, mặt tường quét vôi. Ban công, lan can, cửa sổ đều là kết cấu truyền thống, nóc nhà cũng là mái ngói, là hình thức nhà dân rất điển hình thời nhà Minh, chỉ có điều xây dựng bốn tầng mà thôi.

Mỗi tầng đều được đúc bê tông cốt thép, tuy xi măng hiện có có chất lượng không cao, nhung xây dựng bốn tầng tiểu lâu vẫn là được.

Chỉ là thép có chút đắt, tất cả đều là thép thô chưa qua xử lý.

“Đỉnh căn phòng là cái gì vậy?” Tần Lương Ngọc chỉ vào cột chống sét.

Từ Niệm Tổ cười nói: “Cột dẫn lôi, Đô đốc nói có thể dẫn sét xuống đất, tránh cho nhà ở gặp sét đánh, các thành lâu ở Nam Kinh đều được trang bị rồi.”

Tần Lương Ngọc càng nghe càng mơ hồ, chỉ có thể hỏi vấn đề khác: “Nơi khác cũng đang xây nhà sao?”

“Phủ Bảo Quốc Công cũng được dỡ đi để sửa lại, tạm thời chỉ có hai nơi này thôi,” Từ Niệm Tổ trả lời, “Đô đốc nói, những căn nhà lớn trong nội thành, chiếm diện tích đất rất lớn, cho ai dùng cũng đều là lãng phí. Còn không bằng xây dựng thành nhà lâu, cố gắng để cho dân cư có nhà ở. Tuy cũng có rất nhiều người không ở được, nhưng có thể ở bao nhiêu người thì ở bằng đó người.”

“Nếu như là cho người nghèo thuê, nhà ở chia như thế nào?” Tần Lương Ngọc lại hỏi.

Từ Niệm Tổ cười nói: “Huyện nha có hộ tịch. Chọn những người có hộ khẩu gần nhà cho thuê giá rẻ, chọn ra những nhà còn chưa có nhà, đặc biệt là những hộ ở nhờ nhà người khác mà không có nhà. Căn cứ vào số lượng phòng tiến hàng rút thăm, thời điểm rút thăm, phải là quan viên Liêm chính ti chủ trì, toàn bộ chủ quan huyện nha đều ở hiện trường, tránh cho có người lợi dụng sơ hở để lừa gạt. Nhà cho người nghèo thuê, không được cho thuê lại, không được bán, không được bỏ trống, một khi phát hiện sẽ thu hồi. Thuê liên tục ba mươi năm, nhà sẽ thuộc về người thuê, đến lúc đó có thể tùy ý xử trí.”

“Nghĩ cũng rất chu đáo.” Tần Lương Ngọc gật đầu khen ngợi.

Rời khỏi công trường, lại đi một hồi.

Tần Lương Ngọc nhìn đến một nha môn, tấm biến có khắc mấy chữ to: Kim Lăng đại **.

“Đây là nha môn nào?” Tần Lương Ngọc hỏi.

Từ Niệm Tổ giải thích: “Giống như Án sát ti của Đại Minh, sau này chủ quan phủ huyện không quản thẩm án. Có án gì, giao cho ** thẩm tra xử lý. Bên trong **, có hai vị chủ quan. Một là đại pháp quan, một là đề hình quan, phẩm cấp tương đương, không lệ thuộc vào nhau. Đề hình quan quản lý việc hình ngục, đại pháp quan chuyên thẩm tra xử lý án kiện.”

“Đề hình thẩm án đều thuộc đại ** quản, vậy thì cần Tri phủ, Tri huyện để làm gì?” Tần Lương Ngọc khó hiểu hỏi.

Từ Niệm Tổ nói: “Quản lý sự vụ dân chính, chức trách là khiến cho bách tính có cuộc sống tốt.”

Đi dạo đến chạng vạng, Tần Lương Ngọc nhìn thấy rất nhiều sự vật mới mẻ.

Ăn cơm chiều xong, Tần Lương Ngọc gọi cháu trai đến phòng, hỏi: “Con cảm thấy Nam Kinh như thế nào?”

Mã Vạn Niên hưng phấn nói: “Đương nhiên là vô cùng tốt, so với thành Trung Châu thì tốt hơn gấp trăm lần. Nơi ngày giàu có đông đúc phồn hoa, dân cư trong thành, sợ rằng còn nhiều hơn nhiều so với toàn bộ Thạch Trụ. Mặt đường rất sạch sẽ, có một loại quan sai gọi là tuần cảnh, Thạch Trụ cũng nên thiết lập cái này.”

“Đúng vậy, Nam Kinh thật sự rất giàu có đông đúc.” Tần Lương Ngọc cảm khái nói.

Tuần cảnh còn kiêm quản lý thành thị, công tác bảo vệ, gặp phải nơi nào có rác, nơi nào bẩn loạn kém, thì phải lệnh cho những hộ ở gần hoặc là tiểu thương nhanh chóng quét rọn.

Đương nhiên hộ gia đình và tiểu thương không phải ngày ngày quét rác, vì thế chủ động giám sát những người vứt đổ lung tung. Đợi đến khi có thể thổi còi, tuần cảnh ở xung quanh nhanh chóng đến, ít nhất sẽ bị phạt năm văn tiền.

Ngoài ra, các ngõ ngách trong thành, tổ chức hộ gia đình và tiểu thương cùng nhau định kỳ dọn dẹp, tất cả đều tự phụ trách một mảng khu vực của mình.

Cứ như thế, quan phủ sẽ không cần phải mời quá nhiều công nhân vệ sinh.

Một công nhân vệ sinh, có thể phụ trách mấy con phố, chi phí hành chính cũng không quá cao.

Tần Lương Ngọc nói: “Triệu Đô đốc chiếm được thiên hạ, Tuyên úy ti Thạch Trụ nhất định mất rồi, con cũng không thể nào kế tục được chức Tuyên úy sứ. Ta tìm cho con một việc, thế nào?”

Mã Vạn Niên chắp tay nói: “Tất cả đều nghe tổ mẫu dặn dò.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »